Chương 73

Edit & Beta: Direct Kill

Thì ra là như vậy.

Chẳng trách nói là “Ngày tốt”.

Tính ra, Hứa Hàng cũng có mười mấy năm chưa từng thấy cha mẹ mình, thậm chí là không được nhìn thấy nữa, bởi họ đã âm dương xa cách.

Từng ấy năm trời, cậu rất ít khi tiết lộ về gia đình mình cùng chuyện cũ, hôm nay lại đột nhiên mở miệng, Đoạn Diệp Lâm cảm thấy đau lòng thay cho cậu.

Người băng lãnh hờ hững như cậu, lại mượn rượu tiêu sầu, không biết đáy lòng chất chứa bao nhiêu thương sâu.

Bế người trở về phòng, mở cửa sổ nhỏ, Đoạn Diệp Lâm thuận thế đặt người xuống bên cạnh, trán kề trán, nhìn trong phút chốc, sau đó liền hôn xuống.

Thân thể bị nước mưa thấm vào trở nên mát lạnh, Đoạn Diệp Lâm không nhịn được vươn lưỡi liếm láp, gặm cắn hai cánh môi. Hứa Hàng được đặt lên bệ cửa sổ nên cao hơn Đoạn Diệp Lâm chút, vì vậy Đoạn Diệp Lâm hơi nâng cằm, một tay khác ôm lấy sau gáy Hứa Hàng ép xuống.

Đầu lưỡi còn vương mùi rượu hoa lê thật ngọt, Đoạn Diệp Lâm thích uống rượu mạnh, rượu hoa lê đối với hắn mà nói quá nhạt, cũng quá ngọt, chỉ là hiện tại nếm thử, lại cảm thấy được vừa đủ.

Hứa Hàng có chút thở không nổi, không nhịn được ngửa thân thể ra sau, Đoạn Diệp Lâm vươn tay ra sau lưng cậu chống đỡ.

Đón theo cơn mưa mùa hè là một hồi ẩm ướt.

Đoạn Diệp Lâm vừa hôn vừa cởi quần áo Hứa Hàng, rồi lại cởi quần áo của mình. Nửa người Hứa Hàng bị đè ở ngoài cửa sổ, cổ hơi ngửa ra phía sau, nước mưa dính vào da thịt hai người, vừa nóng vừa lạnh.

Hoa cỏ trong sân giống như có linh khí, chúng đói khát vài ngày, hôm nay rốt cục chờ được mưa, nhưng cơn mưa này thực sự là chán ghét, rả rích không ngớt, khiến toàn thân dính hơi nước không được thoải mái, cố tình đùa đến trong lòng người ngứa ngáy.

Đóa hoa lắc lắc vòng eo của mình, lá hoa run lên, mưa lúc này mới rốt cục càng rơi xuống càng lớn.

Đoạn Diệp Lâm gặm cắn xương quai xanh Hứa Hàng, đầu óc Hứa Hàng như muốn nổ tung, một tay đột nhiên tóm chặt tóc Đoạn Diệp Lâm: “Dừng tay…”

“Không phải tôi không muốn dừng tay,” Đoạn Diệp Lâm ngẩng đầu lên, ôm chặt lấy Hứa Hàng, “… Là em không buông tha tôi.”

Nước mưa càng ngày càng quá phận, ướt đẫm thân cây, côn trùng ẩn nấp trong thân cây bắt đầu rục rịch, bò loạn, không được an phận.

Vì không muốn ngã xuống, mười ngón tay Hứa Hàng bấu chặt lấy cạnh cửa sổ, cổ ngẩng cao như thiên nga, tinh tế mà yếu đuối, Đoạn Diệp Lâm hiếm thấy nảy ra ý đồ xấu mà không đỡ cậu, quả thực là bắt nạt một người say rượu, nhìn cánh tay Hứa Hàng run rẩy, lông mi rung động, một bộ thở không ra hơi, hắn ra sức thăm dò đi vào.

Thực sự mất hết khí lực, cằm Hứa Hàng đặt trên bả vai Đoạn Diệp Lâm, tàn nhẫn cắn xuống.

Đoạn Diệp Lâm liền ghé vào lỗ tai cậu thổi khí: “Thiếu Đường, em tốt nhất đừng để cho tôi biết, em còn khí lực làm chuyện khác.”

Một đám mây đen khoác bóng đêm mà đến, không người nhìn thấy, mưa to lại nổi lên, dội ướt toàn bộ khu vườn. Hạt mưa nặng nề, nện xuống trong vườn, tiếng mưa khí thế, khiến cho đám hoa cỏ không nhịn được bắt đầu kêu gào.

Đóa hoa yêu kiều trong chậu cũng bắt đầu hoa dung thất sắc, gào thét đến khản giọng, nó lấy lá cây che chắn gương mặt đỏ hồng của mình, nước mưa ẩm ướt dính dấp, lênh láng khắp nơi, nhưng nó lại không hứng được một giọt.

Mây đen không có dấu hiệu thu tay lại, càng nghe thấy tiếng kêu gào khản giọng, mây kia lại càng cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh, càng sinh long đoạt hổ.

Đúng lúc này, ở trước cổng lâm viên, lại nghe thấy tiếng hai nha hoàn nói chuyện.

Khu vườn bỗng trở nên im ắng trở lại.

“Thiền Y tỷ tỷ, muộn như vậy tỷ còn đi nơi nào?”

