House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 69

Edit & Beta: DK

Mặt trời dần lặn sau dãy núi, ngày tiến vào đêm đen, vạn vật bắt đầu yên tĩnh.

Trong phòng nào đó của Tiểu Đồng Quan, vẫn luôn sáng đèn, bên trong có một giọng nói vang lên liên miên không dứt, ban đầu còn rất khẽ khàng, sau đó là nghi ngờ, cuối cùng là nổi giận.

“Cậu nói bậy… Chuyện này không thể nào…”

“Cậu ấy, sao có thể…”

“… Câm miệng! Cậu câm miệng!”

“Là… Tôi đã sai rồi sao?”

Sau một hồi lâu, lâu đến nỗi chim tước trên cây cũng bắt đầu về tổ nghỉ ngơi, trong phòng mới tĩnh lặng xuống.

Kẽo kẹt một tiếng, Hứa Hàng mở cửa đi ra, sau đó xoay người đóng cửa, nhưng chưa đi xa, mà chỉ đứng ở cửa không nhúc nhích. Phía sau cậu, đột nhiên bùng nổ một trận âm thanh gào rống như tiếng thú hoang, linh hồn giống như muốn phá vỡ ra khỏi lồng ngực mà gào thét.

Những tiếng loảng xoảng vang lên, toàn bộ cánh cửa run bần bật, những mảng vôi trên vách tường cũng theo âm thanh mà rơi xuống. Hết đợt này đến đợt khác, là nắm đấm tay người không ngừng đập vào trên cửa, mỗi lần đấm xuống đều dùng hết toàn lực.

Cửa gỗ dày nặng đáng thương bắt đầu rạn nứt, khóa cửa cũng bắt đầu thay đổi hình dáng, mãi đến tận khi một tiếng giòn giã vang lên, khóa cửa triệt để bị đập hỏng!

Trong cửa là một Đoạn Chiến Chu hai mắt đỏ quạch như dã thú, hắn vọt ra ngoài, bước chân lảo đảo, chạy trốn không thấy tăm hơi.

Thời điểm sự thật được phơi bày, mọi người biểu hiện đều là điên cuồng không tin vào sự thực. Bọn họ giãy dụa, bọn họ không tin, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ lặng yên tiếp thu, hối hận không kịp.

Ai bảo bọn họ ngu xuẩn, ai bảo bọn họ cứng đầu, đáng đời.

Hứa Hàng cũng chuẩn bị rời khỏi Tiểu Đồng Quan, chuyện cậu đáp ứng Tùng Lâm đã làm xong.

Hành lang đen kịt mà u ám, như là con đường đi về minh giới, một chút ánh sáng cũng không thấy, tiếng bước chân lộc cộc vang lên trong không gian tĩnh mịch giống như âm thanh đưa tiễn, Hứa Hàng bỗng nhiên không kiềm chế được, nhẹ nhàng mở miệng, hát lên một đoạn Việt kịch ‘Lương Chúc’.

Giọng hát cậu trong trẻo êm dịu, chỉ là ở trong đêm tối, lại có mấy phần thống khổ mà cô đơn.

“Lương huynh, ta vốn tưởng rằng trời chiều lòng người để hai chúng ta kết giao, ai ngờ sổ sách nhân duyên không ghi nhận; vốn tưởng rằng chàng kéo Nguyệt lão tới làm ông tơ, ai ngờ sáng sớm chim khách chưa gọi quạ đã tới —— “

Cậu vừa hát, vừa bước xuống từng bậc cầu thang, màn đêm thăm thẳm che dấu cảm xúc trên mặt cậu.

“… Lập phần bia bộ, đen có khắc Lương Sơn Bá, hồng có khắc Chúc Anh Đài —— “

“Ngươi đã sầu nhiều hận thành thiên cổ, ta thân đơn bóng chiếc vì ai mà sống. Ta với chàng thề non hẹn biển khi còn sống, địa lão thiên hoang vĩnh viễn không rời…”

Thật là một khúc ca bi thương.

Xướng xong câu này, cậu vừa vặn đi ra Tiểu Đồng Quan, ngẩng đầu ngắm nhìn mặt trăng sắc như lưỡi câu, ánh trăng đỏ như máu, soi sáng thành Hạ Châu.

