Chương 66

Edit & Beta: DK

Tùng Lâm giật mình ngẩng đầu: “Anh phát hiện?”

“Từ lúc hai người ở Ỷ Viên, bị tôi bắt gặp được, tôi đã cảm thấy khó bề tin tưởng, vốn nghĩ rằng Đoạn Chiến Chu bị cậu bỏ thuốc, sau đó tôi bắt mạch cho hắn, lại không có dị thường gì, nhưng hắn dường như không nhớ được những chuyện xảy ra, cõi đời này chỉ sợ không có dược vật thần kỳ như vậy.”

“… Anh thực sự là vô cùng cẩn thận.”

Hứa Hàng nói: “Sau đó tôi đã tra duyệt không ít điển tịch, kết luận rằng hắn đại loại mắc căn bệnh mộng du. Tuy nói cử chỉ của Đoạn Chiến Chu trong mơ quá mức hiếm thấy, nhưng căn cứ vào bệnh trạng bên ngoài, có thể đoán được rõ ràng, cũng khó trách sẽ bị người lợi dụng.”

Bệnh mộng du khi ngủ, đa số có biểu hiện kỳ quái. Trong cuốn sách ‘Thu đăng tùng thoại’ thời nhà Thanh, có không ít ghi chép về bệnh này, khua tay múa chân trong mộng cũng có, đi xung quanh khi ngủ cũng có, biểu hiện nhiều không đếm xuể.

Tùng Lâm nở nụ cười, lắc đầu một cái: “Cũng không hoàn toàn như vậy, ngày ấy… Ngày ấy tham mưu trưởng đã bỏ thêm dược vật thúc tình trong rượu của hắn, thế nhưng không ai biết hắn khi ngủ sẽ bị mộng du, khi a tỷ được an bài tiến vào phòng của hắn, hắn lại biến mất… đi sang….. phòng của tôi.”

Đêm hôm đó hỗn loạn cỡ nào, mới mẻ, vội vàng, mê loạn, Tùng Lâm khắc sâu vào xương tủy.

Kỳ thực đừng nói là do Đoạn Chiến Chu trong mộng, ngay cả khi hắn tỉnh táo, nếu Tùng Lâm không nguyện ý, hắn cũng không có cách nào thật sự bá vương ngạnh thượng cung, nói cho cùng, là Chu Du đánh Hoàng Cái, một người nguyện đánh một người nguyện chịu.

Mãi đến tận hừng đông, kế hoạch thác loạn bị sửa chữa, cảnh thái bình giả tạo, ly miêu tráo thái tử, tất cả như trước dựa theo kế hoạch của tham mưu trưởng hi vọng tiếp tục tiến hành.

Sau đó, Tùng Lâm từng lén lút hỏi qua hạ nhân hầu hạ bên người Đoạn Chiến Chu, tất cả đều nói hắn chỉ trong mộng đi tới đi lui, xưa nay chưa từng xảy ra sự tình gì. Nhưng mà đêm đó, như có một chiếc chìa khóa thần bí, mở ra thân thể bí ẩn của Đoạn Chiến Chu, thỉnh thoảng, hắn lại giống như đêm đó, mơ mơ màng màng xông đến trong phòng của Tùng Lâm, đến hừng đông lại quên hết sạch.

Thực sự là như mộng như ảo.

Bí mật này, bị Tùng Lâm chôn sâu trong lòng, vừa xấu hổ vừa bất đắc dĩ.

Cũng không thể trách cậu không nói, chuyện như vậy, nói ra, ai tin đây?

Nếu không phải Hứa Hàng thấy tận mắt, chỉ sợ cũng sẽ khịt mũi coi thường.

Tùng Lâm ngẩng đầu, nhìn trần nhà xám đen: “Tham mưu trưởng đã bố trí mọi thứ thỏa đáng, bất ngờ duy nhất, chính là lão không nghĩ tới, vừa mới bắt đầu tôi đã phản bội lão.”

Lúc trước, Đoạn Chiến Chu từng vâng mệnh ra chiến trường giết địch, mà tham mưu trưởng lại nhận hối lộ của người Nhật Bản, chuẩn bị ra tay với Đoạn Chiến Chu. Cho nên, đêm tân hôn, Tùng Vi không chết, thì chính là Đoạn Chiến Chu chết.

Tất cả mọi người cho rằng Tùng Lâm lòng lang dạ sói, nhưng không người nào biết, Tùng Vi chết đi, cậu chính là người đau lòng nhất trên cõi đời này.