“Đương gia uống nhiều, tỷ tới đưa canh giải rượu, muội đi ngủ trước đi.”

Hai người đang trầm mê trong tình ái bỗng một trận giật mình, tai nghe đến tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, nếu như bước vào vườn, cảnh đầu tiên nhìn thấy chắc chắn là hai người bọn họ.

Đoạn Diệp Lâm lúc này đang liếm láp ngón út Hứa Hàng, lại bị Hứa Hàng kéo lại, mềm nhũn cho hắn một bạt tai: “… Đừng làm rộn.”

Tiếng bước chân tràn ngập nguy cơ, Đoạn Diệp Lâm ôm lấy Hứa Hàng, đặt người lên giường, thổi tắt đèn.

Thiền Y đi tới trước cửa, thấy đèn đã tắt, cẩn thận gõ cửa: “Đương gia? Sợ sáng mai sẽ bị đau đầu, em làm chút canh giải rượu cho ngài uống.”

Chút biến cố này khiến cho Hứa Hàng tỉnh không ít rượu, cậu nằm ở trên giường, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn Đoạn Diệp Lâm.

Đối diện một lúc lâu, Hứa Hàng hơi khàn cổ họng lên tiếng: “Tôi chưa muốn uống, em đặt ở ngoài cửa đi…”

Nếu nghe kỹ, sẽ thấy giọng nói cậu hoàn toàn khác với thường ngày, chỉ là bên ngoài tiếng mưa rơi lớn, Thiền Y cũng không nghe kỹ, đặt bát canh xuống liền đi.

“Đi ra ngoài…” Tỉnh rượu rồi khuôn mặt cũng hoàn toàn thay đổi, Hứa Hàng nghiêng đầu, lòng bàn tay đấm lồng ngực Đoạn Diệp Lâm.

Đoạn Diệp Lâm đương nhiên không nhúc nhích, thậm chí hỏi ngược lại: “Em bảo thứ gì đi ra ngoài?” (Đoạn Vô Lại Ò Ó)

“…”

Trở lại trên giường, Đoạn Diệp Lâm chính là một tên vô lại không hơn không kém, Hứa Hàng thanh cao, nào có bao giờ nói những lời ô uế như thế.

Nếu như có thể, hiện tại Hứa Hàng cũng rất muốn đứng lên cho Đoạn Diệp Lâm một bạt tai, nhưng cánh tay bị hắn bắt được, đè trên giường.

Đoạn Diệp Lâm chóp mũi chạm vào khuôn mặt Hứa Hàng, nói: “Em tỉnh rồi cũng tốt, tôi muốn đáp những lời em nói lúc nãy.”

Con mắt của hắn như mây trên tầng thứ chín, sao mai trong đêm hè, đặc biệt loá mắt.

“Thiếu Đường, tôi là một quân nhân, ra chiến trường giết người không thể nói những lời chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão (cầm tay thề ước, sánh bước đến già), tôi cũng không muốn lừa em, ” Đoạn Diệp Lâm hơi thở hổn hển, dán vào môi cậu nói, “Nhưng tôi dám nói với em, sinh ly tử biệt, lòng này quyết thề. Bàn tay này mãi nắm không buông.”

Chuyện bạc đầu giai lão tôi không thể cam đoan với em, thế nhưng chuyện sinh tử tôi đã định ước với em.

Đôi mắt đang lờ mờ vì say của Hứa Hàng đột nhiên mở lớn, tầm mắt không phải dừng lại trên người Đoạn Diệp Lâm, mà là bên trên xà nhà, không biết đang nhìn thứ gì đó. Qua một hồi lâu mới chậm rãi nhắm lại.

Cũng được, dù sao cũng say rồi, coi như lời nói trong lúc mê sảng.

“Lời thề không phải tùy tiện nói… Anh cẩn thận gieo gió gặt bão.”

“Không phải em đã từng nói sao, chỉ mong tôi mãi mãi có thể tự tin như thế.”

Đoạn Diệp Lâm cúi người, đặt xuống một nụ hôn rồi lại bắt đầu đùa bỡn Hứa Hàng, cả vườn hoa giả vờ đứng đắn lại bắt đầu cuồng hoan không thôi.

Uống rượu thực sự là hỏng việc, về sau không bao giờ uống nữa. Hứa Hàng nghĩ thầm.

Ngoài cửa sổ mưa kia đã rơi đủ, khóm hoa ủ rũ tựa mình bên chậu, thân thể đều ướt nhẹp, nhụy hoa chảy nước, một giọt lại một giọt rơi trên mặt đất, chúng lại được tiếp thêm sức sống, thấp giọng chửi bới, chửi bới cơn mưa không biết điều.

Ước chừng mây đen nghe thấy được, nở nụ cười, trở mình, tinh thần hưng phấn.

Thân thể liên tục vận động, Hứa Hàng rốt cục cảm thấy không nhẫn nại được nữa, tối nay cậu uống rượu, vốn đã rất buồn ngủ, liền có chút suy nhược mà lên tiếng: “Anh có chừng có mực một chút…”

Nhưng Hứa Hàng say rượu hiếm thấy ngoan ngoãn cực kỳ, sự kiện ngàn năm có một như này, Đoạn Diệp Lâm sao có thể dễ dàng tha thứ cho cậu?

Thực sự là oan nghiệt…

Mưa kia đến tột cùng khi nào dừng, ít có người biết được, chén canh giải rượu, nguội lạnh, cũng không có ai động vào.

Chương 74