House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 72

Chương 72

Edit & Beta: Direct Kill

“Đầu tường cỏ dại mọc len

Gió lùa hoa rụng gom trên mặt hồ”

Mưa mùa hạ, khiến cho tâm tình người bất định. Chính lúc này ban đêm, mưa nhỏ như lá liễu rụng, nếu như bung dù thì lại thấy lập dị, nếu không thì mưa lại rơi phủ kín khắp người, lặng yên không một tiếng động thấm ướt.

Đoạn Diệp Lâm đi vào cửa Kim Yến Đường, đúng lúc cơn mưa đổ xuống.

Hắn đi qua Ỷ Viên, chỉ thấy Thiền Y đang đứng sau cánh cửa, đầu nhô ra như là đang nhìn thứ gì đó, hắn đi tới vỗ vỗ lên vai Thiền Y, Thiền Y xoay người, đầu tiên là hành lễ, sau đó thở dài một tiếng: “Tư lệnh, mau nhìn, hôm nay đương gia vô cùng kỳ quái.”

Hắn học theo động tác của Thiền Y ló đầu nhìn qua, Hứa Hàng một thân lụa mỏng màu trắng đứng ở dưới bóng cây liễu bên bờ sen, không bung dù, để mặc mưa rơi xuống người, không biết đang làm gì.

Thiền Y víu cửa nói: “Hôm nay, đương gia ban đêm mới trở về, vừa vào cửa đã cởi áo ngoài đứng ở chỗ đó, không cho phép chúng tôi đi vào nửa bước. Tư lệnh, ngài lại chọc giận đương gia sao?”

Đoạn Diệp Lâm dở khóc dở cười: “Sao, tôi ở trong lòng cô, chỉ cần em ấy có một chút chuyện không tốt đều do tôi làm sao?”

Thiền Y vỗ miệng: “Trong lòng ngài sáng như gương.”

Không muốn nghe nàng nói nhiều nữa, Đoạn Diệp Lâm vung tay ra hiệu cho nàng đi xuống, rồi một mình tiến vào Ỷ Viên.

Thực là nếu không tiến vào lâm viên, nào biết xuân sắc như thế? Bước vào trong phút chốc, Đoạn Diệp Lâm cảm giác giống như đang bước vào một bức họa cổ, tựa như tiến vào ảo cảnh.

Hứa Hàng nghiêng người đứng ở trên một tảng đá lớn, trên cành cây cạnh cậu còn treo một chiếc lồng đèn lưu ly, ánh sáng lờ mờ chiếu vào bên gò má cậu càng hiện lên vẻ mờ ảo dưới trăng, cậu hơi nâng mặt, trên tóc trên cổ đều là nước mưa.

Đến gần Đoạn Diệp Lâm mới phát hiện, Hứa Hàng đi chân đất. Bàn chân trắng nõn như tuyết tạo cảm giác tương phản với màu đen của tảng đá.

Hắn trước đây từng đọc một bài thơ, có hai câu thơ là “Guốc nàng khẽ động sương giăng, gót hồng tha thướt phải chăng tiên trời!”

Khi đó hắn còn cảm thấy kỳ quái, sao lại so sánh một người như thế được? Cho đến hôm nay hắn mới biết thi nhân không nói dối, chỉ nhìn hai chân này, như băng điêu ngọc mài, chỉ cần đùa bỡn trong tay sẽ tan chảy.

Hứa Hàng híp mắt, hát khẽ vài câu Việt kịch.

Giống như ngọc được lau chùi bởi sợi bông, nghe vào khiến xương cốt người mềm nhũn.

“Lá sen trong đầm, uyên ương thành đôi, Lương huynh, nếu như Anh Đài là nữ giả trang, Lương huynh có nguyện ý, uyên ương xứng đôi?”

Hát xong một câu, ôm lấy tay, phe phẩy, giống như trên tay cậu thật sự đang cầm một chiếc quạt: “Uyên ương xứng đôi, uyên ương xứng đôi, nhưng đáng tiếc Anh Đài đệ không phải nữ giả trang.”

“Xuyên rừng trúc, quá từ đường, đến trước tượng Quan Thế Âm. Quan Thế Âm sẽ thay chúng ta làm mai, ta với Lương huynh đến bái đường.”

“Hiền đệ càng nói càng hoang đường, hai nam tử sao bái đường…”

Người trong thành Hạ Châu đều nói, kim bài trước đây của Lê Hoa Ban giọng hát mềm mại uyển chuyển khiến người nghe chìm đám, nhưng nào ai có biết, Hứa đại đương gia của Kim Yến Đường một khi đã cất lên giọng hát thì giá trị thiên kim.

Cậu một người đóng hai vai, hát đoạn của Lương Sơn Bá thì thanh lãnh đẹp đẽ, hát phân đoạn của Chúc Anh Đài lại e thẹn ngọt ngào, rõ ràng vu vơ ngâm xướng, lại có thể dễ dàng áp đảo những người đã khổ công tập luyện.

Bốn năm trước Đoạn Diệp Lâm có nghe qua một lần, hắn vốn cho rằng Hứa Hàng cực hận chuyện này, cho nên chưa bao giờ ở trước mặt cậu nhắc lại, không ngờ tối nay may mắn, no bụng sướng tai.

Hắn cẩn thận đi lên phía trước, Hứa Hàng đã không hát nữa, chỉ ngâm nga giai điệu trong miệng, chóp mũi hắn ngửi được mùi rượu hoa lê.

Đây là uống say?

Vén lọn tóc dài của Hứa Hàng ra sau tai, Đoạn Diệp Lâm hỏi: “Thiếu Đường, em không vui?”

Khóe miệng Hứa Hàng nở nụ cười như có như không, lắc lắc đầu, dường như thật sự say đến vui vẻ.

Đoạn Diệp Lâm than thở: “Uống rượu cũng không gọi tôi?”

Hứa Hàng không quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng thanh lãnh: “Anh thích uống phách chấn xuân, tôi lại chỉ uống rượu hoa lê, hai ta… không uống được cùng nhau đâu.”

Ngữ khí bị mùi rượu mờ mịt cộng bồi, hiện ra đặc biệt động tình, Đoạn Diệp Lâm ôm cậu lên, để đôi chân trần không bị thương.

“Vì sao uống rượu? Trước đây em không thích.”

“Ai nói tôi không thích uống rượu?” Hứa Hàng chép miệng, “Rượu chính là thứ phá hủy thân thể, người theo nghề thuốc đều biết, nên không động vào nó thôi. Hôm nay… Hôm nay là ngày lành tháng tốt, tôi muốn uống một chút.”

Ngày tốt? Đoạn Diệp Lâm cố gắng nghĩ lại nhưng không ngẫm được hôm nay là ngày tốt gì.

Mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, tóc Hứa Hàng ngấm nước mưa dính ở trên mặt. Đoạn Diệp Lâm nhìn đến mê mẩn: “Đúng rồi, em vừa mới xướng chính là ‘Thập bát tương tống’?”

“Ừm.”

“Tôi thích nghe nhất là đoạn ấy, lần đầu gặp nhau ở Ỷ Viên, em cũng hát đoạn này.”

Con ngươi đen láy của Hứa Hàng khẽ nhấc, dính hơi nước nên có chút mông lung: “… Đoạn này tuy hay, thế nhưng sau hồi thập bát, sẽ là ‘lâu đài hội’, ‘khóc mộ phần Hóa Điệp’…”

Càng nói thanh âm càng thấp, âm cuối như là than thở.

Nghe đến đó, Đoạn Diệp Lâm mới hiểu, Hứa Hàng hôm nay đang than thở về nhân sinh, không biết là do hỏa hoạn trước đó vài ngày hay là chuyện của Đoạn Chiến Chu và Tùng Lâm.

Chẳng trách Thiền Y nói, hôm nay cậu không được bình thường.

“Em say rồi, tôi mang em trở về.”

Hắn muốn ôm Hứa Hàng lên, ai ngơ tên nhóc này lại không có phòng bị, thân thể nghiêng ngả chực ngã xuống, Đoạn Diệp Lâm vươn tay ôm cậu vào lòng rồi đi về phía phòng ngủ.

Đạp lên sỏi đá, Hứa Hàng tựa vào lồng ngực của hắn, đột nhiên hỏi: “Hôm nay sao không thấy em trai anh?”

“Nó mang Tùng Lâm đi rồi, bảo là muốn an táng ở chỗ Tùng Vi. Nó nói sẽ trở về, món nợ này, nó sẽ từ từ cùng Viên Sâm tính.”

Khẽ cười một tiếng, Hứa Hàng lắc đầu: “Người chết mới biết tình nồng… A… Đoạn Diệp Lâm, nếu như tôi chết rồi, anh sẽ giống như Đoạn Chiến Chu sao?”

Đoạn Diệp Lâm đột nhiên ngưng lại bước chân, nước mưa ngưng tụ thành giọt nước thuận gò má của hắn chảy tới cằm, nhỏ xuống, hắn cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt Hứa Hàng không đau khổ không vui, liền nắm thật chặt cánh tay.

“Thiếu Đường, chúng ta chắc chắn sẽ không có ngày ấy. Tôi chắc chắn sẽ không để cho em chết.”

Nói thì hay lắm, giống như hắn là Diêm Vương nắm giữ sinh mạng của mọi người.

“Người sống một ngày, liền không biết rõ ngày sau là phúc hay họa, sống chết có số, sao anh có thể nói đến chắc chắn như thế…” Hứa Hàng hơi mở mắt ra, ngón tay điểm điểm chóp mũi Đoạn Diệp Lâm, nói rằng, “… Nếu cha tôi còn sống, hôm nay là ngày mừng thọ của ông ấy.”

Chương 73

3 Comments

  1. Ui, lâu lắm mới quay lại nha cô gái

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: