Chương 65

Edit & Beta: DK

Phủ quân thống chưa bao giờ im lặng như vậy, bên ngoài vây ba tầng, ngay cả một con chim bồ câu dừng lại nghỉ chân bên tường cũng bị một súng bắn chết.

Trong phủ, thiên viện lộ ra sự yên tĩnh đến đáng sợ.

Lão Dương quản gia trong phủ tuổi đã cao, Quân thống sớm không cho lão lo việc nặng trong phủ nữa, coi như ưu đãi, rảnh rỗi nuôi mà thôi, sống ở trong thiên việc, mà hai ngày này, lão Dương có thêm việc đó là trông giữ phạm nhân.

Phạm nhân kia bị nhốt trong địa lao của thiên viện, không thấy ánh mặt trời, lão Dương chỉ phụ trách trông coi chìa khóa, bên ngoài tự có họng súng trông coi, không cần lão phí sức làm gì.

Đêm hôm ấy, Viên Dã mang theo một người mặc khoác áo choàng màu đen lén lút tiến vào phủ, người kia che nửa mặt. Viên Dã thừa dịp nói chuyện, có một người lính trông cửa từng chịu qua ân huệ của hắn mới đem người tiến vào được, người trong ngục ngày mai phải điều đi, hôm nay là cơ hội duy nhất có thể gặp được.

Lão Dương vừa thấy được Viên Dã liền cười: “Thiếu gia sao lại đến đây?”

Viên Dã không phí lời: “Lão Dương, mở cửa ra, tôi muốn gặp tù nhân kia một lần.”

Sắc mặt lão Dương hơi đổi, thân thể lọm khọm co lại, khẩn cầu: “Thiếu gia, lão hiện tại chỉ có một thân một mình, tuổi lại lớn, thiếu gia để cho lão an ổn mà trải qua tuổi già, chẳng lẽ thiếu gia không thương thân già này?”

“Lão Dương, tôi tuyệt đối sẽ không dẫn người đi, có mang cũng không mang đi được, thật sự chỉ gặp, trò chuyện mà thôi.”

“Thiếu gia, gần đây lão gia càng ngày càng nghi thần nghi quỷ, những chuyện không sạch sẽ như này, ngài tối nhất đừng nhúng vào!”

Viên Dã thấy khẩn cầu vô dụng, liền thay đổi giọng điệu: “Lão Dương, lúc trước nhi tử lão nợ nần bị người đuổi giết gần mất mạng, là tôi đã giúp lão, tôi làm như vậy không mong lấy ân uy hiếp, chỉ là lão thử nghĩ về mặt tình cảm đi, làm thế có cho tôi mặt mũi không? Lão cũng là người nhìn tôi lớn lên, tôi sẽ không hại lão.”

Lời này quả nhiên đâm vào trong lòng, lão Dương xẹp miệng, nhìn sắc trời một chút, sau đó lấy tẩu thuốc từ trong túi quần ra, đốt thuốc, bẹp miệng hít vài hơi, phun ra vòng khói tắng, cắn răng nói: “Được rồi…coi như tôi giúp thiếu gia lần này.”

Nói rồi lấy chìa khóa, xoay người đi mở cửa nhà lao, vừa mở vừa không kìm được tám chuyện: “Nói tới người bên trong kia cũng thực sự tàn nhẫn, mới vừa vào ngày đầu tiên đã muốn tìm chết, không có dao liền dùng răng cắn cổ tay của mình, chậc chậc chậc… Gân tay đều bị đứt mất… Lão phu tôi sống lâu như vậy, chưa từng thấy ai quyết tuyệt như vậy.”

Dây khóa phát ra tiếng vang một chút liền rơi xuống đất, lão Dương mở cửa, đi sang một bên, dùng tẩu thuốc chỉ chỉ vào trong, ra hiệu bọn họ đi vào.

Viên Dã nói với người kia: “Hứa Hàng, tôi ở đây giúp anh trông coi, có lời gì mau nói nhanh chút, bị phát hiện sẽ không hay đâu.”

Hứa Hàng cởi mũ đen xuống, tiếp nhận đèn dầu, gật gật đầu đi vào bên trong.

