House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 12: Trò đùa

Edit & Beta: Direct Kill

Đêm đó, Thiệu Quân đặc biệt trượng nghĩa chờ Thẩm Bác Văn chơi xong, ném tên khỉ say khướt vào ghế sau xe, tự mình đưa về nhà. Bản thân trở về nhà trọ đã là rạng sáng, ngủ một giấc đến giữa trưa.

Vừa mở mắt khởi động máy lên đã liên tiếp nhận được những tiếng ting ting thông báo cuộc gọi nhỡ, đều là đồng nghiệp gọi tới.

“Alo? Có chuyện gì vậy?” Thiệu Quân ngồi dậy từ trong đống chăn đệm ấm áp, để gió mát thổi vào cho tỉnh người.

Là Điền đội trưởng của đại đội một gọi đến, thông báo cho cậu biết đã xảy ra sự cố, kém chút nữa thì bùng nổ, gọi cậu khi nào đi làm thì tới sớm hơn ngày thường để nhận giao ban.

Thiệu Quân nào còn có tâm trí chờ đến ngày thứ hai, xế chiều hôm đó liền phóng xe chạy như bay trở về, bởi vì ở trong điện thoại đồng sự đã nói với cậu, là Chu Kiến Minh ở ban bảy các cậu nổi khùng.

Chuyện này khiến Thiệu Quân nhất định phải gấp gáp trở về. Cũng khó trách cậu sốt ruột, hắn nổi điên, ở trong mắt các quản giáo khác, hắn vẫn là một tên tội phạm cưỡng gian, hiện tại trong đại đội một chỉ có Thiệu Tam Gia coi như hiểu rõ mọi chuyện, người này căn bản không đơn giản, hắn là 294, chuyện này cậu biết từ hai ngày trước, thế nhưng đang trong thời gian nghỉ ngơi, cậu mới gác lại chuyện này, mà đúng lúc gác lại, thì bị úp sọt bất ngờ.

Kỳ thật khi đó chính Thiệu Quân cũng không hiểu rõ, vì sao vừa nghe thấy chuyện xảy ra với Chu Kiến Minh, mông cậu lại giống như bị người ta đẩy, vội vội vàng vàng chạy tới nơi đầu sóng…..

Điền đội trưởng vừa thấy Thiệu Quân, muốn nói rồi lại thôi.

“Thiếu gia, cậu vẫn nên tránh trước đi, đừng đi vào.”

“Tại sao tôi không thể đi vào?” Thiệu Quân bồn chồn.

“Gã mới tới trong ban của cậu hình như đặc biệt có thành kiến với cậu, mới nói vài câu đã buông lời chém giết, ý tôi là … sợ hắn gây bất lợi đối với cậu.”

Thiệu Quân trừng mắt, Tam Gia Gia trêu chọc anh ta lúc nào?

Điền đội trưởng nhỏ giọng giải thích: “Chúng tôi cũng đang điều tra, chuyện tối hôm qua, hắn nói… nói là cậu cho người gọi hắn ra ngoài, cậu cố ý muốn hãm hại hắn.”

Thiệu Quân chẳng hiểu gì cả, tối hôm qua? Tối hôm qua gia gia đây còn đang cách đồn ba dặm ở trong hộp đêm uống rượu!

Trước cửa phòng tạm giam, hai cảnh sát đang ghìm súng đứng gác, thần sắc đề phòng mà nghiêm túc, cho thấy ngày hôm qua từng phát sinh biến cố.

Thiệu Quân chậm rãi ngồi xuống, xuyên qua hàng rào sắt, nhìn người này, lông mày không nhịn được nhăn lại.

Mới hai ngày không gặp, đã sắp không nhận ra được hắn nữa rồi. Bên trong lồng giam, người bị còng tay, áo tù đã bẩn tới nỗi không nhìn ra màu sắc ban đầu, dấu vết đánh nhau, dấu giày, lung tung trên áo….

