House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 64

Edit & Beta: DK

Bên trong sân bắn Tiểu Đồng Quan, tiếng súng vang rền suốt cả buổi sáng.

Kiều Tùng nhìn Đoạn Diệp Lâm đã bắn súng liên tục mấy tiếng không ngừng nghỉ, muốn tiến lên khuyên can, lại không biết mở miệng ra sao, trơ mắt nhìn đống vỏ đạn bên chân hắn càng ngày càng nhiều, còn bia ngắm đã bị bắn thành tổ ong.

Chờ viên đạn cuối cùng bắn xong, hắn mới tiến lên: “Tư lệnh, tất cả tiền trợ cấp đã được gửi xuống, thổ phỉ và sĩ binh cũng đều đã chôn cất.”

“Ừm.” Đoạn Diệp Lâm trầm thấp đáp lại một câu, thả súng xuống, Kiều Tùng nhìn thấy lòng bàn tay hắn đã đỏ hết cả.

“Tư lệnh còn có việc gì cần tôi làm không?”

“Tùng Lâm nhốt ở đâu?”

“Sợ là nhốt trong nhà tù của quân thống, mấy ngày nay lão tuyên bố ốm bệnh không ra khỏi cửa cũng không tiếp khách, thế nhưng trong ngoài phủ canh phòng nghiêm ngặt đến nỗi một giọt nước cũng không chui lọt, thực sự là giấu đầu lòi đuôi!”

Thổ phỉ chết sạch, nhân chứng không còn một ai. Vô luận lần này có bao nhiêu điểm đáng ngờ cũng vô dụng, không có chứng cứ chính là nói suông, chiêu này của Viên Sâm thật đủ tàn nhẫn.

Mục đích lão bắt đi Tùng Lâm, đơn giản chỉ là kẻ thế mạng, Đoạn Diệp Lâm đã sớm đem lời khai có chữ ký của thổ phỉ đệ trình lên trên, tuy rằng không đến nỗi ảnh hưởng quá lớn, thế nhưng dù sao đây cũng là ngọn nguồn của vụ án, cần phải có người đi ra gánh tội thay. Tùng Lâm lại không vô tội, thế nhưng để cậu gánh cả vụ này cũng thực sự quá thê thảm.

Đoạn Diệp Lâm suy nghĩ một chút: “Chúng ta tìm được không ít vàng ở chỗ thổ phỉ, đều là Viên Sâm cho bọn họ, cậu cứ chiếu theo quy tắc mà làm, nói rằng chúng ta diệt cướp đoạt được, gửi cho nội các.”

Kiều Tùng cúi chào: “Vâng! Nhất định tôi sẽ bí mật hoàn thành!”

“Không, tôi không cần bí mật hoàn thành, tôi muốn cậu càng khoa trương càng tốt, cần phải để Viên Sâm biết đến.”

“Là… sao?” Kiều Tùng sửng sốt.

Đây là đạo lí gì chứ, tư lệnh không phải đối địch với Viên Sâm sao?

“Sự cố công trình lúc trước, Viên Sâm đã tiêu tốn hơn nửa gia sản, thêm lần nữa, phải chi ra không ít, hiện tại lão nhất định đang giật gấu vá vai.” Hứa Hàng ở ngoài cửa nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, liền đẩy cửa tiến vào giải thích với Kiều Tùng, “Cho nên, nếu như lão biết số tiền mình bỏ ra bị sung vào công quỹ, cậu nói xem lão sẽ phản ứng thế nào?”

Gậy ông đập lưng ông, là cạm bẫy.

Hai năm qua nội các lãng phí, nhiều năm chiến sự liên tục, quốc khố đã sớm cạn kiệt, trước mắt Đoạn Diệp Lâm báo lên một khoản tiền lớn như vậy cứu cấp, bọn họ đương nhiên sẽ cao hứng vô cùng.

Nếu người nào dám có chủ ý tới số tiền kia, nhất định sẽ tự tìm đắng.

Kiều Tùng bỗng nhiên tỉnh ngộ, vội vàng chạy ra ngoài.

“Vẫn là em luôn thông minh.” Đoạn Diệp Lâm có chút tán thưởng nhìn Hứa Hàng, mấy ngày nay hắn bận lo cho tang sự của hàng trăm người, đã mấy đêm không chợp mắt, quầng thâm trên mắt khiến cho người nhìn vào chỉ thấy đau lòng.

Hứa Hàng đi về phía trước, giơ tay lên, phủ lên mắt Đoạn Diệp Lâm: “Nếu đã có trù tính, vậy hãy từ từ chờ đi, có một số việc không vội vàng được.”

Đoạn Diệp Lâm cảm nhận được sự ấm áp trên mặt, sự căng thẳng trên khuôn mặt mấy ngày nay đã có chút tản đi, hắn cầm lấy tay Hứa Hàng, đặt trên đầu gối mình, vùi đầu lên bả vai cậu.

Hắn thở dài một hơi.

