Chương 75

Edit & Beta: Direct Kill

Viên lão thái thái vừa xuất hiện, thấy thảm trạng bên trong phòng chứa củi, đầu tiên là khuôn mặt từ bi khẽ động, phật châu trong tay chuyển động càng nhanh hơn, miệng lẩm bẩm, lúc này mới đi tới.

“Mới sáng sớm, đã khiến Đoạn tư lệnh nhìn thấy cảnh tượng đáng chê cười ở Viên gia. Chỉ là việc ân oán của hạ nhân, không dám làm phiền Đoạn tư lệnh hao tâm tổn sức, kính xin ngài đến tiền thính uống chút trà.”

Đoạn Diệp Lâm và Kiều Tùng liếc mắt nhìn nhau, ý của Viên thái thái chính là hạ lệnh trục khách, chỉ là việc này không thể dừng tại đây được.

“Lão thái quá khách khí rồi, hiện tại mạng người quan trọng, không phải thời gian thích hợp để dùng trà.” Đoạn Diệp Lâm kiên quyết từ chối.

Viên Dã thấy thế liền muốn đi lên khuyên hai câu: “Bà nội, là con mời Đoạn tư lệnh đến…”

“Làm càn!” Viên lão thái thái bỗng nhiên nổi giận, khí thế giáo huấn Viên Dã, “Con thân là người sắp thành gia, lại làm việc không cẩn thận như vậy. Việc này nếu như bị người có ý đồ khác biết được, chẳng phải sẽ khiến Viên gia gặp khó! Hiểu không?”

Nghe đồn Viên thái thái thời còn trẻ từng rung chuyển trời đất, sau khi trượng phu qua đời, ngày giặc xông vào thành bà vứt bỏ khung thêu, cầm lấy dao bổ củi đứng trước cửa nhà, là một nữ nhân có cốt khí.

Hiện tại dù cho đã bị thời gian mài mòn, tuổi đã bảy mươi có lẻ, thế nhưng vẫn quyết đoán như vậy.

Vô luận thế nào, lời bà nói cũng thực có lý, Đoạn Diệp Lâm thấy thế bèn hỏi: “Lão thái thái chớ nổi giận, có tôi ở đây đương nhiên sẽ không để cho những lời đồn vô căn cứ truyền loạn. Vừa rồi lão thái thái có nói… Oan hồn lấy mạng, xem ra, lão thái thái biết ít nhiều về việc này?”

Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào Viên lão thái thái, muốn đọc được chút manh mối trên mặt bà.

Dưới khuôn mặt chồng chất nếp nhăn của Viên lão thái thái, ánh mắt không nửa điểm gợn sóng: “Tôi sao có thể biết được chuyện của hạ nhân cơ chứ? Tuy nhiên, từ khi lão Dương tiến vào Viên gia hầu hạ tới nay, chưa bao giờ gián đoạn ngày cầu thần hỏi phật, tôi thân cũng là người đã quy y, sớm biết lão ta lúc trẻ tất phạm sai lầm, vì vậy âu sầu trong lòng. Bây giờ rơi vào kết cục như này, hiển nhiên là oan hồn đòi mạng.”

Oan hồn đòi mạng, ha, thật sự là một lý do vô cùng tốt.

Đoạn Diệp Lâm xoa xoa sống mũi, nói một cách đầy ý vị sâu xa: “Lão thái thái, nếu thật là do quỷ quấy phá, tôi đây không cần phí phạm khí lực nữa. Ma quỷ không đáng sợ, chỉ sợ lòng người xấu xa.”

Viên lão thái thái nghe hiểu ý hắn, lại chỉ cười nhạt: “Đoạn tư lệnh tuy lòng mang nhiệt tình, chỉ là không nên bắt nạt Viên gia khi chủ nhân không có ở nhà. Ở đây nhiều người hỗn tạp, nói ra thì không êm tai, nhưng nếu thật có chuyện gì, chờ con trai ta trở về, điều tra rõ ràng, rồi sẽ thông báo với Đoạn tư lệnh một tiếng.”

Trước mắt xem ra, chuyện này không có cách nào dễ dàng tra được. Viên lão thái thái cho dù có biết rõ sự tình hay không, cũng sẽ không để người ngoài trắng trợn điều tra Viên gia như vậy, nếu như kéo dài thêm, chỉ sợ Viên Sâm cũng sắp trở về rồi, Đoạn Diệp Lâm suy nghĩ một chút, liền lui một bước.

“Được, hôm nay tôi nể mặt lão thái thái, nếu đây chỉ là việc nhỏ trong nhà, vậy nên để thái thái tự mình xử lý.”

Viên lão thái thái khẽ gật đầu: “Đa tạ Đoạn tư lệnh cảm thông, thứ cho tôi không tiễn xa được.”

Dứt lời, Đoạn Diệp Lâm khoát tay ra hiệu, tất cả binh lính hắn phái tới lập tức xếp thành hàng ngay ngắn đi ra ngoài.

Bước ra khỏi cổng lớn phủ Quân Thống, nghe tiếng cửa gỗ trầm đục khép lại, Kiều Tùng bám theo phía sau Đoạn Diệp Lâm hỏi: “Tư lệnh, cứ như vậy đi sao?”