Dưới xương lông mày bị đánh vỡ là đôi mắt đỏ sậm như muốn rỉ máu, xuyên qua đầu gối có thể nhìn thấy ánh mắt lạnh băng như muốn giết người của hắn…

Thiệu Quân nhíu mày hỏi: “Này anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho tôi nghe coi?”

La Cường không nói lời nào.

Thiệu Quân gấp gáp hỏi: “Sao anh lại đến kho trang bị cướp đồ? Có phải bọn họ đổ tội cho anh? Có gì oan khuất thì nói với tôi?”

La Cường thấp giọng mắng một câu, thanh âm giống như tiếng dã thú phát ra từ sâu trong rừng rậm.

Thiệu Quân: “Anh nói gì?”

La Cường. “Tôi nói đệt mẹ nhà cậu. Cút.”

Mặt Thiệu Quân bỗng dưng đỏ đậm. “…”

Thiệu Quân không hiểu sao bị mắng, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói cũng bắt đầu không kìm chế được: “Hai ngày nay tôi không đi làm, nên không có mặt ở đây, anh có hiểu lầm gì với tôi, thì nói cho rõ ràng, tôi đã làm gì anh?!”

La Cường nghiêng mặt qua, lạnh lùng nhìn Thiệu Quân: “Cậu và bọn chúng hợp tác chơi tôi….. Thiệu cảnh quan, có dũng khí thì hôm nay đánh chết tôi đi, nếu hôm nay không chết, ông đây sẽ khiến cậu phải hối hận vì lúc trước ông già nhà cậu đã sinh ra cậu.”

Mấy chữ cuối cùng La Cường như ngậm vào trong miệng đầy máu mà cắn xé. Lồng sắt rất nhỏ hẹp, cả người phải gập lại mới ngồi được. La Cường ôm lấy thân thể cuộn lại trong lồng giam, chân của hắn còn bị khóa lại bởi miếng sắt, hai tay bắt chéo cố định cùng đầu gối. Giam vào trong lồng sắt là hình phạt nghiêm khắc nhất đối với phạm nhân. Nhốt ở trong lồng sắt mấy ngày, ăn uống ngủ nghỉ đều phải gập người, cho dù là phạm nhân trâu bò nhất, bị nhốt mấy ngày cũng phải sụp đổ chịu thua.

Buổi tối hôm đó, chuyện xảy ra là như thế này.

Ban đêm sau khi rửa mặt xong, chuẩn bị tắt đèn, một người ‘hiệp quản’ bỗng xuất hiện, đứng ở cửa thấp giọng gọi: “3709, ra ngoài.”

La Cường chậm rãi đứng dậy khỏi giường, hỏi: “Làm gì?”

Người nọ nói: “Gọi anh vì có chuyện, đừng hỏi nhiều.”

La Cường hừ một tiếng: “Nói, chuyện gì.”

Người kia trả lời: “Thiệu Tam Gia tìm anh có chuyện.”

La Cường do dự một lát, cuối cùng vẫn đi ra ngoài. Lúc ấy không ai để ý cả, Hồ Nham ở trên giường đang không ngừng sửa soạn vụng trộm thò đầu ra khỏi màn, liếc mắt nhìn tấm lưng dày rộng của La Cường. Nhím Con mò đến chỗ bàn đựng đồ của của phòng giam, nói: “Tôi lấy thêm của anh một quả táo.”

Những người gọi là “hiệp quản” trong tù này, kỳ thật đều do phạm nhân đảm đương, là những kẻ đã ở trong tù nhiều năm, biểu hiện không tệ, còn khoảng nửa năm hoặc một năm nữa sẽ ra tù, không có động cơ gì để gây chuyện thị phi, liền trở thành chân chạy việc của nhóm quản giáo, chuyên làm việc vặt.

La Cường nhìn người này lạ mắt, chưa từng gặp qua, một mực đè thấp vành mũ, không thể nào thấy rõ diện mạo.

