House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 11: Ông chủ cũ của Sanlitun

Edit: Zixia

Beta: Direct Kill

Bắt đầu từ chương này mình xin được hân hạnh giới thiệu sự góp sức của Zixia. Bạn ấy sẽ cùng mình hợp tác edit truyện này. Xin chân thành được cảm ơn bạn đã ngỏ ý và hợp tác với mình! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ <3

(*) Sanlitun được biết đến với nhà hàng sang trọng và cuộc sống về đêm thời thượng. Các nhà hàng Trung Quốc cao cấp phục vụ món vịt quay giòn tan, còn quán ăn quốc tế và quán cà phê phục vụ bánh ngọt thì có các món Âu, các cửa hàng nhỏ bán mì và bánh bao phục vụ cho khách bước ra từ khu vực quán bar karaoke, quán cocktail và sàn nhảy náo nhiệt. Trung tâm thương mại Taikoo Li đồ sộ là nơi tập trung các chuỗi cửa hàng quốc tế và tác phẩm điêu khắc ngoài trời đương đại.

————

Thiệu Quân trực xong ca 24 tiếng, hai ngày sau đều là ngày nghỉ luân phiên.

Sáng sớm cậu đi qua nhà bếp, miệng ngậm bánh quẩy đi đến nhà xe của tòa nhà văn phòng lấy xe, đi ngang qua thao trường, ánh nắng rọi qua từng nhóm phạm nhân đang tập thể dục buổi sáng.

Vô thức ánh nhìn dừng trên người phạm nhân “294” trong đội ngũ, vừa hay đối phương cũng đang nhìn cậu.

Khóe miệng La Cường khẽ nhếch lên, tựa như đang nói: Ngon không? Tối qua thức đêm ăn sướng chưa? 

Thiệu Quân híp mắt, thật ra đang nghĩ, cái thân hình kia, cái khí thế kia, chậc giống “294” thiệt.

Thiệu Quân bớt chút thời gian gọi một cuộc điện thoại cho Thiệu Quốc Cương, một câu hỏi han đưa đẩy cũng không, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

 Thiệu Quốc Cương đang bận họp, trầm giọng nói: “Quân Quân, con hỏi chuyện này làm gì?”

Thiệu Quân đáp: “Phạm nhân của đại đội, con không nên hỏi sao?”

Thiệu Quốc Cương: “Đã bao lâu rồi con không gọi điện cho ba? Một tháng chưa?…..Con gọi điện đến còn có chuyện gì khác không?!”

 Thiệu Quân: “…”

Thiệu Quân tính tình không tốt: “Cái tên Chu Kiến Minh kia, vốn không phải phạm tội cưỡng hiếp đúng không? Hồ sơ của hắn sai hay do bên cục mấy người làm giả? Hắn rốt cuộc đã làm gì? Sao lại bị bắt vào tù? Thẩm án kiểu gì vậy!”

Những câu này Thiệu Quân hỏi thật không nể mặt, nhưng nếu như mỗi lần hỏi cậu đều nhẹ nhàng bình tĩnh, thì hai cha con đã không căng thẳng như vậy.

Thiệu Quốc Cương nghiêm túc nói: “Thằng đó là thằng nào, con không cần hỏi, chỉ cần quản giáo các con cứ quản lý tốt, giám sát những người thường tiếp xúc với hắn. Những tư liệu mỗi lần hắn tự kiểm điểm và bị tố cáo đều phải thẩm tra chặt chẽ. Những điều này ba đã bàn giao kỹ với trưởng khu của trại giam rồi.”

Thiệu Quân vừa nghe liền thở không thông, lời này chẳng khác nào khẳng định Thiệu Tam Gia cậu không có vai trò gì, trực tiếp bỏ qua, khiến cậu mịt mờ, không hay biết gì.

“Ba bàn giao với trưởng khu rồi nhưng ba không bàn giao cho con! Con là quản giáo của ban bảy bọn họ, người này mỗi ngày đều do một tay con cai quản, vậy mà con vẫn không hay biết rốt cuộc hắn đã làm cái gì!”

“Con chính là người ngày đầu tiên hắn đến đây đã đứng trước mặt mọi người bêu riếu hắn phạm tội cưỡng gian, toàn bộ người trong giam khu đều biết rồi!…. Cuối cùng là con nói sai? Vu oan cho người ta sao? Chuyện này về sau mọi người biết sự thật, con không phải trở thành trò cười cho cả đại đội sao!”

Thiệu Quốc Cương: “Quân Quân, hôm nay về nhà đi.”

Thiệu Quân :” ….Con bận rồi”

Thiệu Quân nhớ lại sáng hôm đó cậu đi đưa bánh bao cho 294, còn rêu rao dạy đời, anh biết tại sao đám bạn tù kỳ thị xa lánh anh không, chắc hẳn anh đã biết rồi, sớm biết vậy sao lúc ấy còn làm ba cái chuyện đồi bại đó, anh hối hận chưa, tỉnh ngộ chưa, về sau đừng làm mấy chuyện không ra gì đó nữa, không đáng mặt đàn ông, bla bla…

Ánh mắt “294” nhìn chằm chằm cậu, chấn tĩnh nói, bánh bao, đưa thêm hai cái nữa đi.

 Thiệu Quân cảm thấy bản thân trong mắt đối phương lúc đó chẳng khác gì thằng ngu, đầu đặc như nhân bánh bao.

Việc cậu phát cáu với ba mình nguyên nhân quan trọng nhất là vì biết chuyện này liên quan tới công an. Chứng minh thư của Chu Kiến Minh đang trong tay cậu, đây là làm theo luật của trại giam, chứng minh thư của phạm nhân đều do quản giáo bảo quản. Trên chứng minh thư đúng là có viết tên “Chu Kiến Minh”. Dựa vào kiến thức chuyên môn tốt nghiệp hệ chính quy đáng tin cậy của mình, cậu dùng tay miết hai cái, cẩn thận xem xét, có thể nói đây là chứng minh thư “thật” .

Thân phận là giả, chứng minh thư lại là thật, cục công an thành phố cấp phát, thân phận của 294 rõ ràng là bị công an “tráo bài” rồi.

Còn quy cho tội cưỡng hiếp, nhóm công an này lúc đó phải hận người này đến mức nào, quá trình vây bắt chắc hẳn không quá thuận lợi….

Thiệu Quốc Cương hôm đó đến trụ sở quân khu phía bắc, cho cảnh vệ gác cổng thông báo, vào bên trong, mới gặp được Thiệu Quân.

Trong vườn hoa đằng sau dãy nhà, Cố lão gia tử ngồi ở đó, chuyên chú chăm sóc mấy chục chậu cây cảnh của mình. Tự tay tưới tiêu, bón phân.

Thiệu Quân trong vườn hoa đang giày vò giàn cây tử đằng, giật cánh hoa rơi đầy đất. Khi còn nhỏ cậu thường thích trèo giàn cây kia, trèo lên trên cao xong lại không xuống được, sau đó khóc nhè chờ người bế xuống, từ nhỏ đã là một đứa bé vừa nghịch ngơm lại vừa mít ướt, vang danh khắp quân khu. Đám người hậu cần, cảnh vệ trong quân khu chỉ cần nhắc đến tên cậu, Tiểu Quân Quân nhà chính ủy, hôm nay lại tự trèo lên lan can ban công rồi hoặc là ngã xuống mương rồi, ngồi trên đó khóc quá trời, gào đến mức cổ họng muốn rách ra, khóc nguyên một ngày mà thở cũng không gấp, tính tình ngang bướng, không thấy mệt à!

Trong nhóm các công tử kinh thành Thiệu Quân có thể xếp số một, không phải vì ba cậu là cục trưởng, mà vì ông ngoại cậu. Cố lão gia tử đã sớm cáo lão về quê, trong tay không có bao nhiêu thực quyền, nhưng trong quân khu vẫn là một lão gia đức cao vọng trọng khiến người ta tôn kính.