“Không thì làm sao? Viên Sâm còn chưa có chết, cũng không thể liều mạng mà làm chuyện trong phủ lão được.”

Kiều Tùng cả mặt giống như ăn mướp đắng: “A? Vậy chúng ta đi chuyến này tay không trở về sao…”

“Cũng không phải,” Đoạn Diệp Lâm đi tới bên cạnh xe, mở cửa, lấy ra một túi rượu, uống một ngụm, sảng khoái ha một hơi, “Ít nhất hiện tại chúng ta đã rõ ràng một chuyện, người đứng sau cây trâm cài kia, mục tiêu kế tiếp chính là phủ Quân Thống. Mà người nhà họ Viên hiển nhiên cũng biết chuyện này, trước hết cứ để cho hai bên đấu đá nhau, dù sao cũng không ảnh hưởng tới chúng ta, xem cuộc vui trước đi.”

Nghe xong Đoạn Diệp Lâm nói, lại nhìn khuôn mặt đắc ý của Đoạn Diệp Lâm, trong lòng Kiều Tùng thoáng an tâm.

Nói tới phủ Quân Thống, Viên Sâm sau khi trở về, vừa nghe đến tình tiết trong án mạng này, thoáng chốc mặt vàng như màu đất, nổi trận lôi đình với đám lính tuần tra trong phủ, ra lệnh cho bọn họ tập trung tinh thần cao độ, canh gác trong phủ để ngay cả một con ruồi cũng không được lọt vào.

Sau đó, lão liền tiến vào phòng khách, đóng cửa, không biết nói chuyện gì với Viên lão thái thái.

Viên Dã thấy Viên Sâm vào trong, liền tiến đến gần cửa sổ, muốn trộm nghe chút gì đó, chỉ là hai người đứng cách cửa sổ quá xa, không nghe được rõ chuyện gì.

Chỉ nghe thấy vài câu linh tinh.

Viên lão thái thái trung khí mười phần, mà giọng điệu chỉ tiếc mài sắt không nên kim: “… Không phải không báo thù, mà thời gian chưa tới! Nhìn đi, lão Dương là minh chứng rõ nhất! Bây giờ anh vẫn không muốn sửa đổi, là muốn chờ mệnh trời giáng xuống Viên gia chúng ta, tôi đây người tóc bạc phải tiễn đưa kẻ đầu xanh sao!”

Trung gian liền truyền tới tiếng phản bác trầm thấp, sau đó Viên Sâm âm u mà tranh luận: “… Chắc chắn là gặp quỷ, con có bản lĩnh để con quỷ này chết thêm một lần nữa!”

“Anh đúng là điên rồi!”

Rồi tiếp đó là một loạt âm thanh đập phá đồ vật, cuối cùng cửa lớn bị đẩy ra, Viên lão thái thái tức đến nổ phổi chống gậy rời đi.

Viên Dã cắn cắn ngón tay, sợ bị Viên Sâm phát hiện, nhanh chóng ẩn mình vào bóng đêm chạy trở về phòng.

Hắn mở tủ ra, lấy cây trâm cài kia, trải giấy, dùng bút máy vẽ lên, một lát sau đã hoàn thành hình vẽ chiếc trâm.

Hắn so sánh với chiếc trâm đang cầm trong tay, nhớ lại hình dáng của hai cây trâm trong hai vụ án mạng xảy ra gần đây, tổng cộng vẽ ra ba cây trâm, gần nửa canh giờ mới hoàn thành.

Liếc mắt nhìn tổng thể, cảm thấy giống đến tám chín phần, mới mở cửa, huýt sáo một tiếng, gọi Tiểu Tỉnh tiến vào.

“Em cầm bức họa này, nơi này còn có chút tiền, mấy ngày này em đến tất cả các tiệm vàng hỏi thăm một chút, có ai đặt làm chiếc trâm có hình dáng như thế này không, toàn bộ nhớ rõ, trở về báo cho tôi!”

Tiểu Tỉnh thấy sắc mặt Viên Dã nghiêm nghị, giấu kỹ bức hoạ vào trong ngực, gật đầu chắc chắn.

Viên Dã suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu: “Nếu như… Nếu như không tìm được ai làm, vậy em hỏi họ gần đây có thấy ai thường đi mua vàng thỏi không? Muốn rèn đúc được một cây trâm cài như vậy, cần phải dùng không ít vật liệu.”

“Em hiểu rồi!”

“Nhất định phải lặng lẽ, việc này rất quan trọng!”

Tiểu Tỉnh vỗ ngực để cho Viên Dã yên tâm, ngay đêm đó liền vội vàng đi ra ngoài làm việc.

Viên Dã biết Tiểu Tỉnh trung thành lại có khả năng làm việc, chỉ là trong lòng hắn vẫn bất an. Bởi vì Tiểu Tỉnh không hiểu, chuyện này, có lẽ thật sự liên quan đến sự sống còn của Viên gia, giống như một quả bom vậy.

Động một cái liền nổ tung.

Chương 76