“Thiếu Đường, hôm qua có một bà cụ đến nhận thi thể con trai mình… Bà ấy thủ tiết nhiều năm, chỉ có một người con trai độc nhất, khóc như muốn ngất đến nơi, nói rằng hối hận không nên để cho cậu ấy đi lính, thời điểm nhìn thấy tôi, bà chỉ nói một câu…” Đoạn Diệp Lâm dừng một lúc, mới tiếp tục, “Bà nói, tại sao người chết không phải là tôi?”

Cổ Hứa Hàng cứng lại, trong miệng nghẹn đắng.

Đoạn Diệp Lâm còn nói: “Tôi biết bà không phải thật tâm nguyền rủa tôi chết, chỉ là bà ấy quá đau đớn. Tôi nhớ con trai bà, vừa tới đây hơn một năm, ngày thứ nhất điểm binh cậu ấy như đứa trẻ con miệng còn hôi sữa, cậu ta nói giấc mộng của mình là cả đời cùng tôi đánh trận. Nếu như cậu ấy chết ở trên chiến trường còn có thể khá hơn chút, nhưng mà, đây lại chết không được tử tế.”

“Thiếu Đường, tôi biết em chán ghét quân nhân, có lúc ngay cả tôi cũng chán ghét. Tôi một lòng báo quốc, chỉ muốn đánh đuổi người Nhật Bản ra khỏi Trung Quốc, nhưng nhiều năm như vậy, khí lực bỏ ra nhiều nhất đều lãng phí trên âm mưu và kế hoạch của người mình.”

“Thế đạo không phải một hai người có thể thay đổi, tôi đã sớm hiểu rõ đạo lý này. Bây giờ không dám đòi hỏi hộ quốc, mà chỉ cầu có thể bảo vệ được tòa thành nhỏ Hạ Châu này an toàn. Bất kể là ai, đều không thể thương tổn bách tính của tôi.”

Lời này hắn nói ra vừa nhỏ vừa chậm, Hứa Hàng nghe ra được không ít mệt mỏi trong đó, dường như đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy được Đoạn Diệp Lâm tỏ ra yếu thế.

Thì ra kẻ tưởng chừng như lạnh lùng vô tâm này, cũng sẽ bi ai. Hắn vai rộng, xương cứng, gánh trên vai quá nhiều trọng trách, lại không biết mình có thể chịu đựng được không.

Không nhịn được đưa tay ra, Hứa Hàng đặt lên lưng hắn lặng lẽ xoa, như đang động viên một chú chó chăn cừu.

“Không vội… Thế thời chuyển vần, báo ứng xác đáng, kẻ chân chính nên đền mạng đều không trốn được.” Ánh mắt Hứa Hàng có một chút lơ đãng, lời nói ra cũng đều lạnh lùng.

Đại khái lời này cậu nói quá nhỏ, Đoạn Diệp Lâm không nghe rõ, ngẩng đầu lên hỏi: “Cái gì?”

“Không.” Hứa Hàng đổi chủ đề, “Đúng rồi… Đoạn Chiến Chu không nháo lên sao?”

Nghe thấy cái tên này lại khiến Đoạn Diệp Lâm đau đầu, hắn xoa xoa huyệt thái dương: “Thôi đừng nhắc đến nữa, vừa nghe chuyện nó cầm súng định đi tới phủ quân thống, may mà bị tôi trói về đúng lúc.”

Mới thế đã không kìm được giận sao? Hứa Hàng hơi có chút kinh ngạc, tuy nhiên nghĩ kỹ thì hiển nhiên sẽ hiểu.

Đoạn Chiến Chu cũng là người hiểu tình thế, với tình hình trước mắt, Tùng Lâm rơi vào tay Viên Sâm, quá nửa chỉ có con đường chết.

Đáng tiếc, Tùng Lâm, đã không thể cứu được nữa rồi.

————

Một nơi khác trong Tiểu Đồng Quan, Đoạn Chiến Chu bị Đoạn Diệp Lâm hạ lệnh giao nộp súng ống, không cho rời đi nửa bước, thậm chí ra lệnh bất kỳ binh sĩ nào cũng không thể nghe lệnh hắn, tránh hắn kích động làm chuyện tùy hứng.

Đoạn Chiến Chu ở trong phòng đi tới đi lui, cảm xúc nôn nóng toàn bộ viết ở dưới chân hắn. Hắn biết mình sơ suất, lại ngốc tới nỗi xông thẳng tới phủ quân thống.

Chỉ là khi tên kia không ở dưới mí mắt của mình, người lại bị thương nặng như vậy, trước mắt sống hay chết đều không rõ ràng, hắn một khắc cũng ngồi không yên.

Một hạ nhân sau khi dọn dẹp phòng Tùng Lâm đi ra, ôm một cái rương nhỏ, nịnh hót cười cười: “Quân đoàn trưởng, đây là đồ vật của tên phải tặc kia, hay tôi ném đi giúp ngài, để ngài đỡ phải nhìn bẩn mắt?”