Thiệu Quốc Cương đi qua, gật gật đầu với lão gia tử: “Ba”

Cố lão gia tử nhìn một cái, chắp tay sau lưng bỏ đi, không để ý tới ông.

Thiệu Quốc Cương cũng không nói gì. Ông không muốn đến xem sắc mặt người khác, ông chọc không nổi lão gia tử, nhưng không đến đây thì không gặp được con trai mình.

Thiệu Quốc Cương muốn đi ăn với con trai một bữa cơm, Thiệu Quân nói, ăn rồi, ăn no rồi, cô giúp việc nhà ông nấu ngon lắm, không ăn ở ngoài.

Thiệu Quốc Cương cố nén giận, nói:” Con còn bướng? Quân Quân, con cảm thấy ba vu oan cho phạm nhân dưới trướng con? Hắn ta mà chịu oan sao? Hừ…”

Thiệu Quân liếc nhìn, cố chấp nói: “Con không quen tác phong làm việc của công an mấy người, luôn cho rằng bản thân thông minh tột bậc, thật ra rất nhiều hồ sơ xử lý cực kỳ ngu xuẩn, ra tay hiểm độc”

“Tên này là xã hội đen, đúng không? Bộ công an hồi trước phá được mấy vụ lớn, có hắn?”

“Người này vốn dĩ không phải Chu Kiến Minh, hắn thật ra là ai?    

 Thiệu Quân liên tục hỏi dồn như pháo liên thanh.

Thiệu Quốc Cương cực lực bình tĩnh nói: “Quân Quân, về sau con đừng tùy tiện tiếp xúc với tên phạm nhân này, đừng thân thiết quá, công việc này của con phải đặc biệt chú ý an toàn!….Chúng ta có cách làm việc của chúng ta, công an có cách suy nghĩ khác quản giáo, làm vậy để tránh tù nhân tái phạm lần hai.”

Thiệu Quân lại chen ngang thêm một câu: “Chúng con cũng có cách làm việc của riêng mình! Người này đã được chuyển đến chỗ con, còn chịu sự quản giáo của con nữa,”

Thiệu Quốc Cương nổi giận: “Ba làm trong nghề được bao năm rồi? Con mới làm được mấy năm? Con hiểu chuyện chút được không?!”

Trong lòng Thiệu Quốc Cương vẫn quan tâm đứa con trai bảo bối này, không yên lòng, lại quản không được, chỉ có thể lo lắng thôi. Hai cha con đã nghẹn nhiều năm, mở miệng ra không được mấy câu tốt đẹp.

Lại nói, La lão nhị lúc đó tại sao lại bị bắt, thẩm tra như thế nào, chuyện này có thể tùy tiện nói ra sao?

Thiệu Quốc Cương thân làm công an có đạo lý của công an. Lúc đó để bắt được La Cường, bộ công an ban bố toàn quốc lệnh truy nã phạm nhân bỏ trốn, cuối cùng có thể bắt về thẩm án đã phải huy động biết bao nhiều lực lượng? Bỏ ra biết bao công sức?

Tuyệt đối không được giam hai anh em nhà họ La cùng một khu, không thể nhìn thấy nhau, thậm chí không thể dùng tên thật, tránh trường hợp móc nối liên lạc được với nhau, trong nhà tù lại tổ chức phạm pháp. Bên cạnh đó còn vì an toàn nhân thân cho bản thân phạm nhân, đối với người có số có má như La Cường, xung quanh không ai biết hắn là ai, cùng lắm là bắt hắn chơi trò ôm bồn cầu, nói tóm lại thế là an toàn nhất. Cho nên suy nghĩ Thiệu Quốc Cương mới sâu sắc hơn, toàn diện hơn.

Thiệu Quân thật ra cũng có cái lý của mình. Cậu vào nghề đã lâu, suy nghĩ trong tiềm thức từ lâu đã thay đổi, cục trường Thiệu không thể hiểu được.