Cửa địa lao ở trên mặt đất, bậc thang hướng xuống dưới, phủ kín rêu xanh, bên trong không có chút ánh sáng nào, xung quanh đều là mùi ẩm mốc, mùi nước cùng với mùi máu.

Hiển nhiên nơi này đã bỏ hoang rất lâu, gần đây mới bắt đầu dùng lại, tro bụi bay tứ tung, cửa sổ, mái nhà bị mạng nhện phong tỏa, xung quanh đường đi toàn là xác chuột, gián chết đã hóa khô, mỗi một bước đi xuống đều giống như rơi vào vực sâu.

Đèn dầu không chịu được loại ẩm ướt này, chợt tối chợt sáng, như muốn tắt tới nơi, cuối cùng vẫn ngoan cường sống sót, mãi đến tận khi tiến vào sâu trong địa lao.

Một chút ánh sáng le lói liền đuổi đi hết thảy hắc ám.

Hứa Hàng thấy rõ hiện trạng Tùng Lâm.

Cậu co quắp quỳ gối ở chân tường, trên vai phải bị một chiếc đinh thép to bằng ngón tay cái ghim ở trên vách tường, máu từ miệng vết thương chảy ra, cũng đã bắt đầu kết vảy.

Hai cổ tay chi chít vết cắn, lực sâu thấy được tận xương, huyết nhục chảy ra, mưng mủ, kinh mạch đã đoạn, hai tay bị phế bỏ, buông thõng bên cạnh. Trên người có đủ loại vết thương to nhỏ, vết máu che đi nửa mặt, nghe thấy tiếng bước chân mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thật làm cho người kinh ngạc, bị tra tấn đến mức độ này, vẫn còn chưa chết.

Tùng Lâm thấy rõ người tới, cực kỳ suy nhược mà nở nụ cười, cổ họng như tiếng vọng từ bên trong thân cây mục nát đã lâu: “Hứa thiếu gia… Có thể tới nơi như thế này, cũng chỉ có anh có bản lãnh này.”

Hứa Hàng thả dầu hỏa xuống, ngồi xếp bằng trước mặt Tùng Lâm: “Nếu như cậu cứ âm thầm chết đi như vậy, thật sự rất lãng phí.”

“… Thua anh… Tôi không cảm thấy oan ức.” Tùng Lâm tán thưởng mưu trí Hứa Hàng.

Hứa Hàng nhẹ nhàng lắc đầu một cái: “Cậu rất thông minh, nếu sinh sớm hơn mười năm, tôi không hẳn đã là đối thủ của cậu, cậu chỉ thua tôi ở độ tuổi mà thôi.”

“Ha ha…” Tùng Lâm trầm thấp mà cười, động đến miệng vết thương, đau đến nhíu mày, “Nếu không phải đạo bất đồng, chúng ta ắt đã có thể chí lớn gặp nhau… Đáng tiếc.”

Nhìn vết thương vô cùng thê thảm kia, lông mày Hứa Hàng hơi nhíu: “Cậu thật sự đủ quyết tuyệt, tự cắn đứt gân tay, thổ phỉ vừa chết, Viên Sâm liền nghĩ đến cậu là kẻ câm, hiện tại tay cậu không thể viết, miệng không thể nói, chính là kẻ thế mạng tốt nhất.”

Thời điểm bị Viên Sâm bắt đi, Tùng Lâm cũng đã tiên đoán được kết cục của chính mình. Nếu như không làm như vậy, Viên Sâm sẽ bắt cậu làm giả chứng cứ, cắn ngược lại Đoạn Chiến Chu, mặc dù xương cốt cậu cứng, nhưng nỗi đau da thịt là không thể tráng khỏi, dù sao đều là một đao, không bằng tự mình động thủ, để cho Viên Sâm hết hẳn ý nghĩ này.

Như vậy, giá trị của cậu chỉ còn dư lại là kẻ gánh tội thay. Cũng coi như cuối cùng, có thể để cho bản thân có khoảng trống để thở, cũng coi như là… Bảo vệ Đoạn Chiến Chu.

Tuy nhiên Hứa Hàng tự hỏi, quyết đoán tự cắn đứt gân tay như Tùng Lâm, thế gian này tìm được mấy người.

