Chương 77

Edit & Beta: Direct Kill

Ngày mùng 4 tháng 5, trước tết Đoan Ngọ một ngày.

Tùng Tuyền Đường nghênh đón một tràng tiếng gõ cửa, vú em đẩy cửa ra nhìn, là Viên Dã cầm áo khoác đến đưa cho Viên lão thái thái, để bà mặc cho ngày mai.

Vốn có thể đi luôn, nhưng Viên Dã lại đi tới trong phật đường, ngồi xuống bồ đoàn, nhìn Viên lão thái thái đang đọc kinh, nín hồi lâu vẫn không nhịn được nói ra.

“Trong nhà xảy ra huyết án, việc kết hôn vẫn làm theo kế hoạch. Bà nội, có một số việc… Con muốn hỏi người một chút.”

Phật đường tràn ngập mùi đàn hương, thật giống như ngăn cản hết các mùi vị hồng trần ở bên ngoài.

Viên lão thái thái mí mắt cũng không nhấc: “Ta chỉ là một bà già sắp gần đất xa trời, có thể trả lời con chuyện gì cơ chứ?”

“Bà nội, người kỳ thực biết Dương quản vì sao mà chết, đúng không?”

Thanh âm gõ mõ bỗng nhiên rối loạn.

Nhũ mẫu đang đứng bên ngoài nghe thấy thế vội thay đổi sắc mặt, tiến lên ngăn cản, nói: “Ai nha thiếu gia, cậu không thể nói lung tung…”

“Nhũ mẫu người ra ngoài đi!” Viên Dã hiếm khi thay đổi sắc mặt, uy nghiêm nói với nhũ mẫu, “Đây là chuyện của con và nội.”

Viên lão thái thái chậm rãi mở mắt ra, tay giơ lên, vẫy vẫy, ra hiệu cho nhũ mẫu vẻ mặt vẫn còn đang kinh hoàng ra cửa.

Chờ đến khi cửa đóng lại, Viên lão thái thái mới thở dài một hơi: “Điều tra án này là chuyện của cục cảnh sát, không có quan hệ tới chúng ta.”

“Nếu không quan hệ, nói với con chút chuyện thì có khó khăn gì?”

“Tiểu Dã, chuyện của người đời trước, không nên ảnh hưởng đến người đời nay.”

Mặt Viên Dã đầy vẻ nghiêm túc: “Bà nội, huyết án xảy ra ngay trước mắt con, con làm sao có khả năng bỏ mặc được?”

Huyết thống là thứ rất khó lý giải, nó khiến các thế hệ nối tiếp kế thừa. Viên lão thái thái tính khí quật cường, trên người Viên Dã cũng có thể thấy được chút ít.

Viên lão thái thái chắp tay bái lạy tượng phật, nói: “Con muốn biết chuyện gì?”

“Đến cùng là ai giết Dương quản gia? Cây trâm cài kia có ý nghĩ gì? Tại sao bà nội lại không gặp mặt phụ thân nữa? Báo ứng… là có ý gì?”

Một loạt các câu hỏi dồn dập giống như tràng pháo liên thanh của Viên Dã, cảm xúc đã bị kìm nén quá lâu, hắn gắt gao nhìn chằm chằm bà nội, giống như có thể nhìn ra được chân tướng.

Viên lão thái thái vẫn không muốn mở miệng, nhìn trái nhìn phải nói: “Ngày mai là chuyện vui của con, theo quy củ không được nói ra những chuyện không may, kiêng kỵ xui xẻo, con trở về đi thôi.”

“Hôm nay con nhất định phải hỏi, bởi vì hôn sự của con còn chưa tới, nhưng tang lễ đã ập lên đầu! Con cũng không muốn bà nội phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”

Hắn cố ý nói ra những lời mình đã nghe lén được, là muốn Viên lão thái thái biết đến, đoạn đối thoại ngày đó của bà và Viên Sâm, hắn đều hiểu.

Quả nhiên, khóe miệng Viên lão thái thái đanh lại, nếp nhăn trên mặt co rút, ngón tay không an phận dưới ống tay áo cùng hô hấp hỗn loạn đều bán đứng nói rằng bà đang căng thẳng.

Hoặc chính xác hơn, là sợ hãi.