Trong trại giam, bất kể anh giết người, phóng hỏa, xã hội đen hay là trộm cắp vặt, những người này đều coi như cùng loại, đều được đối đãi như nhau. Ngoài ra, mấy tên tội phạm kinh tế, tham nhũng, vì có trình độ học vấn cao, có văn hóa, trong nhà tù được đối đãi như phần tử học thức, thông thường rất được mọi người tôn kính. Chỉ có những tên phạm tội hiếp dâm, lạm dụng, tự mình lập bang phái, trong mắt đám đông quần chúng đều là những kẻ bại hoại, khốn nạn, đều là đối tượng chờ được quần chúng chính nghĩa chuyên chính ném đá, hội đồng.

Thiệu Quân bỗng thấy kế hoạch phân chia giai cấp của mình dành cho Chu Kiến Minh đã sai ngay từ lúc bắt đầu, ném người này vào đám ‘top 5 tên khốn nạn’ quả là đã “oan” cho hắn, không phúc hậu. Thân làm quản giáo, làm “Ba ruột” của mấy tên nhóc ban mình, việc này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của cậu trong đại đội, lời nói không đáng tin, về sau cũng khó dạy bảo đám phạm nhân.

Thiệu Quân cuối cùng vẫn không chịu đi ăn cùng ba mình, vừa rời khỏi đại viện liền bị đám anh em gọi điện thoại tới rước đi.

Trong điện thoại giọng Thẩm Bác Văn mơ hồ không rõ, vừa bắt máy liền hét :”Quân Nhi, nhớ mày quá rồi, đến đi —–“

Thiệu Quân đáp:” Rảnh hết chuyện làm thì đi tìm “Bồ” mày đi, nhớ tao làm gì?”

Thẩm Bác Văn:” Chơi với bồ không vui bằng mày, Quân Quân….”

Thiệu Quân cười mắng:” Cái thằng này….”

Thiệu Quân lái xe, trên xe là Thẩm công tử đang say sưa nằm ngang ở ghế sau như bao bố.

Thiệu Quân nghiêng đầu lớn tiếng hỏi:” Đi đâu quẩy đây?”

Thẩm Bác Văn cười ha hả nói: “Dẫn mày đi chỗ vui”

Thiệu Quân đáp: “Tao không đi đâu hết, còn phải về nhà ngủ, mệt”

Thẩm Bác Văn mất hứng: “Mày còn mặt mũi than mệt, chơi cùng bọn phạm nhân thì được, lại không chơi được với anh em!”

Thiệu Quân cười nói: “Chơi mà không vui tao bóp chết mày!”

Thẩm Bác Văn: “Chắc chắn sẽ vui….Sanlitun!”

Tối đó Thẩm công tử dẫn Thiệu Quân đến một club cao cấp ở Sanlitun. Những nơi như này không phải ai cũng vào được, canh gác nghiêm ngặt, có thẻ VIP cũng vô dụng, muốn vào phải dựa vào mặt mình, đây là nơi xã giao tiêu khiển của quan nhị đại, phú nhị đại, tinh nhị đại ở bắc kinh, vũ trường xa xỉ, huyền ảo, hoa lệ, bên trong là các phòng nhỏ kín đáo mà phong tình….

Thiệu Quân bình thường không thích đến mấy chỗ như vậy, số lần đến đây cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, bình thường chỉ đến chơi cùng hai con chim hư hỏng là Sở Tuần và Thẩm Bác Văn, thỉnh thoảng ôm em này mó em kia.

Hai người ngồi tại vị trí tốt nhất của thính phòng trên chiếc sôpha êm ái, một đám nam sinh mặc vest vừa lịch sự vừa thanh tú vây quanh rót rượu.

Thẩm Bác Văn dán vào bên tai Thiệu Quân nói:” Quân Nhi, hôm nay không tìm “Bồ” chơi hả?”

Thiệu Quân hừ nói:” Mệt, mày tự tìm đi!”

“Cẩn thận nhiễm bệnh! Nhớ đeo bao và uống thuốc!” Thiệu Quân lại bồi thêm một câu.

Thẩm Bác Văn nở nụ cười xấu xa, ghé vào tai Thiệu Quân nói thêm mấy câu…

Thiệu Quân giãy ra xa cách người này hai mét, vẻ mặt đề phòng: “Mày còn có sở thích này? Mày không làm thật đấy chứ?”