Lễ cưới ngày ấy, Tùng Vi một thân váy trắng mang mạng che mặt đẹp như thiên sứ trong lời kể của các đạo sĩ truyền giáo, yêu kiều mỉm cười, là khoảng khắc đẹp nhất mà Tùng Lâm từng nhìn thấy. Bởi vậy, khi cậu cầm đao đứng ở trước mặt Tùng Vi, run rẩy cơ hồ muốn rơi xuống.

Tùng Vi nhìn ánh mắt cậu, từ khiếp sợ đến hoài nghi, từ bi ai đến thoải mái, cuối cùng trở nên bình tĩnh.

Chạy đi, a tỷ.

Không đi.

Không thể không giết hắn sao?

Không thể.

Ánh mắt Tùng Vi nhìn cậu, Tùng Lâm có thể lý giải hết thảy. Nàng yêu tham mưu trưởng, cho nên nguyện ý để lão lợi dụng, giống như cậu yêu Đoạn Chiến Chu, nguyện ý vì hắn mà trở thành kẻ địch với người thân.

Là Tùng Vi chủ động cầm lấy dao của Tùng Lâm, để trước ngực mình.

Nàng nói: “Tiểu đệ… đệ biết, nếu tỷ không hoàn thành nhiệm vụ này, chỉ có thể có con đường chết. Cho nên, tỷ và hắn, tối nay nhất định phải có một người chết. Tỷ không muốn đối địch với đệ, cũng không muốn thương tổn người đệ yêu, nhưng mà… Từ giây phút trở thành sát thủ, chúng ta đã được định đoạt không thể chết tử tế được, tại tỷ thân mang tội nghiệt, tỷ tình nguyện thay đệ kết thúc. Động thủ đi.”

Trong mắt của Tùng Lâm đều là nước mắt, vai hơi dựng ngược lên, sau một khắc, bàn tay bị Tùng Vi mạnh mẽ nắm lấy, hét lên một tiếng, mũi đao xuyên qua làn da mỏng manh của nàng, đâm thẳng vào máu thịt, đến tận tâm mạch, dòng máu đỏ ấm áp bắt lên mạng che mặt trắng tinh của nàng.

Tùng Vi định lên tiếng, lại phun ra toàn là máu, nhưng vẫn nỗ lực cười.

Nàng ôm Tùng Lâm: “Tiểu đệ… A tỷ có lỗi với đệ, ban đầu là a tỷ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh… Đố kị cha mẹ đối tốt với đệ, mới lừa đệ đi theo lão ăn mày… Nếu như không phải như vậy, đệ cũng sẽ không khổ như thế…”

Nàng luôn cảm thấy hổ thẹn với tiểu đệ, huỷ hoại một đời an ổn của cậu, cho nên thế cho cậu mạng này là điều đúng đắn.

Tùng Lâm vội vàng ôm lấy thân thể của a tỷ, mới phát hiện thân thể ấm nóng của a tỷ trong mùa đông lạnh giá, lại gầy yếu mà mềm mại như thế.

Đứng trước tình cảm cùng tình thân, nàng lựa chọn hi sinh chính mình, tác thành tình cảm cho Tùng Lâm. Có lẽ chỉ có bản thân nàng mới biết, đến tột cùng là bởi vì nàng đã mất đi hi vọng sống, hay bởi vì hổ thẹn với đệ đệ, để cho nàng chủ động chịu chết.

Tất cả không quan trọng.

Cậu chỉ nhớ a tỷ là người khi ăn cơm sẽ nhường hết thịt cho cậu, khi ngủ sẽ thay cậu sưởi chăn, khi làm nhiệm vụ sẽ chắn trước mặt cậu, rốt cuộc không còn nữa.

Nhớ tới Tùng Vi, giờ khắc này trên mặt Tùng Lâm hiếm thấy hiện lên chút ý cười ấm áp.

Hứa Hàng không có huynh đệ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau của cậu, nhất thời nhíu mày: “Sau đó, cậu làm thế nào để qua mắt được tham mưu trưởng?”

“Tôi nói dối lão, a tỷ yêu Đoạn Chiến Chu, muốn nói cho hắn biết toàn bộ kế hoạch, cho nên tôi đã giết tỷ ấy diệt khẩu.”

“Tham mưu trưởng tin?”

“Bán tín bán nghi đi, cho nên… Tôi mới nuốt than.” Tùng Lâm nhắc tới chuyện này, không nhịn được hồi tưởng lại cảm giác đau đớn khi lửa than nóng bỏng thiêu đốt trong miệng, “Đó là vở kịch do tôi tự dựng lên, để tham mưu trưởng tin tưởng tôi trung thành với lão tuyệt đối, chỉ có như vậy, lão mới yên tâm một người nghe lời đến nỗi không do dự nuốt than là trung tâm, thu xếp tôi ở bên người Đoạn Chiến Chu.”