Tay La Cường bị khóa cứng, đi ra khỏi phòng, lúc gần đi lại vô thức nhìn thoáng qua, thấy tên hiệp quản này nhanh chóng liếc nhìn vào bên trong phòng, cùng người nào đó nằm trên giường lớn, trao đổi ánh mắt với nhau…

Hắn cứ thế một đường đi theo ra khỏi ký túc xá, bảy lần ngoặt tám lần rẽ đi thật xa, dẫn vào một con đường tối om, đi vào một tòa nhà không người.

La Cường dừng bước ở cửa, cảnh giác hỏi: “Ban nãy cậu nói, là ai đến tìm tôi?”

“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao, Thiệu cảnh quan tìm anh có chuyện.”

Nếu người mà đối phương nhắc tới không phải Thiệu cảnh quan, đêm đó La Cường nhất định sẽ không tiến vào căn phòng ấy.

Kỳ thật hắn đã do dự vài giây, nhưng vẫn không tự chủ được rảo bước tiến vào. Không biết vì sao, mặc dù mọi chuyện diễn ra hết sức bất thường, thế nhưng vì ba chữ “Thiệu cảnh quan” kia, hoặc do hai chiếc bánh bao luôn lởn vởn trong đầu, đã lấn át hết sự khôn khéo và cẩn thận vốn có….

Chuyện về sau, Thiệu Quân cũng nghe người ta nói. Căn phòng kia là nơi làm việc trọng yếu, còn có văn kiện cơ mật, hồ sơ và vũ trang, phạm nhân tuyệt đối không thể tiến vào. Đêm đó không biết vì sao, La Cường lại tránh được lính tuần tra và canh gác, tiến vào. Tiếp đó, chính là bảo vệ tòa nhà phát hiện trong phòng có người đột nhập, còn là phạm nhân, hoảng sợ bấm chuông cảnh báo, quản giáo nhận được thông tin lập tức chạy tới, đánh nhau, còn huy động cả cảnh sát vũ trang đứng vây quanh tòa nhà…

Thiệu Quân cảm thấy, nếu đêm đó cậu trực ban, ở hiện trường, tuyệt đối sẽ không tới mức đánh nhau, cậu có thể ngăn được.

Có thể do lúc ấy trời tối như bưng, hai bên đều có hiểu lầm, lời qua tiếng lại, liền dẫn đến ẩu đả, hiện trường cực kỳ hỗn loạn. Kết quả chính là hai quản giáo bị đưa ra ngoài bằng cáng cứu thương, một người bị còng tay khóa cổ, một người đầu gối bị đạp lệch, còn có một cảnh sát vũ trang bị đánh chảy rất nhiều máu.

Bọn họ vì chế phục La Cường, dùng đến cả côn điện, cũng phải cỡ triệu vôn, món đồ chơi này cho dù là sư tử lão hổ cũng không chịu nổi, trong nháy mắt kích choáng.

Tranh thủ lúc ấy, một cảnh sát lao tới dùng báng súng hung hăng đập xuống, máu phun ra ngoài.

Đêm đó, La Cường cũng phải dùng cáng cứu thương để người nâng ra ngoài…

Thiệu Quân hiếm khi nghiêm túc như vậy, còn kiên nhẫn hơn cả khí nói chuyện với ba cậu, hết lần này đến lần khác giải thích: “Tôi đã nói rõ với anh rồi, hôm qua tôi không đi làm, tôi không ở đây, những chuyện xảy ra tôi chỉ vừa mới biết, tôi không có lừa anh.”

La Cường không lên tiếng.

Thiệu Quân tiếp tục: “Nếu tôi lừa anh, chẳng lẽ tôi còn phải khai rõ tên họ để anh biết tôi lừa anh sao. Nếu như tôi làm chuyện này, tôi còn quan tâm anh chết như thế nào? Tôi sẽ không đến phí nước bọt giải thích với anh như vậy!”

