Chương 76

Edit & Beta: Direct Kill

Cho dù Quân Thống có che dấu chuyện này ra sao, bên trong thành Hạ Châu lời đồn vẫn truyền đi không ngừng, thậm chí càng lúc càng mãnh liệt.

Người người đều nói, thành Hạ Châu xuất hiện một hiệp khách chuyên giết quân phiệt, lấy trâm vàng làm ký hiệu, trâm cài xuất hiện, ắt có máu chảy, mà lão Dương không phải quân phiệt nhưng do nhìn thấy hiệp khách này hoảng sợ quá mà chết.

Mặc cho Viên Sâm ở trong phủ nổi trận lôi đình ra sao, những lời đồn đại này vẫn vây kín quý phủ của lão.

Tuy nhiên lời đồn đến cũng nhanh, mà đi cũng nhanh.

Bên trong Hạc Minh dược đường, Hứa Hàng vừa mới lên núi hái thảo dược trở về, chế biến thành bột, người đứng trước quầy là Viên Dã, buổi sáng tới nói là muốn kê mấy đơn thuốc cho bà nội mình, trạng thái có chút không tập trung.

Trên tay hắn cầm gói thuốc Hứa Hàng đưa, thế nhưng ánh mắt không biết nhìn đi đâu, bột thuốc dây ra tay cũng không chú ý.

Hứa Hàng cầm một cái khăn đưa tới: “Tôi nói, tân lang tương lai, anh không sợ đến đúng ngày vui thì đầu óc choáng váng, cả người như ở trên mây thế?”

Viên Dã bị Hứa Hàng nói mới tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn, bàn tay dính đầy bột thuốc vàng, vội vàng lấy khăn ra, xin lỗi: “Xin lỗi… Mải suy nghĩ chuyện khác.”

“Là đang suy nghĩ án mạng kia sao?” Hứa Hàng một lời nói toạc ra.

“Đúng thế… Người chết trong nhà, làm sao cũng không thoải mái.”

Đỏ trắng gặp nhau, xưa nay đều không phải chuyện tốt.

(Đỏ là màu của đám cưới, trắng là màu của đám tang)

Hứa Hàng gói kỹ bao thuốc cho Viên Dã, còn xé một tờ giấy viết cách dùng và liều lượng: “Chuyện này tự có phụ thân anh bận tâm, anh vẫn nên để ý đến hỉ sự của mình thì hơn. Những thuốc này anh trước tiên cầm dùng, nếu như cảm thấy không khỏe, tôi sẽ sửa đổi lại phương thuốc một chút, tuy nhiên tôi cho rằng, vẫn nên mời lão thái thái đến dược đường để tôi trực tiếp xem bệnh thì tốt hơn.”

Nói tới chuyện này, Viên Dã lại thở dài một hơi: “Tính khí bà nội quá cứng, nói là để bản thân chịu khổ để đổi lấy phúc cho cả nhà, không chịu khám bệnh bốc thuốc, ngay cả những thuốc này, tôi còn phải nhờ nhũ mẫu chăm sóc bà lén thêm vào trong đồ ăn. Tuy nhiên tìm cả thành Hạ Châu này không thuốc nào tốt hơn của anh, thật không biết anh có tiên thuật gì?”

Hứa Hàng được hắn khích lệ nhẹ nhàng nở nụ cười: “Không có gì, ở phía sau dược đường có một ngon núi nhỏ, so với những người nhập thuốc về, thì đây đều là những thuốc tôi hái được, có vẻ tốt hơn của người khác.”

Cậu tự mình tiễn Viên Dã xuất môn, nhìn hắn lên xe còn nói: “Thiệp mời của Cố tiểu thư tôi đã nhận được, năm ngày sau chính là ngày đính hôn, tôi vốn không nên chối từ, chỉ là…” Vi diệu mà cười một cái: “Không biết phụ thân anh có nguyện ý nhìn thấy tôi hay không?”

Lời này nói thẳng ra có chút lúng túng, nhưng là sự thực.

Chuyện diệt cướp, Viên Dã cũng đã biết, thành thật mà nói người cảm thấy xấu hổ nên là Viên Dã mới đúng, cha mình làm chuyện quá đáng như vậy, thật sự lời xin lỗi cũng không dám thẳng mặt nói.

Sắc mặt hơi chìm xuống, Viên Dã rất thành khẩn nói: “Hứa Hàng, anh là bằng hữu của tôi, tôi và Phương Phỉ đều hi vọng anh có thể tới chứng kiến. Phụ thân… Phụ thân làm ra chuyện như vậy, tôi phải thay ông ấy xin lỗi, chỉ là tôi hi vọng nó sẽ không ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa hai chúng ta.”

Hứa Hàng nhìn khuôn mặt căng thẳng của hắn, đầu tiên là cụp mắt, sau đó lại nhấc lên, khóe miệng hơi có chút tái nhợt, lời nói vô lực, thế nhưng ngữ khí rất ôn hòa: “… Đó là đương nhiên.”

Xe nổ máy rồi phóng đi, dần biến thành một dấu chấm nhỏ.