Thật thê lương.

Người trong thành vô tri, nào biết có người lòng đang nổi sóng.

——

Đoạn Chiến Chu vẫn chạy, chạy không ngừng, giờ khắc này hắn như được thần lực hỗ trợ, từng lỗ chân lông trên người tựa hồ như muốn tuôn ra huyết tương, ngay cả đầu óc cũng giống như bị lửa thiêu.

Giọng nói như ma quỷ của Hứa Hàng vẫn luôn lởn vởn bên tai hắn, hành hạ không thôi.

“Tùng Lâm đã ở cạnh anh nhiều năm như vậy, nếu không có cậu âm thầm bảo hộ, anh đã sớm chết ở dưới tay tham mưu trưởng vô số lần.”

“Từ sáng tới tối, anh giống như một tên khách làng chơi… Không đúng, khách làng chơi còn có thể dùng giọng nói ngon ngọt để dỗ dành kỹ nữ, còn anh sao, nhiều lắm chỉ là một tên hạ lưu đê tiện.”

“Cậu ta nhờ tôi nói cho anh biết, mong anh ngàn vạn lần phải sống lâu trăm tuổi. Bởi vì tội nghiệt của cậu ấy quá nhiều, không vào được luân hồi, mà cho dù có phải đày dưới địa ngục, không được đầu thai, cậu ấy cũng không muốn tiếp tục gặp anh nữa.”

Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!

Đoạn Chiến Chu bịt lỗ tai, giống như điên lao nhanh về phía trước, gió như đang ghé vào lỗ tai hắn gào thét, nhưng vẫn không át đi được giọng nói kia. Hắn chạy trốn mãi đến khi hai chân như muốn nhũn ra, tim đập liên hồi, rốt cục dừng lại.

Bãi tha ma.

Ban đêm ở bãi tha ma, thật khủng bố, những cành cây khô giống như móng vuốt của thây ma, đám quạ ở đằng xa tìm kiếm thức ăn kêu loạn xạ.

Xung quanh là những nấm mộ to nhỏ, không có bia, mùi thi thể tanh tưởi bốn phương tám hướng truyền đến, đám chuột chung quanh chạy tán loạn, miệng bọn chúng đều là máu người, nhìn thấy có người sống đến liền chạy vội vào trong hang.

Mai táng người tại đây, chết rồi cũng chỉ có thể biến thành cô hồn dã quỷ, thê lương cỡ nào cơ chứ. Nơi này, ngay cả tiếng gió thổi đến, cũng giống như đang gào khóc thảm thiết.

Đoạn Chiến Chu nhìn quanh bốn phía, sắc mặt xám ngắt, đôi môi trắng bệch. Hắn tìm kiếm, nơi này có rất nhiều mả mới, bùn đất ẩm ướt do mới đào, hắn nhìn trúng một ngôi mộ, ngồi xổm xuống, tay không bắt đầu đào đất.

Lớp đất phủ bên ngoài tơi xốp nên đào rất dễ, càng xuống sâu càng trở nên chắc chắn, móng cùng da tay bắt đầu không chịu nổi ma sát, huống hồ vừa rồi hắn giống như phát điên mà đập tay liên tục vào cửa, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đơn chút nào.

Bùn đất dần bị đào ra, lộ ra thi thể bên dưới, hắn liếc mắt nhìn, không phải Tùng Lâm.

Quay người sang một ngôi mộ mới, tiếp tục đào.

Lần này đào lên bên trong hố còn có giòi bọ, đang bắt đầu ăn dần vào thi thể, bên trên còn kèm theo huyết nhục, Đoạn Chiến Chu vẫn nhẫn nhịn đào xuống, lộ ra thi thể không hoàn chỉnh, chỉ có một ít bộ phận.

Bỏ qua, lại tiếp tục đào một cái mới.

Hắn cứ như vậy không có mục tiêu tay không đào đất, đào đến khi đầu ngón tay bật máu, mồ hôi ướt đẫm quần áo, đào ra lão nhân thắt cổ, đào ra đứa nhỏ chết vì bệnh dịch, đào ra thi thể không đầu, đào ra người đã bị chặt đứt tay chân… Chỉ là không có đào ra được Tùng Lâm.

Bãi tha ma rộng lớn, lớn đến mức làm cho hắn sợ sệt.

Lại đào thêm một hố kế bên, Đoạn Chiến Chu đã mệt đến quỳ trên mặt đất, cắn răng, dùng cánh tay, đẩy đất cát ra. Trên người hắn từ lâu đều là vết bẩn cùng mùi tanh tưởi, còn có một đám giòi bọ không mắt bò tới bò lui, nhưng hắn một chút cũng không để ý.

Ở nơi nào?

Nếu như nơi nào cũng không tìm được, có phải chứng minh, diêm vương không nhận cậu, cậu còn chưa chết?

Ý nghĩ kỳ lạ như vậy, lại khiến cho trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một chút hy vọng.

Máu trên mười đầu ngón tay trộn lẫn với bùn đất, cực kỳ khó chịu. Tay đứt ruột đau, đó là lẽ đương nhiên, nhưng giờ khắc này hắn cảm thấy còn kém xa so với sự đau đớn đang trào ra từ trong lồng ngực.

Lúc này phía sau hắn bỗng truyền tới tiếng kêu sợ hãi: “Quỷ… có quỷ? !”

Hắn quay đầu nhìn lại, là một lão nhân cầm theo đèn lồng, sợ đến nỗi ngã ngồi dưới đất.

Lão nhân vốn vừa chôn xong thi thể chuẩn bị về nhà, đi ngang qua nơi này thấy mộ phần bị đào tung lên tưởng là có quỷ, sợ đến hồn phi phách tán, nhìn kỹ, có bóng phản chiếu dưới chân, mới xác định đấy là người, đi đến gần nhìn cho kỹ, càng nhìn càng quen mắt : “Đây là… Quan gia? Ngài đang làm gì vậy?”

Đoạn Chiến Chu thấy rõ mặt của lão, nhận ra đây là lão hán kéo xe sáng sớm, liền xông lên, cầm lấy tay hỏi: “Là lão!”

“Vâng vâng vâng là tôi… Quan gia có việc?”

“Tôi hỏi lão, người mà lão kéo sáng sớm nay, hắn còn sống không? Lão giấu hắn ở chỗ nào?”

Hắn dùng từ giấu, chứ không phải từ chôn, đây là đang mong đợi người kia còn sống.

“Người?” Lão hán kéo xe suy nghĩ trong phút chốc, mới ‘a’ một tiếng, “Ngài nói thi thể kia ư? Cậu ta đó… Thật là có phúc khí, gặp được người lương thiện như ngài, chút tiền thưởng ngài ban cho, tôi coi như làm việc tốt cho người đã khuất, chuẩn bị một chiếc quan tài mỏng, chọn vị trí đẹp rồi mai táng. Ai bảo tôi là người ăn chay niệm phật cơ chứ.”

Nói đoạn, lão hán kéo xe nhỉ chỉ về hướng đằng trước, Đoạn Chiến Chu không nói hai lời liền chạy tới.

Nói là nơi tốt, tuy nhiên cũng chỉ là một nấm mồ xiêu xiêu vẹo vẹo dưới tàng cây, một đống đất nhỏ.

Đoạn Chiến Chu nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt tối sầm, mới chậm rãi ngồi xuống bắt đầu đào. Nhịp tim của hắn đập như nổi trống, vừa ngóng trông có thể đào ra thật nhanh, vừa hi vọng vĩnh viễn không phải đào ra làm gì.

Tầng đất càng ngày càng mỏng, rốt cục, góc quan tài gỗ lộ ra.

Hắn lập tức đẩy nhanh tốc độ trên tay, mồ hôi tuôn như suối, hai ba lần, toàn bộ chiếc quan tài được lộ ra.

Đây chính là một chiếc quan tài gỗ thô sơ, dùng chút gỗ đầu thừa đuôi thẹo để tạo nên, lớp vỏ ngoài mốc meo, không có quét nước sơn, xung quanh có rất nhiều vết tích mối mọt cắn.

Bàn tay run run mở nắp quan tài, khuôn mặt Tùng Lâm lộ ra.

Dưới ánh trăng, cậu giống như đang nhắm mắt ngủ say.

Đoạn Chiến Chu nghĩ cậu chết rất thê thảm, lại không nghĩ rằng sẽ thảm như vậy, sớm biết Viên Sâm chẳng ra gì, lại không ngờ Tùng Lâm bị hành hạ đến gần như không còn nhìn ra được hình dạng ban đầu. Trên vai là hai lỗ hổng bị đinh xuyên qua, hai má thịt lõm vào, thi thể bởi vì ngày hè nóng bức mà có chút mục nát.

Hắn lau đôi bàn tay bẩn thỉu vào quần áo, cẩn thận nâng hai bàn tay vào, giống như nâng niu một thứ đồ cổ, ôm Tùng Lâm ra ngoài.

Hắn chưa bao giờ cẩn thận đối xử với cậu như vậy, trong ký ức của Đoạn Chiến Chu, đây là lần đầu tiên giữa hai người có hành động mờ ám thân cận như vậy.

Thật nhẹ. Giống như con rối được làm từ lông chim.

Hắn ôm Tùng Lâm vào trong ngực, nhưng thân thể Tùng Lâm đã lạnh như băng, có ôm cũng không ấm. Tâm tình của hắn giống như một hồ nước đọng, không có một gợn sóng, ở giữa có một cái động thật sâu, trống rỗng cô liêu.

Hắn nắm lấy tay Tùng Lâm, thấy cổ tay cậu chằng chịt vết thương, trong lòng hẫng một nhịp, lại hướng lên bên trên nhìn, trong lòng bàn tay vẫn còn vương chút bột nến.

Hắn đột nhiên ghé sát vào Tùng Lâm, hai má áp ở trên trán cậu, hắn muốn tới gần một chút, hi vọng có thể sẽ nghe thấy tiếng hô hấp khẽ khàng và tiếng tim đập, sau đó có thể khẳng định cậu chưa chết.

Không có, một chút cũng không có.

Người này sẽ không bao giờ khúm núm khi bị hắn bắt nạt nữa, thật sự đã chết rồi, từ hồn phách đến thân thể, không còn một chút sinh khí.

“Tên lừa đảo, quả nhiên em vẫn là một tên lừa đảo không hơn không kém, từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc, chưa bao giờ nói được một lời thật lòng với tôi…”

Lời nói nghe như oán giận, từ trong kẽ răng Đoạn Chiến Chu phát ra, bàn tay hắn dùng sức nắm lấy bả vai Tùng Lâm, nhưng Tùng Lâm không bao giờ kêu đau được nữa.

“Một miếng bánh ngọt mà thôi… Ngu ngốc như vậy, tại sao lại làm sát thủ? Ha ha… Tôi đối với em vừa không có ân, cũng không có đức, ai muốn em làm như vậy? Ai cần em hi sinh mình?”

“Còn để Hứa Hàng chính miệng nói cho tôi… Hai tỷ đệ nhà em thật sự tàn nahãn, luôn biết cách làm thế nào để tôi thống khổ nhất.”

“Nói cái gì mà xuống hoàng tuyền không gặp gỡ, đừng nói đùa, nếu thật sự buông bỏ, thế sao lại bắt tôi nhớ em?”

Chư vị thần linh, quỷ sai địa ngục, có thể sắp xếp trong chốc lát, khiến người chết hoàn dương nửa khắc, hắn còn rất nhiều điều muốn hỏi. Tên ngốc này rõ ràng có thể nói chuyện, lại làm bộ như người câm, không biết bao nhiêu lần cậu nhìn hắn, có phải thiếu chút nữa không nhịn được muốn gọi tên hắn ra?

Nếu như hắn cho cậu chút ý cười, cho cậu những lời nói tán dương…

Nghe không được.

Nhìn khuôn mặt âm u tử khí của Tùng Lâm, hắn đặt lên trán cậu một nụ hôn, cởi áo khoác, bao lấy thân thể Tùng Lâm, cẩn thận bọc kỹ lại, rồi ôm lấy thi thể của cậu.

“Đường xuống âm ty, em đừng sợ…” Lần đầu tiên Đoạn Chiến Chu dùng giọng điệu như nói chuyện với người yêu, nỉ non nói, “Tôi mang em đi tìm tỷ tỷ.”

Đạp lên xương trắng dưới mặt đất, đón lấy gió buồn ban đêm, từng bước từng bước, đi ra khỏi bãi tha ma.

Next: Chương 70

Gửi phản hồi