Chương 67

Edit & Beta: DK

Người mình yêu lại yêu mình, đó là tư vị gì chứ.

Cậu giống như tiểu nhân vật chạy cờ trên sân khấu, yên lặng làm người phụ họa, không có bất luận khán giả đặt hình ảnh cậu vào trong mắt, bỗng nhiên bị đẩy lên giữa sân khấu, ánh đèn cùng ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên thân thể, cậu bỗng trở thành vai chính độc nhất vô nhị.

Lại giống như người khoác mưa gió tinh nguyệt, xuyên qua bụi gai đầm lầy, vết thương chằng chịt chỉ để đuổi theo một con bướm xinh đẹp, chạy đến cạn kiệt sức lực mới dừng chân, lại phát hiện nó đang đậu ở giữa lòng bàn tay mình.

Tùng Lâm nhếch miệng, thât lâu mới tiêu hóa hết lời Hứa Hàng nói.

Cậu chẳng khác gì chồi non mọc lên từ thân cây già cỗi khô cằn, đó là đại hỉ sau chuỗi ngày đại bi, mang theo biểu cảm tràn đầy khó tin nổi, khoang ngực kịch liệt chập trùng lên xuống, khiến cho vết thương trên vai lần thứ hai nứt ra, máu tươi lại thấm ướt áo.

“A… Ha ha ha ha… Ha ha…” Tùng Lâm vừa lắc đầu vừa cười, vốn phải là chuyện vui đối với cậu, nhưng giờ khắc này giống như vận mệnh trào phúng, “Hắn thích tôi? Hắn lại, lại thích tôi, kẻ đáng lẽ ra hắn phải ghét nhất? Ha ha… A…”

Bên trong tiếng cười kia có mấy phần tin, cũng có mấy phần không tin.

“Thôi, nghĩ kỹ thì, cũng giống như nuôi con chó, nhiều năm như vậy hẳn phải có chút tình cảm. Thích của hắn, với thích của tôi… không giống nhau.”

Nở nụ cười hồi lâu, cậu mới cụt hứng dựa đầu vào trên vách tường, thở hổn hển: “… Đa tạ anh, trước khi tôi chết, còn có thể cho tôi biết chuyện này.”

Một chút cũng tốt, ít ra sự trả giá cậu hoàn toàn không vô nghĩa.

Thế nhưng biết đến quá muộn, ông trời đối xử với cậu không chút nào thương xót cả. Ngoại trừ để cho tâm tình mình lên voi xuống chó, giống như chẳng có gì thay đổi cả.

Trong số mệnh của người bạc phận, không có gì để nói nhiều.

Sau khi nghe xong tất cả câu chuyện, lần thứ hai Hứa Hàng trở lại đề tài chính: “Tôi nghĩ, giao dịch tôi đề ra này, cậu đã đồng ý.”

“Chuyện anh muốn hỏi, có liên quan đến tham mưu trưởng, đúng không?”

Hứa Hàng không hề trả lời, đây coi như là chấp nhận.

Tùng Lâm liếm đôi môi khô nứt: “Tôi biết, anh đang trù tính không ít chuyện nguy hiểm, tuy nói không có quan hệ gì với tôi, thế nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể nhớ kỹ kết cục của tôi bây giờ, thu tâm lại. Anh thông minh như vậy, nếu như có thể an ổn sinh sống, hà tất phải liếm máu trên lưỡi đao.”

Người sắp chết sẽ nói lời thật lòng, lời nói này, Hứa Hàng tin xuất phát từ đáy lòng của Tùng Lâm, cậu cười khổ một tiếng: “Cậu cũng rất thông minh, cũng rất nỗ lực muốn sống an ổn, lại chẳng thể toại nguyện, không phải sao?”

Thế gian khó nhất chính là vạn sự như ý, như như ý ý, cũng bởi vì không như ý, mới có thể dập đầu bái lạy.

Loạn thế thì cầu hiện thế an ổn, có lẽ chỉ là ảo tưởng.

