Chương 74

Edit & Beta: Direct Kill

Người ta thường nói, phúc là nơi họa nấp, lời ấy hẳn luôn có đạo lý.

Đoạn Diệp Lâm vừa mới trở về Tiểu Đồng Quan, cấp dưới liền xông vào truyền báo, nói rằng quý phủ Quân Thống xảy ra án mạng.

Việc này vốn cũng sẽ không kinh động tới Đoạn Diệp Lâm, chỉ là hôm nay trời còn chưa đứng bóng, Viên Sâm bởi vì có chuyện quan trọng liền đến Lâm huyện, lúc này mới truyền đến trong Tiểu Đồng Quan.

Ban đầu nghe tin, người chết là lão quản gia, không nhiều người lưu ý, nhưng nghe tiếp, người chết bị một cây trâm đâm, lại khiến nhiều người hiếu kỳ.

Đoạn Diệp Lâm dẫn theo đoàn người vội vã đến quý phủ Quân Thống, Viên Dã đã dẫn người ở Tiểu Đồng Quan đến trước, hắn đang ở hiện trường, tinh tế quan sát.

Thi thể lão Dương được một nha hoàn phát hiện vào buổi sáng sớm, Viên Dã vừa nhìn thấy trâm cài này, sợ hãi vội vã chạy về phòng của mình, nhưng chiếc trâm mà Viên lão thái thái cho hắn, còn nằm nguyên vẹn trong hộp.

Trước khi Đoạn Diệp Lâm tới, hắn lén lút so sánh, hoa văn xác thực rất giống nhau, chỉ là chiếc trâm giết chết lão Dương và Đô Đôc, hơi thô ráp một chút, không thể tinh xảo như của Viên thái thái.

Cấu trúc căn phòng nhỏ chứa củi này cũng rất đơn giản, không có dấu vết đánh nhau, lão Dương ngồi dưới đất, dựa lưng vào chân bàn, một tay ôm vết thương, một tay nắm thứ gì đó, máu trên người chảy xuôi đến ngưỡng cửa.

Thời điểm Đoạn Diệp Lâm vào cửa có nhìn qua, dấu chân ở cửa cũng đã được xử lý qua, hắn nói: “Ngoài cửa không có máu, người hẳn bị giết trong phòng.”

Viên Dã ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch nở nụ cười gượng gạo: “Khiến tư lệnh chê cười rồi.”

Đoạn Diệp Lâm đi tới bên thi thể lão Dương, tìm tòi dò xét một chút, nhìn thấy cây trâm cài liền nở nụ cười: “Tên này, quả nhiên còn ở thành Hạ Châu.”

Viên Dã cũng thở dài một hơi: “Xem ra trước kia chúng ta đã suy đoán đúng, mục đích của hung thủ quả nhiên sâu không lường được, đầu tiên là phủ Đô Đốc, tiếp theo là phủ Quân Thống, tính toán rất xa.”

“Chỉ là tôi không hiểu lắm… Tại sao hung thủ lại muốn giết một quản gia?” Kiều Tùng đi lên phía trước, gãi tóc, “Nếu như tới trả thù, với… Với một quản gia thì có thể có thù oán gì? Hơn nữa, nếu thực sự là có thù oán với lão quản gia, hà tất phải nhọc nhằn khổ sở chạy đến trong phủ Quân Thống để giết người?”

Đoạn Diệp Lâm thử rút cây trâm kia ra, nghe thấy Kiều Tùng nói vậy liền tiếp lời: “Nếu mọi chuyện vừa nhìn đã hiểu ngay, còn cần chúng ta đến hiện trường điều tra làm gì?”

Trâm cài đâm đến rất sâu, Đoạn Diệp Lâm hơi dùng sức mới rút ra được, nhìn góc độ chiếc trâm, nói: “Đâm từ trên xuống dưới, hung thủ cần phải cao hơn lão Dương một chút.” Hắn hỏi Viên Dã: “Có vết thương khác không?”

“Không có, chỉ có vết thương này.”

“Ra tay đủ ngoan độc.” Khóe miệng Đoạn Diệp Lâm khẽ nhếch, “Một lần mất mạng, cắt đứt tâm mạch, thẳng thắn dứt khoát.”

Nhìn đôi bàn tay phải lão Dương đang siết chặt, Đoạn Diệp Lâm duỗi tay ra, dùng chút lực cạy mở từng ngón tay, bên trong rơi ra một chiếc bùa hộ mệnh bằng gỗ đào, chỉ là chiếc bùa bình thường cầu được ở chùa.

Nghiêng đầu nhìn sang, vết máu kéo dài thành một đường, đến tận ngăn kéo bên trong chiếc tủ gỗ, khắp nơi đều có dấu tay bằng máu, hiển nhiên chiếc bùa hộ mệnh này được lấy ra từ trong đó, có thể nắm đến chặt như vậy, nhất định trước khi chết lão Dương đã gặp phải thứ gì đó kinh khủng lắm.

Kiều Tùng dẫn theo pháp y ở trong phòng điều tra khám xét, tất cả mọi người đều lắc đầu, tựa hồ không phát hiện ra chứng cứ mấu chốt.

Viên Dã nhìn hiện trường, trong lòng có suy nghĩ khác: “Tên hung thủ này sợ là ngay cả phòng cũng chưa bước vào, động thủ ngay tại cửa.”

Mọi người nghe lời kết luận sắc bén mà chắc chắn, khuôn mặt đều trở nên kinh ngạc, chờ câu sau của hắn.