La Cường phun nước lên mặt Thiệu Quân: “Ông đây vừa vào ngày đầu tiên, cậu con mẹ nó đã hại tôi rồi.”

Thiệu Quân rũ mắt, cũng đuối lý: “… Anh nói chuyện hồ sơ sao, là tôi đã nhầm, tôi đang điều tra lại.”

La Cường mắng: “Cậu còn tra cái rắm!”

La Cường nghĩ thầm, nhìn tôi giống trẻ con dễ lừa lắm sao?

Ông đây không có hứng thú với mấy thằng nhãi ranh. Ông đây muốn làm chết mẹ cậu!

Lời nói đã vọt tới cổ họng, lại không nói ra được. La Cường hung tợn nhìn chằm chằm Thiệu Quân, muốn cắn người. Ngày đó hắn đi vào căn phòng, đến lúc nhận ra muốn đi ra ngoài thì đã chậm, không còn kịp nữa rồi, chuông cảnh báo vang lên. Hắn lập tức đã hiểu, căn phòng kia chính là “Bạch Hổ Tiết Đường(1)”, có người muốn hại hắn!

  • Bạch Hổ Thiết Đường: là căn phòng mà Lâm Xung trong truyện Thủy Hử bị người lừa vào để hãm hại

Hắn thiếu chút bị cảnh sát đánh chết. Nếu hắn cứ tiếp tục để cho người ta làm như vậy, không sớm thì muộn sẽ phải mang theo cái tên Chu Kiến Minh chết trong tù này, thần không biết quỷ không hay, về sau trên giang hồ sẽ không có người nào tên La Cường nữa, không ai biết hắn vì sao lại mất tích.

Người như La Cường, sẽ không cúi đầu nhận sai, hắn có lỗi sao? Không thể nào, bản thân hắn tuyệt đối không sai!

Ở trong lòng La Cường, Thiệu Quân chính là đầu sỏ. Nếu không phải lúc ấy hắn nghe được ba chữ “Thiệu cảnh quan” này, hắn sẽ không trúng kế, nhiều năm lăn lộn trong nghề chưa bao giờ bị lừa một vố đau như vậy. Kinh ngạc, phẫn nộ, nổi giận, ủy khuất….. từng cảm xúc cứ trào lên trong họng khiến hắn có loại xúc động muốn bóp chết tên đầu sỏ trước mắt này.

Về phần vì sao hắn nghe thấy ba chữ “Thiệu cảnh quan” thì chỉ số thông minh lại tụt dốc không phanh, đầu óc không chịu hoạt đông, khi đó La Cường cũng không ý thức được, tại sao hắn lại trở nên ngu ngốc như vậy….

La Cường cong người ngồi bên trong lồng giam, gáy và cổ chảy đầy mồ hôi, thấm ướt phần xương mày cùng vết thương sau gáy, hầu kết run run.

Thiệu Quân nhìn ra được, đó là đau, là khó chịu, khó chịu nhưng không nhận thua, không kêu đau…. Người này đúng là nên bị như thế.

Thiệu Quân nghiêng đầu nói: “Chuyện này có liên qua tới tôi, tôi sẽ xử lý, nếu anh có oan uổng, cứ nói với tôi.”

Có kẻ lấy tên của cậu để lừa gạt người khác, trong lòng Thiệu Quân cũng nổi lửa giận phừng phừng.

La Cường khinh thường nói: “Cậu xử lý? Hừ….”

Trong mắt Thiệu Quân nổi lên chút tự phụ: “Không tin tôi? Anh thấy ở nơi này có chuyện gì mà tôi không xử lý được chưa? Anh cảm thấy tôi không che chở được cho người ban bảy các anh?”

“Chỉ bằng cậu?” La Cường lạnh lùng nói, “Ông đây lăn lộn nhiều năm trong giới như vậy, xưa nay không cần người khác che chở…Mọi việc đều dựa vào bản thân, những kẻ khác, một tên cũng không đáng tin.”