Khói bụi chưa tan hết, Hứa Hàng đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn xa xăm, chút ánh sáng ít ỏi trong mắt lập tức liền ảm xuống, cậu đứng đó bóng dáng có chút cô tịch.

Miệng cậu lẩm bẩm vài câu tiếc hận mà chỉ có cậu nghe được.

“Sợ là… Tình nghĩa chúng ta chỉ tới đây mà thôi.”

————

Bên trong Kim Yến Đường, hiếm khi Hứa Hàng trờ về, mà Đoạn Diệp Lâm đã ở đây.

Thời điểm cậu bước vào gian phòng, Đoạn Diệp Lâm đang đọc một bức điện báo dưới ánh đèn, khuôn mặt ánh lên sự hân hoan. Đoạn Diệp Lâm ngẩng đầu nhìn thấy Hứa Hàng liền vươn tay kéo cậu lại: “Thiếu Đường, sang đây xem.”

Hứa Hàng bị hắn kéo qua, ngồi trên đùi hắn: “Chiến Chu phát điện báo tới, quả nhiên, lão già Viên Sâm đã mắc câu, lão ta phái người cướp số vàng bạc kia! Lão còn muốn làm bộ khiến mọi người tưởng rằng là do sơn tặc làm, chỉ sợ lão chết cũng không nghĩ đến, số tiền kia có thể cướp dễ dành như vậy chính là muốn lão tự đào hố chôn mình. Hiện tại Chiến Chu đã thu tập những chứng cứ tham ô của lão, tiểu tử này, giống như trở thành con người khác, ra tay đủ tàn nhẫn, bây giờ trong tay nó có chứng cứ đầy đủ, Viên Sâm lần này rơi đài rồi!”

Cầm bức điện báo đọc qua, những lời hắn vừa nói đều là chuyện thật.

Nhưng mà rất nhiều địa phương nhìn như Đoạn Chiến Chu chỉ hời hợt điều tra sơ lược, bên trên cũng chỉ có hai chữ đã tra, thế nhưng trước đó cậu từng nghe qua, vì điều tra chứng cứ Viên Sâm tham ô nuốt tiền mậu dịch bến cảng, mà hắn bị súng bắn trúng, thiếu chút nữa đã bỏ mạng, có thể tưởng tượng quá trình phải là khó khăn đến mức nào.

Cái chết của Tùng Lâm thật sự đã đả kích hắn quá nhiều, vì lật đổ Viên Sâm, hắn cũng coi như là đánh cược tánh mạng.

“Anh cứ như vậy để tùy anh ta làm xằng làm bậy ?” Hứa Hàng đặt điện báo qua một bên.

Đoạn Diệp Lâm cười nói: “Tôi đã phái người đi bảo vệ nó, sẽ không thật sự để cho nó có chuyện.”

“Vậy anh dự định khi nào kéo lưới?”

“Tính cả thời gian đệ trình chứng cứ, thẩm tra, lại đợi phía trên phái người xuống, cũng khoảng ba, bốn ngày, nếu muốn giết, đương nhiên phải giết đến trở tay không kịp.” Đoạn Diệp Lâm đứng lên, cầm kéo gạt gạt bấc đèn, nở nụ cười gằn, “Ngày mùng 5 tháng 5, dương khí nặng, là ngày tốt để giết tà diệt quỷ.”

Nhìn bấc đèn lúc sáng lúc tối, con ngươi Hứa Hàng lấp lóe: “Ngày ấy… Là ngày vui của hai nhà Viên Cố.”

Đoạn Diệp Lâm xoay người lại, rất nghiêm túc nói: “Tôi đang muốn nói chuyện này, ngày ấy, em vẫn nên chớ đi. Lần trước em tới phủ Quân Thống liền xảy ra chuyện rồi, lần này vẫn nên tránh thì tốt hơn. Lão không có mời tôi đi, tôi cũng không có cách nào ở bên cạnh em được, em đi khiến cho tôi không an lòng.”

Hứa Hàng hơi nhíu lông mày: “Tôi nếu không đi, chẳng phải sẽ khiến người nghi thần nghi quỷ?” Cậu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, “Yên tâm đi, trong lễ đính hôn của con trai mình, lão sẽ không dám xằng bậy.”

“Vậy em vẫn nên ở nơi nào có nhiều người, dù sao cũng không ở đó được bao lâu.”

Hai người đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa thùng thùng, Thiền Y khẽ họi “Đương gia, những đồ vật ngài nhờ em thu thập, đều đã xong cả rồi.”

Hứa Hàng đáp lại: “Vào đi.”

Đoạn Diệp Lâm ngồi bên cạnh thấy Thiền Y ôm một rương lớn tiến vào, rương kia dường như có chút nặng, thời điểm nàng tiến vào trên trán còn có một tầng mồ hôi mỏng, thả xuống bàn, lấy ống tay áo xoa xoa, trả lời: “Hiếm khi đương gia lại muốn dùng lại những thứ này, cũng không biết đặt ở xó xỉnh kia đã bao nhiêu năm, em phải thu thập mãi mới được, cũng may hôm nay nắng đẹp mang ra phơi phóng sạch sẽ, tuy nhiên dọn dẹp xong mới thấy những thứ này đều còn rất mới, ngài sớm nên lấy ra mới phải!”