Thẩm Bác Văn vô tội nhún vai: “Làm gì cơ, mày còn là anh em của tao không hả? Gì mà sửng sốt quá vậy?”

Thiệu Quân: “Mày thật hay đùa thế?”

Thẩm Bác Văn: “Chơi thôi, bây giờ mọi người đều chơi như vậy mà, Thiệu Quân mày bị ngốc hả, còn cho là thật?”

Sắc mặt Thiệu Quân có chút không được tự nhiên, nhíu mày hỏi: “Mày thật sự có?”

Thẩm Bác Văn vui ra mặt: “Không đẹp bằng mày”

Thiệu Quân tức giận: “Cút!”

Thẩm Bác Văn:” Anh giai à, tôi nói thật đó, từ tận đáy lòng, không chút giả dối. Quân Nhi, hai mắt mày như biết phóng điện vậy, mắt phượng, còn mắt bọn chúng đều là mắt gà!”

Thiệu Quân được nịnh vài câu liền vui vẻ:” Đệch…”

Thiệu Quân cùng Thẩm đại thiếu gia nháo một hồi, dần dần hòa hoãn lại, ngoài cười trong không cười nói: “Mày chỉ chơi thôi…..đúng không!”

“Vốn dĩ là chơi bời mà!” Thẩm đại thiếu gia ném chai rượu lên bàn, giọng đậm ý say…

Thiệu Quân lặng lẽ uống bia, nhìn Thẩm Bác Văn dưới ánh đèn cả người nhuộm đẫm khói sương, cùng một nam sinh cao lớn anh tuấn vai kề vai nhau một hồi rồi cùng nhau đi vào bên trong. Nhìn nghiêng, nam sinh này hình như là diễn viên hạng ba nào đó trong giới showbiz, đã từng lên tivi.

Hai người là bạn nối khố, cho nên Thiệu Quân hiểu tên này. Loại công tử như Thẩm Bác Văn, ban ngày thì sống như người thường, có sự nghiệp, có công ty, cũng có vị hôn thê, ban đêm lại đến những nơi như này, đúng là chỉ chơi bời thôi, không nghiêm túc, còn chắc chắn không chơi đùa đến mức cháy hậu viện, kéo quần lên tỉnh rượu lại làm như không có chuyện gì xảy ra.

Thiệu Quân chỉnh lại cổ áo sơmi, ngồi giữa ghế sôpha, vừa nãy Thẩm Bác Văn chỉ tùy tiện nói hai câu “Mày cho là thật à”, nói đến khiến cậu cũng phải giật mình, vô cùng không được tự nhiên, suýt nữa còn cho rằng bị đối phương nhận ra gì rồi, cố ý thử mình.

Thiệu Quân biết rõ thằng bạn nối khố này, Thẩm Bác Văn lại không biết quá rõ về cậu.

Cho nên Thẩm Bác Văn dám chơi “Bồ”, dám làm bừa, Thiệu Quân không dám, trong lòng kiêng kị, sợ chơi với lửa lại tự mình thiêu thân, sợ mình chơi rồi lại không rút ra được.

Sở Tuần và Thẩm Bác Văn là người thành thật, có gì nói đấy, nhưng tính tình Thiệu Quân lại không giống thế, thường suy nghĩ nhiều, có một số chuyện giữ trong lòng, không thích nói ra ngoài.

Cậu lại còn bệnh sạch sẽ, sợ bẩn. Người nào cũng mang lên giường, gớm chết?

Bàn bên cạnh bắt đầu ồn ào, ném một chai rượu tây còn đầy lên sân khấu, khiến rượu lênh láng trên mặt đất.

Thiệu Quân nhìn cái nhận ra ngay, bên đó là đại công tử của nhà thị ủy nào đó, họ Lưu, nhìn là biết ưng ý câu trai vừa nhảy trên đó, muốn tán tỉnh. Bên cạnh nam sinh đó còn có bạn, không muốn tiếp khách, lôi qua kéo lại. Lưu công tử trong giới nổi tiếng là một tên vừa nóng tính vừa ngu xuẩn, khăng khăng muốn, lật cả sô pha, gào lên đòi gặp quản lý, gặp giám đốc, một thằng tiếp rượu lại dám không nể mặt Khôn Gia, Khôn Gia đập nát quán chúng mày.

Quản lý trực ban cúi đầu khom lưng với Lưu công tử bồi tội, nói miễn phí tiền rượu, miễn phí luôn ‘người’, cứ thế nhẫn nhịn để Lưu công tử cầm rượu đổ cả lên đầu lên người, không dám ho he một chữ.

Thiệu Quân lạnh lùng liếc một cái, quay mặt, ngại phiền nên muốn đi. Trước kia cậu cũng từng gặp mặt tên Lưu công tử này, đôi bên không hợp tính nhau.

Quản lý Vương lấy khăn tay lau mặt, giận dữ bước đi, nói lời gì đó với cấp dưới.

Trong không khí mờ ảo cùng tiếng nhạc xập xình, Thiệu Quân nghe thấy phục vụ sinh sau lưng cậu đang nhỏ giọng nói chuyện.

“Cũng may ông chủ của chúng ta có thể nhịn, mỗi tháng đến phá một lần, cái thứ gì không biết”

“Ông chủ dù sao cũng là không phải người ở đây, đến bắc kinh chưa được mấy năm, quan hệ với bên trên chưa được tốt, không đè được đám người này”

“Nếu là hồi trước, có thể để cho bọn chúng trèo lên đầu lên cổ như thế này sao? Hồi trước ai dám đến một thắng xử chết một thằng!”

“Hừ, đều là La tổng xử đám con ông cháu cha, hồi trước bọn họ dám? Lúc La tổng còn ở đây có ai đến phá đâu?

Trong lòng Thiệu Quân khẽ động, quay đầu, tùy tiện hỏi: “Các cậu nói ai?”

Phục vụ sinh vội vàng nói :”Không có ai”

Thiệu Quân:” Ông chủ cũ của mấy cậu là người nào?”

Phục vụ sinh: “….”

Thiệu Quân hỏi:” Tên gì?……có gì không thể nói, có khi tôi biết mặt”

Thực ra hồi trước cậu cũng có nghe nói nhị thế tổ họ Lưu bị ăn quả đắng ở đây, bị người ta xx, nhất thời hứng thú, ai còn có thể xx cả Lưu công tử? Quá trâu bò.

Phục vụ sinh nhỏ giọng nói:” Ông chủ trước của chúng tôi, họ La….La Cường”

Thiệu Quân không phản ứng với cái tên này, không có ấn tượng: “Sao giờ lại đổi người rồi?”

Phục vụ sinh: “……Ông chủ xảy ra chuyện, bị bắt rồi”

Thiệu Quân hừ một tiếng, trong lòng nghĩ đây là chuyện sớm muộn, mở những nơi như thế này kinh doanh cũng chẳng phải người sạch sẽ gì, nhưng mấy chỗ kiểu này ngay dưới chân hoàng thượng lại luôn tồn tại, đám phú hào hồng quý cần nơi thể hiện đời sống thân phận thượng lưu đẳng cấp. Thiệu Quân không quan tâm lắm, bản thân cậu thỉnh thoảng cũng đến “Bia ôm”, không có gì cả.

Cậu lại hỏi: “Bắt rồi? Bắt vào nhà tù nào?”

Khắp Bắc Kinh có tổng cộng 8 nhà tù, Thiệu Quân đều quen, vì bản thân quen đường quen lối, cho nên nhiều chuyện hỏi một câu, cũng không quá để tâm.

Phục vụ sinh mờ mịt lắc đầu, lại sợ sệt lo lắng nói xin lỗi Thiệu Quân, xin Thiệu Quân đừng báo quản lý nói là do bọn họ tám chuyện nhảm nhí.

Next: Chương 12

—————

Mọi người ơi giao diện mới có bị khó nhìn không? Nếu khó nhìn thì cmt cho mình biết để mình điểu chỉnh hợp lý nhé <3

Gửi phản hồi