House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 70

Edit & Beta: Direct Kill

Cho dù có người đứt từng khúc ruột, nhưng trái đất vẫn quay, mọi người vẫn trải qua một ngày bình thường, như không có chuyện gì xảy ra.

Viên Sâm cuối cùng cũng kê cao gối ngủ, tuyến phòng ngự nghiêm ngặt của Quân Thống cuối có thể thở một hơi dài nhẹ nhõm, thậm chí nhà họ Viên còn nhàn hạ thoải mái bắt đầu thu xếp chuyện kết hôn của Viên Dã.

Người người đều đang đồn thổi, thành Hạ Châu từ lâu chưa có gia đình khá giả quyền lực nào có chuyện vui, chỉ sợ lần này sẽ náo nhiệt khắp thành.

Mấy nhà vui vẻ mấy nhà sầu.

Bên trong Tiểu Đồng Quan, Kiều Tùng đi ra từ phòng Đoạn Chiến Chu, trực tiếp đi đến phòng của Đoạn Diệp Lâm, còn chưa mở miệng đã lắc đầu: “Tư lệnh, quân đoàn trưởng không ăn không ngủ, cả ngày chỉ say khướt, nếu tiếp tục như thế sợ rằng không tốt.”

Từ lúc Đoạn Chiến Chu trở về, mỗi ngày bỏ ra một đống tiền mua băng về bảo quản thi thể của Tùng Lâm, một bước cũng không rời, không cho ai ra ai vào, cơm nước bưng đến phòng, càng ngày ăn càng ít.

Đây không phải là hắn nổi tính khí thiếu gia, càng không phải do trẻ người non dạ, Đoạn Diệp Lâm không có cách nào giống như trước đây bày ra bộ dạng của người lớn mắng hắn nữa.

Cứ như vậy mấy ngày, giằng co khi đến khi có người đến báo, nói đêm qua Đoạn Chiến Chu uống nhiều rượu tới nỗi nôn ra máu, lúc này Đoạn Diệp Lâm không thể không quản được nữa.

Đoạn Chiến Chu tỉnh lại sau cơn mê dài, cảm thấy đầu nặng trịch, vừa tỉnh lại phát hiện mình đang nằm ở giường, trên người còn cắm mấy chiếc kim châm, nhìn lên phía trên là khuôn mặt Hứa Hàng, Hứa Hàng nhổ kim châm xuống, mặt không cảm xúc lên tiếng: “Tỉnh rồi cũng đừng giả chết, anh còn chưa đến tuổi để xuống địa ngục.”

“Không cần cậu quan tâm…” Chưa tới mấy ngày, cổ họng Đoạn Chiến Chu đã bị rượu thương tổn khàn hơn trước.

Hứa Hàng không để ý đến tính khí của hắn, chỉ nói: “Tôi đương nhiên muốn xen vào, là nhận lời mà quản thôi. Tùng Lâm hi vọng anh có thể sống được lâu, tôi đương nhiên phải dùng hết toàn lực bảo đảm mạng sống của anh, anh sống sót, mới có thể thời thời khắc khắc cảm nhận được đau đớn, nhớ kỹ chuyện này.”

Đoạn Chiến Chu nghe xong rất muốn cười, nhưng khóe miệng không kéo lên được, hai chữ Tùng Lâm giống như gông xiềng, khiến cho miệng hắn bị khóa cứng, không thể phản biện, bởi vậy khi Hứa Hàng bưng bát thuốc đến trước mặt hắn, hắn chỉ có thể tiếp nhận, ngửa đầu uống.

“Anh định cứ như thế này cả ngày lẫn đêm? Người đã chết mới diễn vở thâm tình này, cho ai xem đây?”

“… Bốn chín ngày còn chưa có tới, chung quy vẫn phải có người trông coi.”

Nghe lời ấy, biết hắn chưa chết ý, Hứa Hàng gật gật đầu: “Chuyện khác đều theo anh, chỉ là tôi không thể để cho anh chết.”

“Tôi sẽ không tìm chết, ” Đoạn Chiến Chu bước xuống khỏi giường, cả người đều gầy đi trông thấy, xương gò má nhô cao, quầng thâm dưới mắt một mảng lớn, giống như người bị yêu quái hút khô nguyên khí, “Đại ân đại đức của Quân Thống, tôi suốt đời khó quên, chắc chắn sẽ báo đáp.”

Yêu cũng được, hận cũng được, trên đời này chỉ cần có tâm nguyện chưa thành toàn, thì người vẫn có động lực sống tiếp.

Nhưng mà, e rằng quãng đời còn lại của Đoạn Chiến Chu, chỉ là cô quạnh trống rỗng, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, thật ra chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.

Trở lại Kim Yến Đường, Thiền Y sớm đứng trước cửa đón cậu nói Cố Phương Phỉ chờ đã lâu. Hứa Hàng bấm ngón tay tính toán một chút, đã lâu không gặp nàng, trong lòng cảm thấy có mấy phần mừng rỡ.