Tên hạ nhân này đến đây đã có chủ tính từ trước, nghe nói danh hiệu quân đoàn trưởng của Đoạn Chiến Chu chẳng mấy chốc sẽ thăng lên thành đô đốc, hắn nghe chuyện Tùng Lâm phản bội, bèn đến đây với ý định lấy lòng.

Ai biết, Đoạn Chiến Chu hung tợn trừng hắn, đứng lên liền tặng cho hắn một cái tát, phẫn nộ quát: “Ai cho ngươi động vào đồ vật này? Tự ý làm chủ, mạng ngươi rất cứng nhỉ!”

Hạ nhân trong lúc nhất thời bị đánh đến không biết phương hướng, ngồi sụp xuống đất, trong tai vẫn còn ong ong, bụm mặt ủy khuất.

“Tôi… Tôi…”

“Thả đồ vật xuống, rồi cút đi cho tôi!”

“Vâng vâng vâng…” Hạ nhân tè ra quần mà chạy trốn.

Đoạn Chiến Chu phát tiết xong liền uống một hớp nước lạnh, nước từ cổ họng chảy xuống, trong bụng tản ra cảm giác mát mẻ, mới miễn cưỡng đè xuống được ngọn lửa đang hừng hực cháy.

Ánh mắt không tự chủ được dừng lại tại chiếc rương nhỏ kia, rương này ắt hẳn đã theo cậu từ nhỏ, vừa cũ vừa nát, lại không chứa được bao nhiêu đồ vật, toàn bộ gia sản một người chỉ có như thế thôi sao? Ít đến giống như bất cứ lúc nào cũng có thể lặng yên rời đi.

Vốn cho rằng tên kia lúc nào cũng ở bên cạnh mình, khi không gặp, mới phát hiện, thì ra những dấu vết của cậu để lại chẳng có bao nhiêu.

Trầm tư một lát, Đoạn Chiến Chu đi tới cạnh cửa, gọi một tên lính đang đứng canh, ghé vào lỗ tai hắn phân phó nói: “Cậu đi tới phủ quân thống, nói cho lão ta biết, tôi dùng vị trí đô đốc trao đổi một mạng kia với lão.”

Vốn quân thống làm những việc này chỉ để bản thân có thể ngồi yên vị trí, bên nào nặng bên nào nhẹ, phải xem lão lựa chọn ra sao.

Binh do dự phút chốc: “Quân đoàn trưởng, vì một tên phản đồ, không đáng đi, dù sao cậu ta cũng phải chết.”

“Cậu thì biết cái gì!” Sắc mặt Đoạn Chiến Chu có chút hồng, thậm chí có điểm không tự nhiên, nói quanh co một vòng, “Tên đó, còn có liên quan tới tham mưu trưởng, nếu như chết đi, sau này tham mưu trưởng hỏi tới… Biết trả lời thế nào.”

Nhưng mà lý do này, gượng ép tới nỗi khiến tiểu binh cau mày, Đoạn Chiến Chu không thể làm gì khác hơn là xụ mặt: “Có nói cậu cũng không hiểu, cứ làm theo là được!”

Tiểu binh không hiểu chuyện vội vàng gật đầu, dựa theo dặn dò làm việc.

Đoạn Chiến Chu nằm lên ghế thở dài một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại, chờ tiểu binh này trở về nói cho hắn biết kết quả.

Thì ra chờ đợi lại là một chuyện vô nghĩa như vậy, thời gian lúc này như mất đi sức hấp dẫn, tựa thiếu nữ bị bó chân, vừa dài vừa đau.

Hắn sống cả một đời cũng chưa bao giờ trải qua cảm giác gian nan như vậy, mấy ngày liền mệt mỏi làm cho mí mắt hắn bất tri bất giác nặng trĩu, trong lúc mơ mơ màng màng nửa mê nửa tỉnh, hắn hoảng hốt thấy được Tùng Lâm.

Cảnh tượng kia đã xuất hiện qua vô số đêm, hắn uống say khướt về nhà, vô luận là mấy giờ, đều thấy Tùng Lâm ngồi trước cửa, mặc bộ quần áo mỏng manh, ôm đầu gối của mình, đợi đến khi hắn trở về, ngẩng đầu, nghênh tiếp sự khinh bỉ, quở trách và nhục nhã của hắn, miệng cậu hơi giương, muốn nói gì, lại không phát ra được thanh âm nào.

Tâm tình của cậu, giống hắn lúc này sao?

Nếu như có thể nói chuyện, cậu sẽ nói gì nhỉ?

Đắm chìm trong ảo cảnh, Đoạn Chiến Chu như sắp nghe thấy cậu nói gì đó, lại bị một trận tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức!

Giật mình một cái, cả người hắn đều là mồ hôi lạnh, lau qua trán, vội vã đứng lên đi mở cửa. Ngoài cửa tiểu binh hiển nhiên mới chạy về từ phủ quân thống, gấp đến độ thở không ra hơi, vừa lên tiếng, chính là một tin sét đánh giữa trời quang.

“Quân Thống nói… vị trí đô đốc ngài cứ giữ lấy, thẩm phán đã hạ lệnh, bắn chết!”

Next: Chương 65

Gửi phản hồi