Thời gian không nhiều, ôn chuyện như vậy chỉ càng làm phí thời gian, Hứa Hàng nói thẳng: “Tội trạng của cậu đã phán xong, ba ngày sau, bắn chết.”

Tùng Lâm nghe xong rất thản nhiên, không hề có vẻ sợ hãi của người sắp chết: “Vậy… cũng tốt.”

“Tôi muốn đàm luận một vụ giao dịch với cậu, cậu biết rất nhiều chuyện, mà chuyện đó chính là những thứ tôi cần biết. Dùng chút giá trị cuối cùng của mình để đổi lấy an toàn cho Đoạn Chiến Chu, cậu có nguyện ý?”

Hứa Hàng mở ra điều kiện là Đoạn Chiến Chu, mà không phải cứu cậu. Bởi vì Hứa Hàng rất rõ ràng, khi vừa đến đây, hôm nay cậu có thể vào trong đã là may mắn, căn bản là không có cách nào mang Tùng Lâm đi ra ngoài, thứ hai, mặc dù Tùng Lâm ra ngoài được, tham mưu trưởng cũng sẽ không bỏ qua cậu, cái chết sẽ theo cậu cả một đời, huống hồ thân thể của cậu đã bị phế bỏ.

Hai lý do này, Tùng Lâm ắt cũng hiểu rõ trong lòng.

“Hứa thiếu gia, anh khiến tôi thất bại đến mất mạng, lẽ nào… Tôi có thể tin anh?”

“Cậu có thể, cũng nhất định phải có thể.” Hứa Hàng bình tĩnh nhìn cậu, “Việc này xảy ra, đối với tham mưu trưởng, cậu đã trở thành một quân cờ bị phế bỏ, lão còn có thể phái sát thủ mới đến bên người Đoạn Chiến Chu, cậu chết rồi, không bảo vệ được hắn nữa. Cậu nên rõ ràng, chỉ có tôi mới có thể giúp hắn đối phó với sự ám hại của tham mưu trưởng, bảo đảm tính mạng của hắn.”

Ánh mắt tối tăm của Tùng Lâm nhìn vào ngọn đèn, bất động thật lâu.

Hứa Hàng còn nói: “Cũng đừng cùng tôi nói cái gì mà chủ tớ tình thâm, vì Đoạn Chiến Chu, cậu ngay cả tỷ tỷ của mình cậu còn giết, huống hồ cái gọi là trung thành tín nghĩa chó má?”

Lời này khiến cho Tùng Lâm cười lạnh không ngừng, đến cùng hiểu cậu trên cõi đời này, vẫn là đối thủ này.

“Khụ khụ khụ… Hứa thiếu gia, tôi thật sự là càng ngày càng khâm phục anh…”

Cậu hơi di chuyển đầu gối, bởi vì quỳ quá lâu, đầu gối đã bị mài hỏng. Cậu thở dài ra một hơi: “Tôi vốn tưởng rằng, những chuyện này tôi sẽ mang theo cả đời trên người, không nghĩ tới, anh là vị khách đầu tiên được nghe.”

Hứa Hàng thấy cậu khó chịu, đi lên trước, cầm khăn, kê xuống đầu gối, hỏi: “Cậu giết Tùng Vi, không phải bởi vì đố kỵ?”

“A tỷ nếu thật lòng yêu Đoạn Chiến Chu, tôi cũng nguyện ý, nhưng mà… Nàng lại đi giết hắn. Mà a tỷ ngu ngốc của tôi, lại cố tình yêu trúng lão nam nhân cả đời coi chúng tôi là công cụ… Ngốc chết đi được.”

Tùng Lâm liên miên mà nói.

Thì ra năm đó, Đoạn Chiến Chu từng ngẫu nhiên uống rượu say trong nhà tham mưu trưởng, tỉnh lại phát hiện Tùng Vi đang nằm ở bên cạnh, người không một mảnh vải che thân, nhìn cô nương kia khóc nước mắt như mưa, mới biết bản thân đã say rượu thất đức, lúc này liền hướng tham mưu trưởng xin cưới.

Chương 65:

Phủ quân thống chưa bao giờ im lặng như vậy, bên ngoài vây ba tầng, ngay cả một con chim bồ câu dừng lại nghỉ chân bên tường cũng bị một súng bắn chết.