“Cửa này phải mở từ bên trong, bên ngoài rìa có máu, bên trong lại không có, mà ngưỡng cửa bên cũng có máu, bên ngoài không có, rõ ràng là động thủ tại cửa. Trong phòng không có bất kỳ dấu chân nào của hung thủ, thậm chí là vết tích chuyển động, lão Dương càng không có bị trói hay bịt miệng, cho thấy hắn rõ ràng giải quyết người xong liền bỏ đi, cũng có thể chứng minh đây là một người rất tự tin. Hắn không hề lo lắng lão Dương sẽ kêu cứu, bởi vì hắn chắc chắn một khi đâm nhát này, người bị hại sẽ không thể chống đỡ được.”

Kiều Tùng nghe trong một phút chốc, hỏi: “Có lẽ hắn từng tiến vào nhưng đã xử lý sạch sẽ dấu vết rồi?”

“Sẽ không, ngoài cửa là bùn đất ẩm ướt, một khi đã tiến vào nhất định sẽ lưu lại vết tích rất khó mà lau sạch. Nhưng khi chúng ta tiến vào, trên đất đều là máu của lão Dương, một chút dấu vết hư hại đều không có. Cứ cho là hung thủ tiến vào vì cẩn thận nên đã xóa sạch dấu chân, chẳng lẽ hắn có thể đảm bảo không đụng tới những vết máu đầy đất này sao?”

Mọi người cúi đầu nhìn một chút, quả thực như vậy.

Nói tới đây, vụ án này có thể nói là trở nên đơn giản hơn rất nhiều, chính bởi vì rất đơn giản, cho nên không có chút đầu mối nào.

Đoạn Diệp Lâm im lặng ở một bên xem xét chiếc bùa hộ mệnh, đột nhiên lên tiếng: “Lão Dương khi còn sống rất tín phật?”

Viên Dã ngẩng đầu: “Mười lăm hàng tháng đều đi chùa dâng hương, từ khi lão tới nhà của tôi làm việc chưa bao giờ gián đoạn.”

“Nhà lão còn người nào không?”

“Không còn, năm, sáu năm trước con trai độc nhất của lão vì nợ quấn thân mà bị người chém chết, từ đây lão chỉ có một thân một mình.”

“Vậy thì dễ lý giải hơn rồi.” Đoạn Diệp Lâm cầm lấy chiếc bùa, buông xuống trước mặt Viên Dã cho hắn xem, Viên Dã tỉ mỉ quan sát, bùa hộ mệnh này luôn đeo bên người lão Dương, hắn không cảm thấy có gì đánh ngạc nhiên cả.

Thấy Viên Dã không nhìn ra, Đoạn Diệp Lâm duỗi ra một đầu ngón tay, chỉ chỉ mặt trên chữ: “Đây không phải là bùa hộ mệnh thông thường, dòng chữ nhỏ bên trên bùa khắc là Vãng Sinh Chú, chú văn và dấu ấn không phải để trừ tà, thông thường vật như vậy, dùng để siêu độ vong linh.”

“Có lẽ lão Dương muốn siêu độ cho con trai mình.”

Đoạn Diệp Lâm chỉ vào thời gian được khắc dưới đáy bùa gỗ, lại nói: “Vật này có đến mười mấy năm tuổi, cậu nói con trai lão chết khoảng năm, sáu năm trước, như vậy vật này không phải để siêu độ cho con trai lão.”

Kiều Tùng cảm thấy Đoạn Diệp Lâm có chút để tâm vào chuyện vụn vặt: “Tư lệnh, chỉ là một chiếc bùa mà thôi, trên người lão nhân mang những vật này không phải rất bình thường sao?”

Thế nhưng lúc này, chỉ có Viên Dã mới lý giải được ý tứ của Đoạn Diệp Lâm.

Bùa mộc Vãng Sinh Phù xuất hiện trên người một lão nhân bị giết chết, xác thực có nhiều bí ẩn.

Hắn đứng lên, nhìn chung quanh một chút, gật gật đầu: “Không bình thường, xác thực không bình thường!”

“Nói thế nào?”

“Anh xem!” Viên Dã chỉ vào ngăn kéo còn đang mở ra, “Lão Dương sau khi bị thương, sắp chết giãy dụa lấy ra chiếc bùa này, thử nghĩ một người bình thường, khi bị người mưu hại, nếu như còn có chút khí lực, tại sao không phải kêu cứu? Tại sao không lưu lại manh mối liên quan tới hung thủ? Mà tình nguyện dùng hết sức lực để lấy một chiếc bùa siêu độ?”

Kiều Tùng vỗ đầu một cái: “Đúng vậy! Trong phủ mọi người đều nói, đêm qua nửa điểm động tĩnh cũng không nghe thấy, tuy nói nơi này cách xa gian nhà chính, nhưng nếu lớn tiếng hô hào, dù sao vẫn sẽ có hạ nhân nghe thấy.”

“Chuyện này chỉ có thể nói rõ… Nói rõ là..”

“Là oan hồn lấy mạng.”

Cửa đột nhiên truyền đến một câu nói già nua nhưng đầy khẳng định, mọi người quay đầu nhìn sang, chỉ thấy trước của, một vị lão nhân người mặc áo lụa trắng, biểu tình đoan trang trầm ổn, rất có phong phạm của nhà quyền quý.

Bà được người đỡ, đi lại tuy rất chậm, thế nhưng mỗi một bước đều rất vững vàng.

Viên Dã vừa thấy bà, đầu tiên là khó mà tin nổi khiếp sợ, sau đó đột nhiên cất tiếng nghênh đón.

“Bà nội?”

Chương 75