Tùng Lâm gật gật đầu: “Muốn hỏi cái gì, anh cứ hỏi đi, chỉ cần là chuyện tôi biết.” Ánh mắt tối sầm lại, cậu còn nói, “Tuy nhiên tôi còn có một yêu cầu, không… Phải nói là thỉnh cầu.”

“Cậu nói đi.”

Tùng Lâm hơi nhếch khóe miệng, lộ ra chút giảo hoạt vô cùng đáng thương: “Vốn ban đầu không có tâm tư, chỉ muốn lặng lẽ ra đi, thế nhưng anh lại để cho tôi biết tâm ý của hắn, khiến cho tôi không cam lòng…Sau khi tôi chết, hãy đem tất cả những chuyện này nói cho Đoạn Chiến Chu… Nghĩ kỹ lại, tôi luôn cảm thấy rất oan ức, tôi sống không tiếc cho hắn thứ gì, ít nhất chết rồi phải khiến cho hắn vì tôi mà hổ thẹn một lần… Mẹ tôi thường nói, người đã chết, đến đầu cầu Nại Hà, nếu trên nhân thế còn có người nhớ thuoeng, uống canh Mạnh Bà sẽ có vị ngọt.”

Yêu cầu này khiến cho mắt Hứa Hàng sáng lên: “Được.” Cho dù Tùng Lâm không yêu cầu như thế, cậu cũng sẽ nói cho Đoạn Chiến Chu biết.

Thiếu nợ thì phải trả, một thù trả một thù, đây là đạo lý.

Không còn gì vướng bận nữa, hai người nói chuyện với nhau hồi lâu, trên vách tường in bóng hai người trùng điệp lay động, khiến cho không gian tù thất thoạt nhìn không đến nỗi lạnh lẽo như bạn đầu.

Một người hỏi, một người đáp, cứ như vậy trò chuyện, đèn dầu cũng dần dần cạn, không gian được chiếc sáng từ từ thu hẹp lại, nghe được bọn họ nói chuyện, ngoại trừ những con thiêu thân không ngừng lao đầu vào lửa, thì không còn ai khác.

Nói xong lời cuốn cùng, Tùng Lâm thở một hơi thật dài, mặt mày thoải mái, nhìn Hứa Hàng nhẹ nhàng nở nụ cười: “Nói lâu như vậy, thật là khát… Hứa thiếu gia, giao đồ vật trong lồng ngực cho tôi đi.”

Động tác đứng dậy của Hứa Hàng hơi khựng lại, ngay cả động tác phủi bụi cũng đình chỉ, cùng Tùng Lâm liếc mắt nhìn nhau, nhìn con ngươi trong suốt của cậu, liền biết cậu nhìn thấu.

Người này, rất thông minh.

“Vẫn bị cậu đoán được…” Hứa Hàng lấy trong ngực ra một chiếc lọ nho nhỏ.

Tùng Lâm vừa thấy đồ chơi kia, biểu cảm giống như được giải thoát khỏi chiếc đinh đóng trên vai, ánh mắt nhìn Hứa Hàng cũng nhiều hơn một phần cảm kích: “Bởi vì tôi biết, anh là đại phu, chung quy vẫn là thiện lương.”

Đó là một bình độc dược, là bình độc dược tốt nhất mà Hứa Hàng luyện chế, sau khi uống vào, tim dần ngừng đập, không có gì thống khổ, thoạt nhìn giống như là chết bất đắc kỳ tử.

Cậu tin tưởng, mặc dù mọi người coi đó là chuyện không đáng quan tâm, nhưng Tùng Lâm vẫn tình nguyện bị chết có tôn nghiêm, uống độc tự sát vẫn có thể diện hơn bị bắn trước mặt mọi người. Thế nhưng cậu vẫn luôn do dự, có nên lấy ra hay không.

Đưa thuốc độc cho người khác, chẳng khác nào tiễn người đó sớm lên đường, chuyện này nhiều ít vẫn quá mức tàn khốc.

Cậu từ từ đặt chiếc lọ vào lòng bàn tay phải của Tùng Lâm, Tùng Lâm nhìn chằm chằm, chậm rãi chống đầu gối, đưa chiếc lọ đến bên miệng, muốn cắn mở nắp, loay hoay nửa ngày vẫn chưa mở được, cuối cùng vẫn là Hứa Hàng giúp cậu mở nút ra, để trước mặt cậu.

Tùng Lâm đột nhiên hỏi một câu: “Thứ này, ngọt không?”

Trước giờ khắc sinh tử, điều cậu quan tâm lại là chuyện này.

Hứa Hàng khó khăn phát ra âm thanh từ trong kẽ răng: “…Ngọt.”

“Thật tốt.”

Cậu lộ nụ cười giống như đứa trẻ được cho kẹo, ngậm bình miệng, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, độc dược ngọt ngào thuận theo cuống họng len lỏi vào trong dạ dày, miệng buông lỏng, chiếc lọ rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh.

Cậu thích ngọt, đời này lại rất ít được ăn. Nhớ lại mọi chuyện, cậu dốc hết tâm tư trả giá vì Đoạn Chiến Chu, đơn giản bởi vì, hắn là người đầu tiên cho cậu nếm thử vị ngọt.

Uống xong, trên mặt Tùng Lâm chỉ còn lại ý cười vui vẻ, nửa điểm cũng không giống như người sắp chết.

Thu thập hết những mảnh sứ rơi trên đất, cầm lên đèn dầu, Hứa Hàng bước từng bước lên bậc thang.

Phía sau cậu, Tùng Lâm buông lỏng lòng bàn tay trái vẫn luôn nắm chặt, gân tay đã đứt làm cho cậu không cách nào khống chế được lực đạo, rất lâu mới lộ ra vật nắm trong lòng bàn tay.

Một thứ nho nhỏ, là nến hình cây thông.

Trong nháy mắt đó, nước mắt của cậu không kiềm nén được nữa chảy xuống, rất không kiêng kị mà gào khóc. Dường như cả đời này chưa từng khóc lớn như vậy, hiện tại là giây phút cuối cùng, nếu không phát tiết ra bên ngoài, sợ là cả đời này không còn được nữa.

Oan ức, thật sự oan ức.

Chịu nhiều tội như vậy, toàn thân từ trên xuống dưới không có một chỗ nào lành lạnh, không có người thân, không có bằng hữu, không có người thương, không có huynh đệ tỷ muội, không có nhà, ngay cả khóc cũng không dễ dàng, không người an ủi.

Chắc hẳn đời trước tạo nghiệt nên cậu phải dùng cả đời này để chịu tội, nhưng đời này nghiệp chướng cũng nặng nề, sợ kiếp sau còn khốn khó hơn.

Cậu khóc không ra hơi, mãi đến tận khi dược hiệu phát tác, tứ chi bắt đầu tê dại, khí lực để khóc cũng dần dần bị tước đoạt mất, trước mắt cậu đột nhiên xuất hiện, vẫn là năm ấy, đêm đó, ở đầu tường, cậu bé cầm bánh ngọt, là khởi đầu của mọi đau khổ, yêu hận đan xen.

Trong lúc giãy giụa, cậu dường như nhìn thấy Tùng Vi đến đón mình. Cậu không thể chờ đợi được nữa mà muốn đến bên a tỷ nói.

A tỷ, tỷ nói đúng, bơ thật sự là thứ cả đời này đệ cũng không nếm được.

A tỷ, tiểu đệ giết quá nhiều người, không vào được luân hồi, cũng không muốn đầu thai làm người.

A tỷ, đệ rất nhớ tỷ, xin lỗi, tiểu đệ sẽ xuống dưới tìm tỷ.

Giọt nước mắt cuối cùng rơi trên cây nến, bàn tay mềm nhũn, đầu Tùng Lâm rủ xuống, mí mắt khép lại, lâm vào giấc ngủ dài.

Hứa Hàng bước ra bậc thang cuối cùng, đèn dầu trong tay đã cháy gần hết, bi thương tắt lịm dần, ánh sáng tản đi, hắc ám lên sân khấu.

Next: Chương 68