Nói tới nhẹ nhàng, nhưng sự đánh đổi này, quá lớn.

Nên nói Tùng Lâm là sát thủ thế nào nhỉ? Cậu nắm giữ trí khôn hơn người và kỹ năng đỉnh cao, nhưng lại không có sự tuyệt tình mà một sát thủ nên có. Đoạn Chiến Chu là kiếp nạn của cậu, cậu không vượt qua được, mới phải đi đến con đường chết.

Hứa Hàng cảm thấy có chút tiếc hận: “Từ trước tới nay tôi luôn cảm thấy cậu rất giống tôi, bây giờ nhìn lại có vẻ như là không. Ít nhất, tôi không làm được việc đi bảo hộ một tên khốn không tim không phổi như vậy.”

“Ha ha… Khụ khụ… Nếu không phải lưu lạc tới tình cảnh này, tôi cũng không tin thì ra tôi có thể làm được đến mức độ này. Giống như một dân cờ bạc, đã bỏ ra rất nhiều tiên, luôn nghĩ rằng ván tới mình có thể lấy lại được tiền, nên không nỡ thu tay lại.”

Tiếng cười của Tùng Lâm càng lúc càng bi thương.

“Vậy cậu thật sự là một dân cờ bạc thất bại.”

“Đúng vậy, tôi che chở hắn như vậy, hắn một chút cũng không biết, thậm chí… Còn hận tôi.”

Tùng Lâm nhìn một con thiêu thân đang bay nhảy bên ánh đèn, do dự rất lâu, vẫn đâm đầu vào, cuối cùng bị thiêu cháy, “Hắn hẳn rất vui vẻ, tôi chết rồi, hắn nhất định rất vui vẻ.”

Dù cho lúc trước Tùng Lâm từng muốn hãm hại Hứa Hàng, thế nhưng Hứa Hàng không có ý định bỏ đá xuống giếng, cậu đứng lên, dịch lên phía trước một chút, lần thứ hai ngồi xuống, vén mái tóc hỗn độn của Tùng Lâm ra sau đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ chi chít vết thương và máu đọng.

Chỉ nhìn khuôn mặt này, còn là cậu nhóc mười bảy tuổi nữa.

Cậu khẽ thở dài, nói: “Tùng lâm, Đoạn Chiến Chu thích cậu.”

Tùng Lâm ngây ngốc sửng sốt chốc lát, sau đó bày ra một biểu tình dở khóc dở cười: “Hứa thiếu gia, mặc dù tôi sắp chết rồi, cũng không đến mức đáng thương như thế, anh không cần an ủi tôi…”

“Hắn thích cậu.”

“Dù cho thế gian mọi người có chết hết, hắn cũng sẽ không…”

Hứa Hàng vội vàng ngắt lời: “Vì cậu, hắn suýt nữa một mình xông vào phủ Quân Thống; vì cậu, hắn cam tâm từ bỏ vị trí đô đốc đã gần trong gang tấc; vì cậu, hắn thậm chí dự định đi cướp pháp trường. Tùng Lâm, cậu nói đây không phải động tâm thì là gì?”

Tùng Lâm nghe đến sững sờ, từng chữ Hứa Hàng nói ra đều mạch lạc rõ ràng, nhưng sao cậu nghe ra lại không có chút nào giống Đoạn Chiến Thu mà cậu từng biết.

“Anh, anh nói hắn, hắn… Hắn… Không thể…”

Vì để cho Tùng Lâm tin tưởng lời nói của mình, Hứa Hàng dùng hai tay nâng lấy mặt cậu, từ trên nhìn thẳng xuống, cực kỳ nghiêm túc: “Trừ hai người các cậu không tin ra, người có mắt cũng nhìn ra được. Hắn chỉ là không tiếp thu được sự thật bản thân động tâm với cậu, cậu thì từ trước tới nay không dám hy vọng xa vời hắn sẽ đối tốt với mình, cõi đời này người hiểu rõ hắn nhất chẳng phải là cậu sao?”

Hít một hơi, cậu tiếp tục nói: “Nếu như hắn thật sự hận cậu thấu xương, đã nhiều năm như vậy, với tính tình của Đoạn Chiến Chu, sẽ bởi vì kiêng kỵ tham mưu trưởng mà tha cho cậu sao? Suy nghĩ kỹ một chút, hắn có mảy may để lộ ra sự nhớ nhung với a tỷ của cậu sao? Thân là gián điệp, cậu có thể còn sống từ trên núi Thượng Cửu xuống đây sao?”

Hàng loạt câu hỏi như những phát súng, liên tiếp bắn vào trong lòng Tùng Lâm.

Next: Chương 67