Trong phủ, thiên viện lộ ra sự yên tĩnh đến đáng sợ.

Lão Dương quản gia trong phủ tuổi đã cao, Quân thống sớm không cho lão lo việc nặng trong phủ nữa, coi như ưu đãi, rảnh rỗi nuôi mà thôi, sống ở trong thiên việc, mà hai ngày này, lão Dương có thêm việc đó là trông giữ phạm nhân.

Phạm nhân kia bị nhốt trong địa lao của thiên viện, không thấy ánh mặt trời, lão Dương chỉ phụ trách trông coi chìa khóa, bên ngoài tự có họng súng trông coi, không cần lão phí sức làm gì.

Đêm hôm ấy, Viên Dã mang theo một người mặc khoác áo choàng màu đen lén lút tiến vào phủ, người kia che nửa mặt. Viên Dã thừa dịp nói chuyện, có một người lính trông cửa từng chịu qua ân huệ của hắn mới đem người tiến vào được, người trong ngục ngày mai phải điều đi, hôm nay là cơ hội duy nhất có thể gặp được.

Lão Dương vừa thấy được Viên Dã liền cười: “Thiếu gia sao lại đến đây?”

Viên Dã không phí lời: “Lão Dương, mở cửa ra, tôi muốn gặp tù nhân kia một lần.”

Sắc mặt lão Dương hơi đổi, thân thể lọm khọm co lại, khẩn cầu: “Thiếu gia, lão hiện tại chỉ có một thân một mình, tuổi lại lớn, thiếu gia để cho lão an ổn mà trải qua tuổi già, chẳng lẽ thiếu gia không thương thân già này?”

“Lão Dương, tôi tuyệt đối sẽ không dẫn người đi, có mang cũng không mang đi được, thật sự chỉ gặp, trò chuyện mà thôi.”

“Thiếu gia, gần đây lão gia càng ngày càng nghi thần nghi quỷ, những chuyện không sạch sẽ như này, ngài tối nhất đừng nhúng vào!”

Viên Dã thấy khẩn cầu vô dụng, liền thay đổi giọng điệu: “Lão Dương, lúc trước nhi tử lão nợ nần bị người đuổi giết gần mất mạng, là tôi đã giúp lão, tôi làm như vậy không mong lấy ân uy hiếp, chỉ là lão thử nghĩ về mặt tình cảm đi, làm thế có cho tôi mặt mũi không? Lão cũng là người nhìn tôi lớn lên, tôi sẽ không hại lão.”

Lời này quả nhiên đâm vào trong lòng, lão Dương xẹp miệng, nhìn sắc trời một chút, sau đó lấy tẩu thuốc từ trong túi quần ra, đốt thuốc, bẹp miệng hít vài hơi, phun ra vòng khói tắng, cắn răng nói: “Được rồi…coi như tôi giúp thiếu gia lần này.”

Nói rồi lấy chìa khóa, xoay người đi mở cửa nhà lao, vừa mở vừa không kìm được tám chuyện: “Nói tới người bên trong kia cũng thực sự tàn nhẫn, mới vừa vào ngày đầu tiên đã muốn tìm chết, không có dao liền dùng răng cắn cổ tay của mình, chậc chậc chậc… Gân tay đều bị đứt mất… Lão phu tôi sống lâu như vậy, chưa từng thấy ai quyết tuyệt như vậy.”

Dây khóa phát ra tiếng vang một chút liền rơi xuống đất, lão Dương mở cửa, đi sang một bên, dùng tẩu thuốc chỉ chỉ vào trong, ra hiệu bọn họ đi vào.

Viên Dã nói với người kia: “Hứa Hàng, tôi ở đây giúp anh trông coi, có lời gì mau nói nhanh chút, bị phát hiện sẽ không hay đâu.”

Hứa Hàng cởi mũ đen xuống, tiếp nhận đèn dầu, gật gật đầu đi vào bên trong.

Cửa địa lao ở trên mặt đất, bậc thang hướng xuống dưới, phủ kín rêu xanh, bên trong không có chút ánh sáng nào, xung quanh đều là mùi ẩm mốc, mùi nước cùng với mùi máu.