Không biết đây là bảo bối gì, mà nghe lại thần bí như vậy, Đoạn Diệp Lâm tò mò thò đầu qua nhìn, thấy Hứa Hàng mở nắp ra, bên trong là một chiếc mũ kim long mũ phượng khảm châu thạch hết sức tinh xảo, màu sắc bắt mắt đan xen, kiểu dáng phức tạp, có vẻ như rất quý giá.

Bên dưới mũ phượng, còn có một đôi giày bằng gấm màu đỏ hoa văn kim ngư, áo choàng vai màu xanh, búi tóc giả, giống như là trang phục hát hí kịch.

Những thứ đồ này xuất hiện, không biết là có dụng ý gì, Đoạn Diệp Lâm hỏi: “Không phải em dự định mở lại gánh hát đó chứ?”

“Tôi nhìn rất thiếu tiền sao?”

“Vậy em…”

Hứa Hàng nhìn chằm chằm chiếc mũ phượng: “Nghe nói, hai nhà Viên Cố tổ chức hôn lễ theo nghi thức xưa, mũ phượng khăn quàng vai sợ là không thiếu được. Chiếc mũ phượng này, tuy rằng trước kia từng dùng diễn qua, thế nhưng nó có giá trị không ít, có thể dùng làm quà tặng được. Thay đổi lại một chút, thêm chút giấy thếp vàng, tôi nghĩ họ sẽ thích.”

“Thì ra em định tặng lễ.”

“Tay không mà đi, có chút không được hay cho lắm.”

Nhìn Hứa Hàng nghiêm túc cầm lễ vật trong tay, lông mày Đoạn Diệp Lâm hơi cau lại, uống một hớp nước, mới nói: “Xem ra, em đối đãi với Cố Phương Phỉ thật tốt, tôi vốn tưởng rằng, nói kế hoạch đối phó Viên Sâm ra, em nhiều ít sẽ có chút dao động, thậm chí sẽ nói cho nàng biết. Dù sao… Viên gia có chuyện, nàng thân là tân nương chưa xuất giá, nhất định sẽ không dễ chịu.”

Thả xuống mũ phượng, dưới ánh nến lay động, mũ phượng giống như hòa lẫn với trân châu ngọc thạch, hiện lên đặc biệt sinh động. Cho dù cô nương nào nhìn thấy, đều sẽ ước mơ trong nháy mắt được đội nó lên đầu.

Đáng tiếc, chủ nhân mà chiếc mũ sắp thuộc về, lại không biết có cơ hội đội lên không. Mà người đưa lễ vật, biết rõ như vậy, vẫn đem tặng như cũ.

Thật giống như một câu chuyện trào phúng.

Ngón tay Hứa Hàng vuốt nhẹ lên hoa văn trên mũ: “Đối xử với nàng tốt là xuất phát từ tình nghĩa, tặng nàng mũ phượng, mong nàng hạnh phúc là một tấm chân tình, thế nhưng chuyện của Viên Sâm, là luân hồi báo ứng, các anh muốn đối phó với lão, cũng là chuyện dễ hiểu. Vốn dĩ hai chuyện, chẳng hề mâu thuẫn, chỉ có điều đáng tiếc là, hai chuyện này quấy lấy nhau. Nói cho cùng đây là ân oán của anh và bọn họ, có quan hệ gì với tôi đâu?”

Đoạn Diệp Lâm ngẫm nghĩ một chút, gật đầu: “Em quả thực suy nghĩ rõ ràng.”

“Tôi biết tính cách của nàng. Nàng không phải tiểu nữ tử, so với anh nghĩ còn kiên cường hơn nhiều lắm.” Hứa Hàng khẳng định nói.

“Thế nhưng nàng biết em che giấu chuyện này, sợ sẽ giận cá chém thớt, đến bạn bè cũng không thể làm nữa.”

Ánh nến lung lay một chút, giống như tâm người có vẻ rất bất an. Hứa Hàng dùng cây kéo cắt đi ánh nến, thay đổi một cây nến khác.

“Giận cá chém thớt thì giận cá chém thớt, tôi vốn dĩ cũng không bạn không bè, cùng lắm thì lại giống như trước đây. Nàng nếu thật sự bởi vậy mà oán hận tôi, cũng không đáng để tôi tiếc hận tình nghĩa này.”

Một người khi đã quyết định chọn đường đi, sẽ phải gánh vác trách nhiệm.

Lại giống như cậu lựa chọn mũ phượng này làm lễ vật. Nàng nếu đã muốn mặc áo cưới của Viên gia, mang theo mũ phượng, thì phải gánh chịu kết quả.

Không thể oán giận, bởi vì đây là lựa chọn của nàng.

Cẩn thận đặt mũ phượng vào trong rương, liếc mắt về phía những trang phục còn lại, ánh mắt Hứa Hàng thâm trầm đi rất nhiều.

Đợi đến ngày mùng 5 tháng 5 Đoan Ngọ, mũ phượng xuất hiện, sẽ có nhiều trò hay để xem.