Đi vào chính phòng, vừa vào phòng đập vào mắt đã là đống lễ vật Cố Phương Phỉ mang theo, đều dùng lụa đỏ phủ lên, nàng cười đến thẹn thùng, trong tay còn cầm một tấm thiệp cưới đỏ hồng, vừa nhìn thấy Hứa Hàng, còn ngượng ngùng giấu ở phía sau.

“Hứa tiên sinh, đã lâu không thấy.”

Hứa Hàng rót trà ngon bắt chuyện: “Gần đây xảy ra nhiều chuyện, thực sự không thể phân thân đi gặp cô nương, thế nhưng hôm nay còn có chuyện vui?”

Thiếu nữ e thẹn càng không dấu được tâm sự, khóe miệng cười như muốn nứt ra, đưa tấm thiệp mời tới: “Vốn là… Nên để Viên Dã đến, chỉ là tôi muốn đến gặp tiên sinh một chút, nên đã không biết xấu hổ mà đích thân đến, Hứa tiên sinh nhất định phải cho tôi mặt mũi đó.”

Mở ra tấm thiệp mời nhìn, đúng như dự đoán, là lễ đính hôn của Cố Phương Phỉ và Viên Dã.

Thiên kim đại tiểu thư Bành Vận thương hội cùng quý công tử của Quân Thống đại nhân, nhất định là một đôi trai tài gái sắc, sẽ trở thành giai thoại lan truyền trong thành Hạ Châu rất lâu đây. Ngày đính hôn cũng rất náo nhiệt, đúng vào ngày tết đoan ngọ mùng năm tháng năm.

Hứa Hàng liếc mắt nhìn, con ngươi nhìn xuống một chút: “Những ngày này… Dường như có chút vội vã.”

“Tôi cũng cho là thế, nhưng bà nội của Viên Dã tuổi tác đã cao, cho nên mới xác định phải gấp một chút. Còn nói, mọi chuyện năm nay đều không được bằng phẳng, có chuyện vui này bù đắp lại. Tôi cùng với Viên Dã mặc dù không để ý những chuyện đó, nhưng vẫn phải nghe lời gia trưởng, đơn giản thì sớm muộn cũng phải tổ chức mà thôi.”

Nếu như lão thái thái của Viên gia qua đời, chỉ e rằng hôn sự này sẽ phải hoãn lại rất lâu, vì vậy gấp rút một chút cũng là hợp tình hợp lý.

Theo lý thuyết, chuyện vui của bằng hữu, nên nói một câu chúc phúc mới phải, nhưng sắc mặt Hứa Hàng lại ẩn chút nỗi niềm khó nói. Cố Phương Phỉ quan sát được cậu không đúng, liền hỏi: “Hứa tiên sinh, có chuyện gì sao?”

“Ồ… Không có gì, cô nương và Viên Dã, nếu hai bên tình nguyện, chuyện này tự nhiên là không thể tốt hơn… Tôi…” Hứa Hàng chần chờ một chút, mới nói tiếp, “Chớ trách tôi nhiều lời, cô nương xem tôi như anh trai như bằng hữu, tôi cũng coi cô nương như em gái ruột vậy, có mấy lời không nhịn được phải nói. Viên Dã là một người tốt, bản tính hết sức chân thành, là một chàng rể hiền. Nhưng chuyện trong gia đình hắn, sớm chiều sẽ gặp biến cố, cô nương đã chuẩn bị tâm lý?”

Ngay khi cô dâu tương lai đang tràn đầy tinh thần phấn khởi lại đứng trước mặt người ta nói những lời như vậy, đổi lại là người khác, nhất định sẽ muốn đánh Hứa Hàng một trận nhừ tử, nhưng mà Cố Phương Phỉ hiểu được, không phải thật tâm lo lắng, sẽ không suy nghĩ xa đến như vậy.

Huống hồ lời Hứa Hàng nói hoàn toàn hợp lý, một nhà Quân Thống, cây lớn thì đón gió to, thời đại này quân phiệt không có mấy nhà không gặp bấp bênh, hôm nay nhìn người phú quý, khó bảo đảm ngày mai không lâm vào tuyệt cảnh.

Gật gật đầu, Cố Phương Phỉ cười nói: “Anh quên rằng gia đình tôi cũng xuất phát từ kinh thương, làm sao không giống nhà họ chứ? Hôm nay tiền tài đầy nhà, ngày mai có thể mất hết vốn liếng. Gia thế của chàng và tôi không có quan hệ, tôi muốn người này thôi.”

“Có lẽ cô sẽ trách tôi nhiều lời, bây giờ thế cuộc rung chuyển, tôi sợ một khi Quân Thống có chuyện, sẽ liên lụy tới cô.”

Cố Phương Phỉ đan hai bàn tay vào nhau, trầm ngâm trong chốc lát, âm thanh cũng chìm xuống: “Lời Hứa tiên sinh nói tôi đều hiểu, vạn nhà đốt đèn vạn nhà sầu, tôi đã chọn chàng, thì sẽ không sợ chia sẻ cùng chàng.”

Nàng không phải một cô gái yếu đuối, càng không phải là tiểu nữ nhân ánh mắt thiển cận, một khi quyết định, thì không thể nào hai ba lời đã thay đổi.

Tấm thiệp mời này Hứa Hàng cầm trong tay luôn cảm thấy thực nặng, cậu muốn nói những lời như chúc hai người đầu bạc răng long, sớm sinh quý tử loại kia, nhưng lại cảm thấy chỉ là lời sáo rỗng, ngẩng đầu lên, cười cười: “Vậy thì… Chúc hai người dù sau này có xảy ra chuyện gì, đều có thể cầm tay cùng nhau đến già.”

Cố Phương Phỉ tuy rằng cảm thấy được thần sắc của Hứa Hàng có chút quái dị, nhưng lại không nói ra được quái dị chỗ nào, chỉ có thể cười đáp lại.

Đúng dịp, không chỉ có mình Hứa Hàng quái lạ.

Buổi tối, một nhà Quân Thống đang ngồi ăn bữa tối, mới vừa đặt đũa xuống, Viên Sâm đã nói với Viên Dã: “Một hồi nhớ đi thăm nãi nãi, rồi thông báo về việc vui của con, đã nhiều năm như vậy, tốt xấu gì cũng là việc vui của cháu trai, người chắc hẳn sẽ nguyện ý ra khỏi đó.”

Nghe xong lời này, Viên Dã cùng Viên phu nhân đều nhìn nhau, không dám nhiều lời, đành phải đáp lại.

Viên lão thái thái vẫn luôn sống ở trong phật đường cạnh phủ Quân Thống, mười mấy năm trước tự mình bán xuất gia, ngày ngày niệm phật, trong thời gian này, vô luận Viên Sâm phái bao nhiêu người đi mời đi thuyết phục, Viên lão thái thái đều từ chối không gặp, coi như không có quan hệ với Viên gia, cứ như vậy trải qua những ngày tháng kham khổ.

Viên Dã cũng cảm thấy kỳ quái, lúc nhỏ vốn là tam đại đồng đường sống với nhau ấm áp vui vẻ, chẳng biết vì sao, chợt có một năm, Viên lão thái thái lại trở mặt với Viên Sâm, từ đây vô luận người nhà họ Viên sinh lão bệnh tử, một mực không gặp.

Chỉ có Viên Dã thỉnh thoảng đến thăm bà, bà mới nguyện ý mở cửa.

Có một cái hồ nhỏ chạy dọc theo kiến trúc Viên phủ, cực kỳ ẩm ướt, Viên Dã vừa đến ở đây liền nhíu lông mày, Viên lão thái thái mắc bệnh phong thấp kiêng kỵ nhất là không khí ẩm uót.

Viên lão thái thái quỳ gối trước tượng phật, khuôn mặt từ bi giống như phật tổ, nghe xong chuyện Viên Dã nói, bàn tay đang gõ mõ cũng không dừng lại, chỉ nói với nhũ mẫu hầu hạ bên cạnh: “Ngọc Quế, lấy cây trâm ta cất ở trong hộp đưa cho Tiểu Dã, là lễ ra mắt mà bà lão này tặng cho cháu dâu. Lễ đến coi như người đến.”

Ý tứ là sẽ không tới.

Viên Dã còn muốn làm nũng: “Nãi nãi… Con không biết trước kia phụ thân đã làm chuyện gì khiến người không vui, nãi nãi có thể nể tình con đi tới đó không?”

Viên lão thái thái vẫn bất động như núi, nhũ mẫu bên cạnh đã đưa hộp trâm tới trong tay Viên Dã, cười nói: “Được rồi, thiếu gia, tính khí lão thái thái ngài cũng biết, thái thái mặc dù không đi ra ngoài, trong lòng vẫn nhớ tới ngài. Chiếc trâm cài này, từ lúc được đúc ra chưa xuất thế lần nào, chưa bao giờ gặp người, chỉ chờ thiếu gia lập gia thất để tặng cho thiếu nãi nãi!”

Mở nắp hộp ra, một chiếc kim trâm màu vàng sáng lóa trước mặt, quả nhiên đã qua nhiều năm, màu sắc của chiếc trâm đã không bằng lúc trước, thế nhưng thợ khéo vẫn nhìn ra được đây là vật thượng thừa, vật liệu mười phần, nếu là chế tạo mười mấy năm trước, giá tiền chắc chắn không rẻ.

Chỉ là Viên Dã ngay lần đầu tiên nhìn thấy nó liền nhíu mày, nhìn trái, nhìn phải, cuối cùng nói một câu.

“Chiếc trâm cài này… Dường như tôi đã từng nhìn thấy.”

Next: Chương 71

Gửi phản hồi