House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 63

Chương 63

Edit & Beta: DK

Đây giống như một trận hỏa hoạn do trời phật, không nhỏ đi mà còn lan tràn ra bốn xung quanh, lại cộng hưởng với gió thổi, giống như một con yêu quái tu luyện ngàn năm, chiếm giữ bên trong kho, khủng bố mà tàn nhẫn.

Ngọn lửa như miệng con quái vật đang há to, đến nơi nào nơi đấy đều là khói và tử khí, để lại một vùng phế tích, nó dã tâm bừng bừng như muốn xé nát tất cả các sinh linh mà nó nhìn thấy.

Lui tới bao nhiêu người, sợ đến trợn mắt há mồm, thành Hạ Châu khí hậu ướt át, bao nhiêu năm không có trận cháy nào lớn như vậy, mọi người cầm nào chậu nào xô bất cứ vật dụng gì có thể đựng nước chạy tới chạy lui, trên mặt bị hun đen thùi, mùi cháy lan tràn.

“Cứu mạng! ! ! !”

“A a a! Mở cửa! Tôi không muốn chết!”

“Ai tới giúp tôi? ! Đau quá!”

Trong kho hàng, phát ra những tiếng kêu khóc khiến người nghe rợn tóc gáy.

Đã có ai từng nghe qua tiếng ác quỷ kêu rên khi phải chịu cực hình nhúng qua dầu sôi ở dưới mười tám tầng địa ngục?

Giờ khắc những người có mặt ở hiện trường đều nghe được.

Đoạn Diệp Lâm nắm khuôn mặt nhem nhuốc của Kiều Tùng, hét lớn: “Chuyện gì xảy ra!”

Toàn thân Kiều Tùng giống như bị lửa nung, thở dốc như trâu: “Vừa nãy tôi đi lấy thuốc, gần đến nơi thì thấy một đám người che mặt, đóng cửa, phóng hỏa… Còn, còn cướp Tùng Lâm đi!”

“Mẹ nó!” Đoạn Diệp Lâm mạnh mẽ đấm vào bức tường bên cạnh, chuyện này ai làm, đã quá rõ ràng, “Quanh đây đều là mùi dầu hỏa! Lửa này không dập được, mau đi chuyển cọc gỗ đến, phá cửa!”

Tiếng khóc, tiếng kêu, tiếng giội nước, tiếng chửi rủa…. Thời điểm tai nạn xảy đến, hết thảy sinh mệnh đều như nhau, người sống ầm ĩ bên trong, chỉ có Hứa Hàng một mình ngơ ngác tại chỗ, sững sờ nhìn trò khôi hài này xảy ra, dường như có chút không bắt kịp.

Ánh mắt cậu, như hạt châu bị vỡ nát, có chút tan rã, đôi môi hơi mở, là biểu hiện cực kỳ kinh ngạc. Mãi đến tận khi có một người cứu hoả đụng phải người cậu, cậu mới đột nhiên bừng tỉnh. Thân thể chấn động, viền mắt đỏ quạch, đột nhiên đoạt lấy chậu nước của người đó, dội từ đỉnh đầu dội xuống, sau khi xối ướt người, thì lao vào trong đám cháy!

“Đương gia! Không được….” Hồ đại phu vừa nhìn thấy liền cuống lên, gào giọng gọi.

Đoạn Diệp Lâm quay đầu nhìn lại, Hứa Hàng giống như không cần mệnh mà dùng cả thân thể để phá cửa, cửa sắt bị cháy đến nóng bỏng, xà ngang trên đỉnh đầu thoạt nhìn lung lay, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống cướp đi tính mạng người.

“Hứa Thiếu Đường! Em điên rồi!” Đoạn Diệp Lâm xông lên, túm lấy Hứa Hàng vác lên vai, “Con mẹ nó em không muốn sống nữa sao!”

Nhưng Hứa Hàng giống như không nghe được lời hắn nói, mạnh mẽ vung tay, lại muốn dùng thân thể phá cửa. Đoạn Diệp Lâm tức đến thở hổn hển, nắm lấy cổ cậu, sau đó ngồi xổm xuống vác người lên vai, nhanh chân chạy về nơi an toàn.

“Anh thả tôi xuống dưới!”

Hứa Hàng bị vác trên vai tức giận vùng vẫy, ra sức mà chân đá tay đấm sau lưng Đoạn Diệp Lâm, nhưng lại giống như đang đánh một pho tượng không có chút phản ứng nào, mãi đến khi bị Đoạn Diệp Lâm mạnh mẽ ném xuống đất, ngón tay Đoạn Diệp Lâm như muốn đâm xuyên qua trán cậu.

“Còn tiến lên một bước, tôi sẽ đánh gãy chân em!” Một chút ý cười cũng không có, Đoạn Diệp Lâm nghiêm mặt, ý vị nhắc nhở mười phần.

Lửa vẫn còn đang tiếp tục cháy, Đoạn Diệp Lâm tuy rằng nóng ruột, nhưng vẫn chú ý tới sự khác thường của Hứa Hàng. Hứa Hàng chưa từng thất thố như vậy, bình tĩnh là vỏ bọc tự vệ của cậu, lý trí là sự thông tuệ của cậu, nhưng hôm nay, cậu cư nhiên xuẩn ngốc đến nỗi đặt mình vào nguy hiểm, chuyện này thực sự không giống chuyện Hứa Hàng sẽ làm.

Bị quát như vậy, Hứa Hàng mở to mắt, ánh mắt toàn là tơ máu nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm, đột nhiên có chút sát ý, tuy rằng chợt lóe lên, lại khiến cho trong lòng Đoạn Diệp Lâm hoảng hốt.

Hết thảy mọi chuyện ngày hôm nay đều quái lạ, ngay cả Hứa Hàng cũng trở nên khác thường như vậy.

“Ầm!”

Phía sau phát ra một tiếng nổ thật lớn, là Kiều Tùng dẫn người dùng cọc gỗ phá tan cửa sắt, lúc này nhà kho đã bị thiêu rụi hoàn toàn, giống như chịu một đòn trí mệnh, phát ra tiếng vang như lời thống khổ cuối cùng, rồi ầm ầm sụp đổ.

Trong lúc nhất thời, bụi bặm kèm theo mùi máu tanh hòa quyện với nhau, lan tràn trong không khí, thật lâu không tiêu tan, giống như bầu trời sau khi đánh trận xong.

“Khụ khụ khụ! !”

“Thật kinh khủng!”

Mọi người cau mày nhìn.

Gạch ngói đổ vỡ, hỏa thế bắt đầu nhỏ dần, như yêu quái đã tiêu hao hết phép thuật, trước khi biến thành tro bụi còn không cam lòng giở trò cuối.

Đổng tử của Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng đều co rút, vội vã chạy vào bên trong, tuy nhiên mới chạy có vài bước, cả hai không hẹn mà đều giống như bị sét đánh, dừng lại, bất động ở nơi đó.

Bởi vì trước mặt bọn họ bây giờ, và hàng trăm cỗ thi thể với những bộ dạng khác nhau!

Mấy trăm cỗ thi thể cháy khét dùng những tư thái nhân loại không thể nào tưởng tượng được vặn vẹo quấn lấy nhau, có chỗ thành đoàn, có chỗ thành đống, đen sì một đống lại một đống, không giống người cũng không giống quái vật, mà giống như người dị dạng ba đầu sáu tay.

Những tư thế dữ tợn kia, đều không ngoại lệ hướng về phía cửa chạy, thậm chí trên thi thể còn nhìn thấy cả những đường gân ngoăn nghoèo trên đôi bàn tay đang gắt gao nắm lấy cánh cửa.

Bọn họ người này xếp chồng lên người kia, ai cũng khát vọng muốn chạy thoát ra khỏi đám cháy, lại không ai đợi được cơ hội sống của mình.

Bên trong đám thi thể đó, có người ngửa mặt khóc trời, có người dập đầu lạy đất, có người đã không thể nhìn thấy hình dạng, có người chỉ còn nửa cái đầu, tứ chi đứt đoạn dưới đất không đếm xuể… Không ít người thấy rõ này cảnh tượng phế tích này, đã nghiêng đầu ói ra ngoài, dù người nào gan lớn hơn, nhiều nhất chỉ liếc mắt một cái, cũng không nhịn được nhắm hai mắt lại, bóp cổ tay than thở.

Nơi đó đâu chỉ có thổ phỉ, còn có không ít gia quyến của bọn họ cùng thương binh.

Chỉ có Hứa Hàng cùng Đoạn Diệp Lâm, thân thể trước sau căng cứng, nửa điểm cũng không dám nhúc nhích, chỉ là cằm bạnh chặt, hai tay gắt gao nắm lại.

Yên tĩnh một cách chết chóc, ngọn lửa đã nhỏ lại nhưng vẫn chưa diệt được hẳn, vẫn còn thiêu rụi tâm của mọi người, thiêu hủy tín ngưỡng, thiêu hủy hi vọng sống của bọn họ.

Kiều Tùng nhìn huynh đệ đã từng vào sinh ra tử của mình chết oan chết uổng, thực sự tâm tình không thể kiềm chế, che miệng ngồi trên đất bắt đầu khóc lớn, nắm đấm đập xuống mặt đất, xót xa trước sự bất lực của mình.

Rõ ràng chỉ có một tiếng người khóc, nhưng Hứa Hàng giống như nghe được tiếng khóc của hàng trăm người? Nhắm mắt lại, thanh âm kia che ngợp bầu trời, giống như muốn nhấn chìm tinh thần của người sống.

Từng bước một chậm rãi lui ra khỏ đống phế tích, cổ họng Hứa Hàng giống bị hun có chút khàn khàn, mang theo mùi vị trào phúng: “… Đoạn Diệp Lâm, cảnh tượng này, anh nhìn quen mắt không?”

Đoạn Diệp Lâm rời mắt khỏi ngọn lửa đỏ rực, cùng Hứa Hàng đối diện.