Hiển nhiên nơi này đã bỏ hoang rất lâu, gần đây mới bắt đầu dùng lại, tro bụi bay tứ tung, cửa sổ, mái nhà bị mạng nhện phong tỏa, xung quanh đường đi toàn là xác chuột, gián chết đã hóa khô, mỗi một bước đi xuống đều giống như rơi vào vực sâu.

Đèn dầu không chịu được loại ẩm ướt này, chợt tối chợt sáng, như muốn tắt tới nơi, cuối cùng vẫn ngoan cường sống sót, mãi đến tận khi tiến vào sâu trong địa lao.

Một chút ánh sáng le lói liền đuổi đi hết thảy hắc ám.

Hứa Hàng thấy rõ hiện trạng Tùng Lâm.

Cậu co quắp quỳ gối ở chân tường, trên vai phải bị một chiếc đinh thép to bằng ngón tay cái ghim ở trên vách tường, máu từ miệng vết thương chảy ra, cũng đã bắt đầu kết vảy.

Hai cổ tay chi chít vết cắn, lực sâu thấy được tận xương, huyết nhục chảy ra, mưng mủ, kinh mạch đã đoạn, hai tay bị phế bỏ, buông thõng bên cạnh. Trên người có đủ loại vết thương to nhỏ, vết máu che đi nửa mặt, nghe thấy tiếng bước chân mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thật làm cho người kinh ngạc, bị tra tấn đến mức độ này, vẫn còn chưa chết.

Tùng Lâm thấy rõ người tới, cực kỳ suy nhược mà nở nụ cười, cổ họng như tiếng vọng từ bên trong thân cây mục nát đã lâu: “Hứa thiếu gia… Có thể tới nơi như thế này, cũng chỉ có anh có bản lãnh này.”

Hứa Hàng thả dầu hỏa xuống, ngồi xếp bằng trước mặt Tùng Lâm: “Nếu như cậu cứ âm thầm chết đi như vậy, thật sự rất lãng phí.”

“… Thua anh… Tôi không cảm thấy oan ức.” Tùng Lâm tán thưởng mưu trí Hứa Hàng.

Hứa Hàng nhẹ nhàng lắc đầu một cái: “Cậu rất thông minh, nếu sinh sớm hơn mười năm, tôi không hẳn đã là đối thủ của cậu, cậu chỉ thua tôi ở độ tuổi mà thôi.”

“Ha ha…” Tùng Lâm trầm thấp mà cười, động đến miệng vết thương, đau đến nhíu mày, “Nếu không phải đạo bất đồng, chúng ta ắt đã có thể chí lớn gặp nhau… Đáng tiếc.”

Nhìn vết thương vô cùng thê thảm kia, lông mày Hứa Hàng hơi nhíu: “Cậu thật sự đủ quyết tuyệt, tự cắn đứt gân tay, thổ phỉ vừa chết, Viên Sâm liền nghĩ đến cậu là kẻ câm, hiện tại tay cậu không thể viết, miệng không thể nói, chính là kẻ thế mạng tốt nhất.”

Thời điểm bị Viên Sâm bắt đi, Tùng Lâm cũng đã tiên đoán được kết cục của chính mình. Nếu như không làm như vậy, Viên Sâm sẽ bắt cậu làm giả chứng cứ, cắn ngược lại Đoạn Chiến Chu, mặc dù xương cốt cậu cứng, nhưng nỗi đau da thịt là không thể tráng khỏi, dù sao đều là một đao, không bằng tự mình động thủ, để cho Viên Sâm hết hẳn ý nghĩ này.

Như vậy, giá trị của cậu chỉ còn dư lại là kẻ gánh tội thay. Cũng coi như cuối cùng, có thể để cho bản thân có khoảng trống để thở, cũng coi như là… Bảo vệ Đoạn Chiến Chu.

Tuy nhiên Hứa Hàng tự hỏi, quyết đoán tự cắn đứt gân tay như Tùng Lâm, thế gian này tìm được mấy người.

Thời gian không nhiều, ôn chuyện như vậy chỉ càng làm phí thời gian, Hứa Hàng nói thẳng: “Tội trạng của cậu đã phán xong, ba ngày sau, bắn chết.”