Thiệu Quân tiếp lời: “Được, tôi cũng nói rõ để cho anh biết. Anh bây giờ mẹ nó cả người đều bị thương, đừng có cố khoe khoang nữa, cố sống cố chết chống đỡ, người chịu thiệt cũng chỉ có mình anh. Bây giờ tôi thả anh ra, tìm bác sĩ xem xét vết thương cho anh, anh có thể thành thật chút được không?”

La Cường nhìn chằm chằm cậu.

Thiệu Quân cũng trừng mắt nhìn lại: “Có thể hay không? Tôi thả anh ra, anh lại đánh người, chính là không cho tôi mặt mũi, làm khó tôi.”

“Ngoại trừ tôi, về sau sẽ không ai cho anh bánh bao nữa, anh tự mình cân nhắc đi!”

Thiệu Quân uy hiếp nói…

Ngày đó La Cường vẫn bị khuất phục bởi bánh bao.

Thiệu Quân nói nửa ngày với mấy vị đội trưởng trong đại đội một, mới xin thả La Cường ra được. Thiệu Tam Gia bởi vì thân phận đặc thù, lời nói tương đối có trọng lượng, người khác không muốn làm xấu mặt cậu, nhưng dù sao cậu cũng không phải trưởng khu, không thể nhất nhất nghe theo được.

Lúc cậu gặp lại La Cường, là ở trong phòng bệnh của bệnh viện nhà tù Thanh Hà, trên người La Cường đắp một chiếc chăn cũ, những bộ phận lộ ra khỏi chăn, đều chằng chịt vết thương, vết mới đè lên vết cũ…

Bác sĩ nói, người này bị gãy hai cái xương sườn, xương sườn gãy mà phải ngồi trong lồng sắt hai ngày, nhưng vẫn có thể chịu được, quả thật là một người điên.

Thiệu Quân đứng ở cửa một hồi, thuận tay chuyển một cái bô qua.

La Cường dùng ánh mắt uy hiếp bức Thiệu Quân ra khỏi phòng, ông đây mẹ nó không cần cậu đưa bô, không cho phép nhìn lén tôi đi tiểu, thật đáng ghét!

Bác sĩ cầm bô đi ra ngoài, nói, người này tiểu ra máu, rất đau, có lẽ do bị cảnh côn đánh, điện giật làm thận bị thương.

Đêm đó Thiệu Quân trở lại khu nhà giam, một đêm không yên, lật tung từng phòng trong đại đội một….

Đám người bình thường đã quen mỗi buổi sáng nhìn thấy Thiệu Tam Gia lắc eo nhỏ, cầm theo cảnh côn, mũ đội lệch, dáng vẻ yêu đời, cà lơ phất phơ. Nhưng giờ khắc này họ chưa từng thấy Thiệu Quân tức giận như vậy bao giờ, mặt đanh lại, đè ép lửa giận, đi hết phòng này tới phòng khác, tra, hỏi, ai biết, ai thấy, đến cùng mẹ nó ai bày trò?!…

Thời điểm then chốt mà chuyện gì cũng hỏi không được, phát giấy bút để bọn họ tố giác nặc danh cũng vô dụng, không ai trông thấy tên “hiệp quản” đè thấp vành mũ kia cả, người kia ngay khi xảy ra chuyện đã cấp tốc chuồn mất, giờ có tìm cũng chẳng khác nào mò kim đáy bể?

Thiệu Quân tức điên lên, ánh mắt khôn khéo đảo qua từng người trong ban bảy, rồi dừng lại trước ban trưởng Lão Thịnh thật lâu.

Next: Chương 13

2 thoughts on “Hãn Phỉ – Chương 12

  1. Vui quá. Lại có chương mới 😍. Cảm ơn editor !!!
    Dù sao thì La Lão Nhị anh minh thần võ các kiểu cũng phải chịu thua trước Bánh Bao thôi 😊😂

Gửi phản hồi