“Hơn mười năm trước, ngày kẻ thù xâm lược, đánh vào đất Thục, vì để tránh cho bọn Nhật thực hiện được ý đồ của mình, chính phủ hạ lệnh bỏ một thành đốt cháy ba ngày ba đêm, thành cổ mấy ngàn năm bị hủy hoại trong một ngày. Ngõ phố, phòng ốc bị thiêu rụi, trăm nghìn tấn lúa bị lửa nuốt lấy, trăm vạn cuộn tơ lụa bị đốt thành tro, văn vật trân phẩm không còn sót lại thứ gì, hơn một vạn người chôn thây trong biển lửa.” Giọng nói của Hứa Hàng mặc dù không chập chùng, nhưng là giọng nói vô cùng ai oán, giống như đang đọc một trang điếu văn, “Về sau, trận đánh này được gọi là ‘Chính sách tiêu thổ’.”

Cố sự này, người biết rất nhiều, được ghi vào sử sách như là cố sự.

Dân chúng làm sao sẽ nghĩ được, người bọn họ tin cậy, đám quan quân mà họ tôn kính, sẽ là cây đao giết chết bọn họ, vào thời điểm nguy hiểm sẽ bỏ thành mà chạy, thậm chí đem tính mạng của bọn họ trở thành vật hiến tế, vô luận họ là thổ phỉ hay lương dân, đối với những kẻ đó mà nói, đều không đáng giá một đồng.

Hứa Hàng nhìn một chút, khóe miệng không nhịn nhếch lên cười gằn, ngón tay run rẩy, chỉ vào thảm trạng phía sau: “Nhìn thấy không? Cái gọi là quân phiệt, chính là đạp lên hài cốt của nhân dân, từ trước đến giờ vẫn chưa từng thay đổi.”

Đoạn Diệp Lâm không hề trả lời, hắn nghe được trong giọng nói của Hứa Hàng tràn đầy sự phẫn nộ cùng thất vọng.

Cho đến giờ phút này, hắn chỉ hận mình không phải là thần tiên, không thể cải tử hòan sinh, chuyện hắn có thể làm chỉ có thể là ngồi xuống, gỡ từng cỗ thi thể ra ngoài, đặt xuống trên mặt đất, dọn dẹp tàn tro.

Chuyện này có chút làm người sợ hãi, chỉ có người Hạc Minh dược đường dám lên đi cùng hỗ trợ. Từ chạng vạng đến nửa đêm, mới dọn dẹp hết được thi thể.

Đếm số lượng, tổng cộng có 395 thi thể, nhỏ nhất mới mười hai tuổi, đặt ở trên phố lớn, thật sự quá đồ sộ.

Khi Đoạn Diệp Lâm nhấc cỗ thi thể của cậu bé kia lên, hai bàn tay run lẩy bẩy. Thời điểm phát hiện đứa bé này, cậu bị một thi thể khác che chở bên dưới, không bị cháy đến biến dạng, là bị nghẹn chết.

Rõ ràng, hắn đã đáp ứng tên thổ phỉ râu quai nói, đợi mọi chuyện qua rồi, sẽ dẫn tất cả bọn họ trở lại thành Hạ Châu làm bách tính bình thường, để nữ quyến vô tội và trẻ nhỏ không cần ăn gió nằm sương, có thể bình an sống qua ngày.

Hiện tại, không thể nữa rồi.

Hứa Hàng ngồi xuống, dùng khăn của chính mình lau mặt cho cậu bé, để cho cậu sạch sẽ khi đến cũng có thể sạch sẽ khi đi. Lau xong, phủ mảnh vải trắng lên mặt cậu, đó là sự tôn kính dành cho người chết. Cậu mở miệng nói với Đoạn Diệp Lâm: “Những người này, đều bởi vì sự sơ sẩy của anh mà chết.”

Bầu trời đầy sao, sương đêm đã khiến mọi thứ trở nên nguội lạnh, gió thổi khiến cơ thể rét run. Đoạn Diệp Lâm đứng lên, phủi một thân bụi bặm, cúi đầu, giọng nói khàn khàn lại ẩn chứa sức mạnh: “… Tôi đã hiểu.”

Đây không phải chỉ là ba chữ đơn giản.

Lần trước nghe Đoạn Diệp Lâm nói ra ba chữ này, là khi hắn tắm máu cho Kim Giáp Đường.

395 mạng người, có thủ hạ, có huynh đệ cùng bách tính, món nợ này, phải từ từ tính.

Next: Chương 64

—–

Ui cái không khí u ám này bao giờ mới hết đây. Edit truyện mà nghẹt thở quá.

2 Comments

  1. Thật sự luôn :((( chi tiết này làm đau tim quá :((( t cũng sững sờ :((

    • Direct Kill

      Tháng Sáu 22, 2020 at 5:14 sáng

      Bà tác giả này viết không cua gắt lắm nhưng được cái toàn quyết định những tình tiết khiến người ta phải ôm tim. Rồi từ từ thím sẽ hiểu 😭

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: