House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Hãn Phỉ – Chương 10

Chương 10. Hình pháp ‘249’

Edit & Beta: DK

Cuối tuần đầu tiên của mỗi tháng, coi như là ngày hội của các phạm nhân, vì chỉ có ngày đó người nhà mới được tới thăm tù, hơn nữa thăm tù còn phải dựa vào lịch trình làm việc của ngày hôm đó, không phải cứ đến ngày đó người nhà tới là sẽ được thăm phạm nhân.

3709 được gọi vào, La Cường ngồi vào chỗ, xa xa mà nhìn. La lão đại La Dũng vẫn mặc một thân tây trang cũ, trên vai khiêng một bao chăn bông dày, tay cầm một cái túi lớn, lại kéo từ ngoài phòng vào một cái sọt lớn, trán lấm tấm mồ hôi.

Hai anh em cách một lớp cửa kính nhìn đối phương, sửng sốt hồi lâu, không nói chuyện, cũng không biết nói gì.

Đã nhiều năm không cùng sống với nhau dưới một mái nhà, sớm đã mỗi người mỗi ngả. Đến khi gặp lại, một người ở bên trong, một người ở bên ngoài, vĩnh viễn vẫn là hai người qua đường.

Trong những ngày này La lão đại quả thực sống không dễ dàng, gia đình bỗng chốc tan nát, ba anh em, hai người ngồi tù, chỉ còn dư lại mình anh cả vai gánh đủ mọi nỗi lo, bên trên phải chăm sóc La lão gia tử ốm đau, phía dưới còn phải nuôi dưỡng con cái trong nhà. Hai anh em La gia bị bắt giữ, khối tài sản kếch xù lâu năm tích trữ, đều bị xử là tài sản bất hợp pháp, bị tịch thu sung công quỹ, lại bởi vì kiện tụng mà tiêu tốn không ít tiền.

Tay trái La Dũng xách theo một cái túi, tay phải một cái sọt, nói: “Lão Nhị, mang cho chú.”

La Cường đáp: “Em không cần.”

La Dũng: “Vào thu rồi, trời lạnh, phải đắp chăn. Còn táo là nhà trồng được, không tốn tiền mua, chú để ở dưới giường, từ từ ăn, một sọt có thể ăn trong mùa đông.”

La Cường: “…… Về sau đừng mang những thứ này nữa, em không cần.”

Trầm mặc trong chốc lát, La Cường nhịn không được hỏi: “Tiểu Tam Nhi đâu?”

La Dũng: “Ở bên nhà tù Duyên Khánh, anh vừa mới đi thăm nó…… Khá tốt.”

La Cường: “Nó thế nào?”

La dũng: “Rất lạc quan, tiến bộ khá nhiều, còn nói nhiều với anh hơn trước, nói đội trưởng quản giáo đối xử với nó rất tốt, còn hỏi chú thế nào……”

La Cường: “Có người bắt nạt nó? Có người đánh nó sao? Ai động vào nó, tên họ là gì, nói hết cho em, em sẽ viết vào giấy nhớ kỹ.”

La Dũng: “…… Tiểu Tam Nhi nói nó không có việc gì, có thể tự lo cho bản thân, kêu chú cứ yên tâm”

La Cường lại trầm mặc một hồi lâu, nói: “Mang mấy thứ này đưa hết cho Tam Nhi đi. Em không ăn táo, cho nó ăn, Tam Nhi thích ăn trái cây.”

Năm đó La lão gia tử dùng gậy đánh vào nửa bên mặt La Cường, đánh ra máu, khóe mắt cũng bị đánh cho nứt toác.

La ba tức giận đến cả người phát run chỉ vào La Cường nói: “Mày, tên nghiệp trướng này, mày là tai họa, nhà tao như thế nào lại nuôi được đứa như mày chứ! Mày xem mày đã làm gì?! Đúng là tạo nghiệt! Sau này mày bị bắn chết thì phải làm sao!”

“Bản thân mày không đi con đường chính đạo, còn kéo theo cả em trai dạy hư! Đó là con trai tao! Là em ruột mày!…… Mày trả con trai lại cho tao!!!!!”

La Chiến lên cấp hai đã bỏ học, cùng La Cường làm đủ nghề, karaoke, phòng bida, tiệm nét, sau lại mở trung tâm giải trí, những nơi cao cấp, sòng bạc ngầm, việc làm ăn càng ngày càng bành trướng.

Mười mấy năm, hai người đã không thể tách nhau ra, sau eo đều đeo một con đao, đánh nhau thành huynh đệ, ra trận là người một nhà, mồ hôi cùng chảy, máu cùng rơi, vai kề vai……

Có tiền cùng nhau kiếm, cùng nhau tiêu xài, rượu thịt, tình ái, cùng nhau hăng hái.

Lúc này hai anh em đều bị phán hình phạt như nhau, nhưng lại cố tình không được giam giữ ở một chỗ, nhiều năm như vậy, lần đầu tiên phải tách ra, lại còn phải tách rất nhiều năm, không thể thấy mặt.

La Cường không để bụng. Hắn không để bụng bản thân phải vào tù nào, có người đưa bánh bao hay không, cùng bạn tù xích mích, có kẻ không vừa mắt muốn tính kế, dạy dỗ hắn, thậm chí hắn còn không để bụng người ta gọi hắn là La Cường hay Chu Kiến Minh. Hắn là ai chứ? Những thứ này mà làm khó được hắn?

Ông đây có bị gọi là gì cũng đều dạy dỗ được mấy đứa.

Chỉ là Tiểu Tam Nhi lần đầu tiên ngồi tù, một lần chính là tám năm, đã quen thói hàng ngày tự tại làm vương làm tướng, quen được anh mình nuông chiều, che chở, một người có thể trụ nổi sao? Có thể chịu được khổ?

Đói bụng có người cho nó bánh bao sao?

Bạn tù muốn chỉnh nó buộc nó phải cọ rửa bồn cầu, nó có thể chịu được sao? Khi đó ai có thể giúp được em trai hắn đây?

Trong đầu La Cường lướt qua vô số những tình huống chướng mắt, nếu có kẻ dám động vào La Tiểu Tam Nhi, khi dễ em trai bảo bối của hắn, hắn sẽ chém người lột da móc mắt kẻ đó.

La Cường hỏi La Dũng: “Ông già thế nào rồi?”

La Dũng đáp: “Còn thế nào được…… Đi bệnh viện khám, bác sĩ đều không nhận, nói lớn tuổi rồi, không dám phẫm thuật, làm trị liệu bình thường, rồi dưỡng bệnh ở nhà……”

La Cường suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Tiền có đủ không? Dùng tiền nói chuyện, em có mấy đứa đàn em rất đáng tin.”

La Dũng lắc đầu, há miệng thở dốc, muốn nói lại thôi.

La ba năm đó từng nói, tuyệt không dùng một phân tiền của tên nghịch tử này, không dùng biệt thự của nghịch tử, không đi xe hắn, không liên quan đến hắn nữa, cho dù ông già rồi không còn con cái bị chết ném ở ven đường cũng không cần hắn chôn.

Lời này La Dũng không thể giáp mặt nói ra, sợ La Cường trở mặt lật bàn.

La Dũng dù ít dù nhiều vẫn có chút sợ lão nhị. Đừng nghĩ hắn là anh cả, hắn quản không được đứa em trai này, hắn chỉ có thể quản chính mình, hắn trung thực làm ăn hơn phân nửa đời, đến tuổi trung niên còn phải bận rộn mang cơm tù cho hai đứa em.

La Cường cũng rất ít mở miệng gọi hắn là “anh cả”, ngay cả tên cũng không gọi. Đứa em trai này của hắn sống vừa cô độc lại lạnh nhạt, trong mắt người ngoài, La Cường chính là loại vô tâm vô phế, lục thân không nhận. Hắn chỉ nhận việc làm ăn của hắn, nhà, xe và tiền, trong tay hắn cầm súng, khảm đao, bả vai cùng ngực đều chằng chịt vết sẹo……

Hắn chỉ nhận con đường đó, một đường đi đến thế giới bóng tối, thẳng đến khi đụng phải tường nam.

La Cường khiêng chăn bông, xách một sọt táo, giống như người vừa bắt chuyến xe lửa về quê ăn tết, đi ngang qua sân thể dục.

Hắn không nhịn được nhìn về phía đám người ở sân thể dục, ánh mắt giống như theo bản năng, tìm kiếm thân ảnh của người tay đang cầm mũ, để chân trần ở trên nền xi măng chạy tới chạy lui.

Thời gian xả hơi, phạm nhân không có người nhà tới thăm đều được tự do hoạt động, nhàn rỗi thì kiếm trò để chơi.

Những hoạt động thể dục mạnh, trong nhà giam có hạn chế, cho nên một đám người chỉ có thể bày ra mấy trò chơi nhẹ nhàng như đá cầu.

Thiệu Quân cũng ở đó, mũ cầm ở trên tay, giày da đều đã cởi ra, đi chân trần đá cầu.

Phạm nhân ở đại đội 1 đều thích Thiệu Quân, một phần nguyên nhân là do Thiệu Tam Gia vui vẻ, Thiệu Tam Gia thích chơi. Ngày thường đội mũ thắt dây lưng, thằng nhãi này là một cảnh sát, thời điểm răn dạy người đặc biệt nghiêm túc, khi đứng lớp giáo dục tư tưởng cực kỳ oai phong khí phách. Nhưng những lúc cậu điên lên, thì không ai bằng, chạy đến thôn cách vách trèo lên cây trộm đào, đi đến từng phòng giam phát thuốc lá cho phạm nhân, rồi lại gọi cả đám ra đánh bài, quả thực là toàn chuyện phi thường.

Một vòng đứng năm sáu người, kéo dãn khoảng cách, Thiệu Quân nâng chân đá quả cầu cao đến ba mét, đợi khi rơi xuống, đột nhiên cổ chân hơi động, tiêu sái đá sang cho người bên cạnh, tên kia luống cuống tay chân mà tiếp, cậu ở một bên đắc ý cười ngây ngô……

Thiệu Quân gầy, eo linh hoạt, chân phản ứng nhanh. Trước kia cậu cùng mọi người đá cầu chỉ là do muốn kéo gần khoảng cách với các phạm nhân, cùng họ nói chuyện, sau này nghiện rồi, đá đến sảng khoái, lại thích khoe khoang, thường giở kỹ thuật khiến cho người bên cạnh không kịp phản ứng.

Áo sơmi bởi vì những động tác lặp lại mà trở nên lỏng lẻo, chỉ chực bung ra khỏi quần.

Chiếc quần quân phục bao trọn cánh mông căng đầy, ống quần kéo lên cao, để lộ đôi chân thẳng tắp trắng nõn.

Ánh áng mặt trời chiếu vào, khiến mặt cùng cánh tay Thiệu Quân như mạ một lớp vàng óng ả, bóng cây và bóng người cùng nảy mầm, tuổi trẻ, anh tuấn.

Chờ La Cường ý thức được bản thân mình đang nhìn chằm chằm cảnh sát Thiệu, đã được một lúc lâu rồi, nhìn chằm chằm lưng quần Thiệu Tam bánh báo cùng đôi chân dài trắng nõn, đống đồ nặng trên vai, dường như đã quên……

“Mấy người nhìn kỹ ha!” Thiệu Quân nghiêm túc lại hưng phấn.

Động tác của Thiệu Quân đặc biệt tiêu sái, cầm cầu đá cho một phạm nhân đối diện, cẳng chân quét ngang, đá thẳng, móc sau, đủ loại công phu đều dùng tới. Quả cầu vèo một tiếng bay qua đỉnh đầu cậu, Thiệu Quân nghiêng nửa thân người, động tác đá móc sau khiến đầu gối hơi cong lại, đùi cùng cổ chân vẽ ra một góc độ hoàn hảo, dùng gót chân móc quả cầu trở lại.

“Ngầu quá!”

Mọi người ở ngoài sân túm năm chụm ba ồn ào xem náo nhiệt, không quên vỗ mông ngựa Thiệu Tam Gia.

Thiệu Quân đắc ý, cười lớn lộ ra hàm răng trắng sáng, khuôn mặt ngày thường luôn bày ra dáng vẻ nghiêm túc, hiếm khi lộ ra sự sung sướng đơn thuần, chân thực đến nỗi ngây ngốc tận hưởng niềm vui.

Trưởng khu từ bên ngoài tiến vào, liếc mắt xem xét xung quanh, từ xa đã gọi tên Thiệu Quân: Đệt, cậu nhìn cậu xem, nhìn cái tiền đồ này xem!

Thiệu Quân bị trưởng khu uy hiếp khiến cho tay chân lóng ngóng, đá trượt quả cầu được truyền tới, quả cầu bay đến bên tường, tiểu cảnh sát đang cầm súng đứng canh gác ở đầu bên đó nhìn quả cầu bay đến, cũng không nín được cười.

Thiệu Quân quay sang nháy mắt với cậu ta.

Trưởng khu đứng từ xa dạy dỗ cậu: Thiếu gia, cậu xem cà vạt thì lỏng lẻo, cúc áo cái cài cái không, chẳng khác nào mấy tên lông bông ngoài đường chứ không phải cảnh sát…… Giày của cậu đâu?!

Thiệu Quân xoay người đi tìm giày, bất chợt thấy một vật thể lạ bay về phía mình!

Cậu không nhìn thấy rõ, theo bản năng nâng chân đá lên.

Trưởng khu trừng mắt nhìn cậu: ông đây có dám nói nặng lời gì với cậu, tiểu tử cậu còn dám đá tôi!

Tên oắt con nào dám đánh len Tam Gia! Thiệu Quân luống cuống tay chân bắt đồ vật được ném tới.

Một túi mề vịt om sấu, một túi thịt bò khô.

Thiệu Quân quay đầu lại nhìn, người ném đồ cho cậu đứng trên hành lang lần nữa cầm sọt táo lên, không nóng không lạnh quét mắt liếc nhìn cậu một cái, chậm rì rì bỏ đi.

Thiệu Quân cảm thấy thực buồn cười, không ngờ là hắn, bèn nhìn chằm chằm bóng lưng người đó, nhìn cũng thật lâu……

La Cường ghét cảnh sát. Hắn lăn lộn trong nghề, ghét nhất là gặp phải cớm. Hắn ném hai túi đồ ăn kia, là thuận tay trả lại ân tình cho Thiệu Tam Gia.

Hắn đi vào trong nhà lao này, bị bỏ đói hơn một ngày, chưa có hạt cơm nào vào bụng, khi đó, Thiệu Quân là người cho hắn hai cái bánh bao, một chén canh bí đao.

Không vì cái gì khác, chỉ vì hai chiếc bánh bao kia, một cái còn chưa tới bốn đồng, lúc đó cho dù đàn ông đến mấy cũng thấy đói!……

Buổi tối hôm ấy, bảy ban được ăn ‘tiệc’.

La Cường lục tìm đồ trong chiếc đúi dệt bằng cói, một vòng người ánh mắt trông mong đứng vây quanh, thèm nhỏ dãi. La Cường cũng hào phóng, không tiếc đồ, ném túi đồ đó cho đám người đứng vây quanh, để bọn họ tự lấy.

Hồ Nham là người đầu tiên lấy được đồ, vội vã nhét vào trong miệng, giống như động vật cắn xé thức ăn ……

Nhím Con, tuy rằng vẫn mang thù oán ăn hai cước của La Cường còn chưa có trả lại được, nhưng tên nhóc này cực kỳ nghĩ thoáng, có thù oán với ai cũng không thể có thù oán với đồ ăn, mỗi ngày uống uống canh củ cải bí đao, tỳ thận đương hư, cơ thể suy nhược, vì thế cũng tùy tiện tiến tới……

Thuận Tử đặc biệt không giống với đám người kia, chơi với ai chứ nhất quyết không chơi với tội phạm cưỡng gian, nhưng lại không chịu nổi cảnh người khác ai cũng có đồ ăn, hắn có chút nhịn không được.

La Cường cầm một túi lạp xưởng, đưa cho Thuận Tử, thuận miệng hỏi: “Người Tứ Xuyên?”

Hắn nghe được khẩu âm từ vùng khác tới.

Thuận Tử liếc mắt nhìn La Cường, xem như cảm kích, vì thế cũng bắt đầu ăn. Lạp xưởng Tứ Xuyên, hương vị quê nhà của hắn, nỗi nhớ lại ùa về.

Người Trung Quốc có một đống thói quen, trong đó ăn là một loại hoạt động có thể tiêu trừ hiềm khích ngăn trở giữa người với người.

Túi đồ ăn lớn mà La lão đại mang tới, làm không khí trong ban bảy hòa hoãn hơn rất nhiều. Cũng bởi vì có kẻ thù chung là Vương Báo ban ba, nhóm bạn tù bảy ban trong lòng đều cảm thấy, tên Chu Kiến Minh này lá gan rất lớn, khi chạm mặt với những ban khác, có thể khiến bọn họ lấy lại thể diện, đàn ông phải như vậy.

Vài người câu được câu không mà trò chuyện, kể chuyện tại sao mình lại vào đây.

Nhím Con là người mở đầu: “Tôi, ‘234’, lúc trước đại ca của tôi bị mười mấy người vây đánh, tôi là vì cứu anh ấy, đập vỡ đầu một người, tên đó trở thành người thực vật. Tôi không hối hận, tôi đã cứu đại ca của chúng tôi được một mạng.”

Nhím Con nhìn về phía Thuận Tử, Thuận Tử nói: “Tôi cũng là ‘234’, nhà trẻ trong trấn của chúng tôi, hiệu trưởng là một lão lưu manh, đã từng làm hại rất nhiều đứa trẻ, người dân trong trấn đi kiện lão, nhưng trong nhà lão có móc nối với chính phủ…… Có một ngày, tôi gặp được lão ta trên đường, tôi đâm thủng bụng lão, cắt đứt bộ phận gây tội của lão. Sau đó tôi bỏ trốn đến Bắc Kinh, bị bắt ở đây, không trở về được nữa.”

Đến lượt Hồ Nham nhưng hắn không nói, Hồ Nham gắt gao nhìn chằm chằm La Cường, hỏi: “Còn anh? Anh phạm tội gì mà phải tiến vào đây? Lời của đám quản giáo, tôi không tin.”

La Cường cũng không muốn nói.

Bị một đám người ép hỏi đến sốt ruột, La Cường nằm trên chăn bông, một chân duỗi ra, hờ hững nhìn đám người, nói: “…… Tôi – 294.”

294 là tội gì? Vài người ở đây nghe đều không hiểu, bọn họ chưa từng phạm qua.

Trọng phạm trong đại đội một thường phạm phải những tội sau: 232, tội cố ý giết người; 234, tội cố ý thương tổn người khác; 236, tội cưỡng gian; 347, tội sản xuất buôn lậu ma túy. Mọi người ở đây đã phảm đủ loại tội, bản án mà thẩm phán ban xuống cũng viết rõ, chính mình đều biết. Cho nên các phạm nhân khi giao lưu với nhau, đều sẽ nói thẳng, tôi “234” gì đó. 294? Tội này trong đại đội quả thực chưa từng nghe qua.

Thiệu Tam Gia dựa vào cánh cửa phòng ban bảy, lén lút nghe, xem bên trong một đám người nói chuyện phiếm.

La Cường tinh mắt, chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhìn thấy Thiệu Quân ở ngoài nghe lén.

La Cường chế nhạo nói: “Không ăn no sao? Cảnh sát Thiệu còn muốn thêm.”

Thiệu Quân đáp lễ nói: “Có cổ vịt không?”

La Cường lục tìm trong túi cói.

“Phải cay, không cay tôi không ăn!” Thiệu Quân cố ý đùa dai, hé mắt nhìn, bày ra bộ dạng anh muốn vỗ mông ngựa gia phải vỗ cho chuẩn, không thoải mái không có tiếng vang Tam Gia Gia không chịu nhận.

La Cường không nín được nhếch khóe miệng.

La Cường ném một túi tới chỗ cậu, ném đến thựa chuẩn, vừa vặn xuyên qua khe cửa sổ nhỏ bay đến trước ngực Thiệu Quân.

Thiệu Quân còn chưa có xong: “Táo cũng cần hai quả! Buổi tối các người đều ngủ, kẻ thì ngáy, tên thì chảy nước miếng, cả phòng ngủ như heo vậy, một mình tôi phải thức đêm thức hôm trừng hai mắt nhìn chằm chằm mấy người ngủ, tôi thì không thể ngủ, hỏi xem có dễ dàng không!”

Thiệu Tam Gia ngày thường đều giả khổ giả nghèo với phạm nhân như vậy, gọi là xua đi nỗi buồn. Thời điểm người này giáo huấn người khác, và những lúc như thế này hoàn toàn là hai con người khác biệt.

Nhím Con và Thuận Tử cũng đi theo ồn ào, nói: “Tam gia không sớm thì muộn, ngài phải chú ý thân thể, ngày nào đó ngài mắc bệnh, đám tiểu nhân chúng tôi đây biết tìm ai để chiếu cố!”

Tối ngày hôm ấy, trong nhà lao ban bảy thực náo nhiệt……

Chỉ có lão Thịnh ngồi trong góc chìm vào bóng tối, gương mặt to bạnh tái ngắt, thần sắc âm lãnh, lăng lăng mà nhìn chằm chằm La Cường.

Cùng ngày lão Thịnh cũng có người tới thăm tù, người tới là một tên trẻ tuổi, đầu trọc, trên người có hình xăm, vừa thấy đã biết không phải dạng vừa, tặng cho cảnh sát trực ban một bao thuốc lá đắt tiền, rồi cùng lão Thịnh vùi đầu bàn chuyện ước chừng khoảng một giờ. Người nọ giơ năm đầu ngón tay ra trước mặt lão Thịnh không biết ám chỉ gì, biểu tình của lão Thịnh thực kinh ngạc, suy nghĩ trong chốc lát, gật đầu.

Lão Thịnh từ lúc thăm tù trở về, sắc mặt liền không thích hợp, trầm mặc không nói gì.

La Cường và lão Thịnh liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều lạnh lùng, thật giống như chuyện gì cũng không cần phải nói, nhưng đều hiểu rõ được đối phương đang suy nghĩ gì.

Đêm đó Thiệu Quân ở trong phòng trực ca đêm, cũng không được nhàn rỗi, đến thư viện mượn một đống sách《 hình pháp 》thật dày.

Hắn xem lướt qua.

Nhóp nhép nhai món cổ vịt vừa tịch thu được, cay đến nỗi hai cánh môi cậu tê dại, Thiệu Quân lẩm bẩm “Mẹ nó, thực sự sao……”

Trong sách《 hình pháp 》 ghi rõ, 294, tội tổ chức, cầm đầu xã hội đen.

Next: Chương 11

2 Comments

  1. Haha, cái đoạn La Lão nhị mải nhìn Tam bánh bao, tui chỉ muốn nói “ Nhị Ca, chú ý liêm sỉ 😂😂”

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: