House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 71

Edit & Beta: Direct Kill

“Nói bậy,” lão thái thái cười oán trách, “Chiếc trâm này ta đã cất giữ rất nhiều năm, sao con có thể nhìn thấy được chứ?”

Viên Dã nhìn kỹ một chút, nói: “Cũng không phải là nhìn thấy nó, chỉ là thấy qua một chiếc tương tự như vậy. Lúc trước con còn cố ý hỏi thợ kim hoàn, làm sao để làm được dạng chim yến, phi yến (chim yến bay), ngậm liễu (chim yến ngậm lá liễu), oanh yến về tổ… Nhưng thứ này thật hiếm thấy, chim yến và hoa thược dược quấn quýt bên nhau.”

“Hoa hoa điểu điểu mà, không phải đều giống nhau sao? Chắc hẳn cũng có nét tương tự, nhưng sao con lại ngạc nhiên như vậy?”

“Cũng không phải quá giống, chỉ là con không nói lên được chỗ nào không giống nhau. Đúng rồi, thời điểm đầu xuân, khi Uông đô đốc xảy ra chuyện, con phát hiện ở trên người ông ta có một chiếc trâm cài, mặc dù không tinh xảo như chiếc trâm này, thế nhưng hoa văn trên đó có sáu, bảy phần tương tự, đặc biệt là kim yến này, cũng là yến ngậm hoa thược dược…”

“Phựt” một tiếng, phật châu trong tay Viên lão thái thái đứt đoạn, phật châu lạch cạch rơi xuống đầy đất, tay bà vẫn còn giữ nguyên tư thế, dường như không phản ứng lại.

Phật châu vô cớ đứt chính là điều tối kỵ, nhũ mẫu vội vàng chắp hai tay trước ngực: “A di đà phật a di đà phật, thiếu gia, ở đây xin đừng nói về chuyện sát sinh, phật tổ nghe sẽ trách tội!”

Biến cố này thu hút ánh mắt Viên Dã, hắn chú ý tới ánh mắt của Viên lão thái có chút thay đổi, miệng cũng bắt đầu lẩm bẩm lải nhải: “Báo ứng… Báo ứng…”

Hắn lên tiếng một chút: “Nãi nãi?”

Viên lão thái thái bày ra vẻ mặt nghiêm túc mà dập đầu về phía tượng phật, sau đó đứng dậy, nói với Viên Dã: “Con trở về đi, nói cho phụ thân con, đến ngày ấy ta sẽ có ghế.”

Nói xong, liền nói mình mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, nói mấy câu liền mời Viên Dã ra khỏi Tùng Tuyền Đường.

Tiểu Tỉnh đã chờ ở bên ngoài một lúc lâu, nhìn thấy Viên Dã cúi đầu trầm tư, liền hỏi: “Thiếu gia, lão thái thái vẫn không chịu?”

“Đồng ý thì có…” Viên Dã cầm chiếc trâm trong tay, giữa hai hàng lông mày viết đầy dấu chấm hỏi. Chuyện này vốn hắn đã để qua một bên, không ngờ hôm nay đến Tùng Tuyền đường một chuyến, lại lật lên con sóng, có thể thấy được có một số việc, càng bưng tai bịt mắt càng không được, nhất định phải điều tra rõ ràng mới được.

Trong lòng hắn có dự cảm, chiếc trâm này và gia đình mình nhất định có vô số quan hệ.

Chiếc trâm cài này lần đầu tiên xuất hiện, chính là họa sát thân, lần này lại xuất hiện, không biết….. Lắc lắc đầu, Viên Dã đi về phía phòng mình.

Bỗng nhiên bên trong phủ nổi một trận gió, thổi đến mức cả người lạnh lẽo. Viên Dã quay đầu lại nhìn thoáng qua, nháy mắt mấy cái, lại nhìn một chút.

“Tiểu Tỉnh, vừa nãy cậu có nhìn thấy người nào không?”

Tiểu Tỉnh nghe vậy nhìn sang xung quanh: “Không có, giờ này, chắc cũng sắp tới thời điểm đội tuần tra thay ca, có lẽ là bọn họ.”

Vừa mới nãy Viên Dã chỉ hoảng hốt cảm giác bên tường có người đi qua, chỉ vì nổi lên gió, không biết là bóng cây hay là do mắt hắn nhìn nhầm, nghe Tiểu Tỉnh nói như thế cũng không nghĩ nhiều thêm nữa.

Tối nay bất cứ chuyện gì đều hết sức kỳ lạ, Viên Dã cẩn thận cất trâm cài vào trong ngực, vội vàng trở về.

Bên kia tường chính là phủ thiên viện của Quân Thống, lúc trước là nơi giam giữ Tùng Lâm, lão Dương cầm tiền thưởng nhận được mua hai bình Nhị Khúc Tửu, uống đến mặt mũi đỏ hồng, còn ngân nga hát lên giai điệu của Hoa Cổ(1), hút thuốc trở lại phòng nhỏ của mình trong kho chứa củi.

(1): điệu múa dân gian, một nam một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống cùng múa

Lão đặt mông xuống ghế, trong miệng còn nhẩm tính, lão tính tuổi tác của mình, đã qua lục tuần, những ngày cuối đời, không có con cái không có thê tử, thực sự là cơ khổ không chỗ nương tựa.

Là do đèn nhang đốt thiếu, hay là tổ tiên không tích đức, đều là số trời rồi.

Lão thở ngắn than dài một chốc, chuẩn bị nghỉ ngơi, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, rồi tiếp đó là một tràng tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?” Đã nửa đêm rồi, chẳng lẽ chủ nhân còn có chuyện gì đặc biệt dặn dò?

Ngoài cửa không hề trả lời, lão Dương lại gọi thêm vài câu, bên ngoài chỉ có tiếng gió cùng tiếng gõ cửa không nhanh không chậm.

Thật là, bây giờ hạ nhân đều không hiểu chuyện như vậy, có gọi to thế nào cũng không trả lời. Lão Dương đành phải khoác áo, đi tới cạnh cửa, kéo chốt xuống: “Đến đến, chuyện gì mà buổi tối rồi còn gõ cửa?”

Cửa vừa mở ra, đầu tiên là một trận gió lạnh thổi tới, lão Dương rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn thấy trước mắt là một thiếu niên khoác áo choàng đen, lạ mặt vô cùng, không giống như hạ nhân trong phủ.

“Cậu là… ?”

Thiếu niên cởi mũ áo choàng ra, khuôn mặt hoàn toàn bại lộ trước mặt lão Dương, giọng nói không hề có chút nhiệt độ: “Dương bá bá, còn nhớ tôi không?”

Lời này giống như người phương xa trở về hỏi thăm người ở lại, lão Dương vừa nghe liền nheo mắt lại, tỉ mỉ đánh giá trong chốc lát, đầu tiên là ghé sát lại, sau đó lùi về sau, từ trong trí nhớ đào ra thông tin về người này: “A, cậu là người đó… Cậu, cậu không phải người trong phủ? Vào đây bằng cách nào?”

Người kia cúi đầu nhìn lão Dương, hơi có chút thất vọng thở dài, lại tiếp tục mở miệng.

“Dương bá bá, bánh đường mật tôi muốn bá có mang về không?”

Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng lão Dương vừa nghe xong, lại như viên đá cuội chìm vào trong biển rộng, được câu hỏi này trùm kín, vèo một cái hướng lên trên, nổi lên mặt nước.

Hoảng hốt nhớ lại rất nhiều năm về trước, cũng có một người như vậy, lôi kéo ống tay áo của lão, làm nũng với lão, muốn ăn bánh đường mật.

Lão đột nhiên nhớ lại một bóng người quen thuộc, vốn tưởng rằng đời này sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa. Đôi mắt đột nhiên khuếch đại, ngón tay lão run rẩy chỉ vào người trước mặt: “Cậu… Không phải cậu đã…”

“Xem ra bá nhớ lại rồi.”

Người kia nở nụ cười, trước con mắt không dám tin của lão Dương nâng lên tay phải của chính mình, lòng bàn tay cầm một cây trâm cài đầu màu vàng, không đợi lão Dương phản ứng lại, liền một nhát đâm thẳng vào trước ngực lão.

“A!” Lão Dương phát ra một trận rên rỉ, ôm miệng vết thương liên tiếp lui về phía sau, máu phun ra, khiến chiếc áo khoác màu trắng của lão đều bị nhuộm đỏ.

Tất cả phát sinh quá nhanh, nhanh đến nỗi khiến cho lão không có cách nào phản ứng kịp, người kia vẫn đứng ở trước cửa, một bước cũng không bước vào trong, cứ như vậy lạnh lùng nhìn lão.

Trước mắt tất cả đều là máu, lúc sáng lúc tối, dần dần đã không thấy rõ người nữa, lão Dương một tay vịn bàn, thân thể chậm rãi khuỵu xuống, cuối cùng đổ sập xuống đất. Lão Dương nhìn thấy miệng người kia hơi cử động, tựa hồ như đang nói hai chữ.

Báo.

Ứng.

Dứt lời, liền chậm rãi quay người rời đi.

Dùng hết chút sức lực cuối cùng, lão Dương kéo lê thân thể chính mình, đến bên chiếc tủ nhỏ trong phòng mình, bàn tay run rẩy, mò mẫm trong đó, rất lâu sau mới lấy ra được một đồ vật nho nhỏ, lão gắt gao giấu ở trong ngực, miệng lẩm bẩm lải nhải.

Phảng phất như bị người cắt đứt khí quản, tất cả khí lực đều thoát hết ra bên ngoài, hít vào thì ít thở ra thì nhiều, giống như cá thiếu dưỡng khí há to miệng hớp hớp, nhưng uổng công vô ích.

Ho ra một bụm máu, lão Dương đầu ngẹo đầu, tuyệt khí.

Next: Chương 72

Gửi phản hồi