Tùng Lâm nghe xong rất thản nhiên, không hề có vẻ sợ hãi của người sắp chết: “Vậy… cũng tốt.”

“Tôi muốn đàm luận một vụ giao dịch với cậu, cậu biết rất nhiều chuyện, mà chuyện đó chính là những thứ tôi cần biết. Dùng chút giá trị cuối cùng của mình để đổi lấy an toàn cho Đoạn Chiến Chu, cậu có nguyện ý?”

Hứa Hàng mở ra điều kiện là Đoạn Chiến Chu, mà không phải cứu cậu. Bởi vì Hứa Hàng rất rõ ràng, khi vừa đến đây, hôm nay cậu có thể vào trong đã là may mắn, căn bản là không có cách nào mang Tùng Lâm đi ra ngoài, thứ hai, mặc dù Tùng Lâm ra ngoài được, tham mưu trưởng cũng sẽ không bỏ qua cậu, cái chết sẽ theo cậu cả một đời, huống hồ thân thể của cậu đã bị phế bỏ.

Hai lý do này, Tùng Lâm ắt cũng hiểu rõ trong lòng.

“Hứa thiếu gia, anh khiến tôi thất bại đến mất mạng, lẽ nào… Tôi có thể tin anh?”

“Cậu có thể, cũng nhất định phải có thể.” Hứa Hàng bình tĩnh nhìn cậu, “Việc này xảy ra, đối với tham mưu trưởng, cậu đã trở thành một quân cờ bị phế bỏ, lão còn có thể phái sát thủ mới đến bên người Đoạn Chiến Chu, cậu chết rồi, không bảo vệ được hắn nữa. Cậu nên rõ ràng, chỉ có tôi mới có thể giúp hắn đối phó với sự ám hại của tham mưu trưởng, bảo đảm tính mạng của hắn.”

Ánh mắt tối tăm của Tùng Lâm nhìn vào ngọn đèn, bất động thật lâu.

Hứa Hàng còn nói: “Cũng đừng cùng tôi nói cái gì mà chủ tớ tình thâm, vì Đoạn Chiến Chu, cậu ngay cả tỷ tỷ của mình cậu còn giết, huống hồ cái gọi là trung thành tín nghĩa chó má?”

Lời này khiến cho Tùng Lâm cười lạnh không ngừng, đến cùng hiểu cậu trên cõi đời này, vẫn là đối thủ này.

“Khụ khụ khụ… Hứa thiếu gia, tôi thật sự là càng ngày càng khâm phục anh…”

Cậu hơi di chuyển đầu gối, bởi vì quỳ quá lâu, đầu gối đã bị mài hỏng. Cậu thở dài ra một hơi: “Tôi vốn tưởng rằng, những chuyện này tôi sẽ mang theo cả đời trên người, không nghĩ tới, anh là vị khách đầu tiên được nghe.”

Hứa Hàng thấy cậu khó chịu, đi lên trước, cầm khăn, kê xuống đầu gối, hỏi: “Cậu giết Tùng Vi, không phải bởi vì đố kỵ?”

“A tỷ nếu thật lòng yêu Đoạn Chiến Chu, tôi cũng nguyện ý, nhưng mà… Nàng lại đi giết hắn. Mà a tỷ ngu ngốc của tôi, lại cố tình yêu trúng lão nam nhân cả đời coi chúng tôi là công cụ… Ngốc chết đi được.”

Tùng Lâm liên miên mà nói.

Thì ra năm đó, Đoạn Chiến Chu từng ngẫu nhiên uống rượu say trong nhà tham mưu trưởng, tỉnh lại phát hiện Tùng Vi đang nằm ở bên cạnh, người không một mảnh vải che thân, nhìn cô nương kia khóc nước mắt như mưa, mới biết bản thân đã say rượu thất đức, lúc này liền hướng tham mưu trưởng xin cưới.

“Kỳ thực người Đoạn Chiến Chu ngủ không phải Tùng Vi, mà là cậu đi?” Hứa Hàng rất chắc chắn nói.

“Kỳ thực người Đoạn Chiến Chu ngủ không phải Tùng Vi, mà là cậu đi?” Hứa Hàng rất chắc chắn nói.

Chương 66