Viên Dã đột nhiên cảm thấy, bản thân thật sự bất hiếu, bà nội đã nhiều tuổi như vậy rồi, mà hắn còn cố gắng ép hỏi.

“Tiểu Dã…” Viên lão thái thái thả mõ gỗ xuống, xoay người lại, đột nhiên từ ái nhìn Viên Dã, thậm chí đưa tay ra vuốt ve gò má của hắn. Tay bà dày đặc những vết chai, thế nhưng lại rất ấm áp, chạm đến trên da Viên Dã, khiến lòng người được sưởi ấm.

Bà cất tiếng, không phải trả lời vấn đề: “Con lớn rồi, đều phải cưới vợ sinh con, bà nội nhìn con có thể an toàn khỏe mạnh mà lớn lên, đã cảm thấy nhiều năm cầu phúc ở trong phật đường là đáng giá.”

Viên Dã bắt lấy tay bà: “Cho nên, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, chuyện gì lại khiến bà nội nhiều năm nhọc nhằn khổ sở ở trong phật đường cầu xin thần phật phù hộ cầu phúc?”

Ai biết Viên lão thái thái càng nghe ánh mắt càng tối tăm, trầm mặc hồi lâu sau lại mở miệng: “… Ta không biết.”

“Bà nội!”

“Ta lớn tuổi, rất nhiều chuyện không nhớ rõ.” Dứt lời, Viên lão thái thái liền tạo thế giống như quan âm bồ tát, miệng của bà lại càng như đóng chặt như ngọc trai.

Viên Dã hiểu, có nói thế nào đi chăng nữa cũng không hỏi được.

Trước mắt vốn là người mà hắn thân thuộc nhất, giờ khắc này, lại cảm giác như người xa lạ lần đầu gặp gỡ không quen biết.

Viên gia, hắn sinh ra ở nơi đây, lớn lên cũng ở nơi đây, nhưng ngay cả hình dáng nó ra sao cũng đều không nhìn thấu.

Hắn đứng lên, đi ra ngoài, khi bước đến cạnh cửa dừng lại, đưa lưng về phía Viên lão thái thái, tiếng nói khàn khàn.

“Bà nội, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Bây giờ nội không nói, tương lai nhất định sẽ có ngày chân tướng bại lộ.”

Chốc lát sau tiếng thở dài đầy ưu sầu, là tiếng gõ mõ lần thứ hai vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Thất vọng giống như một người hồng trần không có duyên gặp được phật tổ, lắc đầu lặng lẽ ly khai.

————

Sau bữa sáng, Tiểu Tỉnh liền chạy vào trong phòng Viên Dã, hai người xì xào bàn tán.

“Thiếu gia, tất cả các tiệm vàng trong thành em đều đã hỏi qua, mấy tháng gần đây người mua vàng không nhiều, chớ nói chi là lượng vàng lớn như vậy, căn bản không có ai. Đúng rồi, em thậm chí còn đi tới phố đồ cũ hỏi một vòng, rồi đi chợ đêm điều tra, thật sự không có tin tức gì.”

Viên Dã càng nghe tâm càng chìm xuống: “Thật sao, ngay cả một kẻ tình nghi cũng không có?”

“Trừ phi người này là ông chủ tiệm vàng, bằng không thật sự không có…” Tiểu Tỉnh lôi từ trong ngực ra một danh sách, mở ra cho Viên Dã xem, “Toàn bộ thành Hạ Châu, tổng cộng cũng có chừng mười tiệm vàng, trong đó năm tiệm thì nhập hàng từ chi nhánh ở tỉnh khác của họ, ba tiệm thì nhập hàng từ nơi khác, hai tiệm còn lại đều lấy vàng từ mỏ vàng Hạ Châu, em đều đã viết rõ ra đây, không một ai từng nhìn thấy kiểu trâm cài này, hoặc là trong bọn họ có người gạt chúng ta, hoặc là chính chúng ta đã điều tra nhầm phương hướng.”

Viên Dã nhìn danh sách kia, những tiệm vàng này hầu như hắn đều biết, là nhà giàu có trong thành Hạ Châu này, Viên Dã nhiều ít cũng có đánh qua chút liên hệ, bọn họ đều là những thương nhân ham món lời nhỏ, không giống như người biết làm việc lớn.

Là hắn nhìn nhầm người, hay thật sự đi sai hướng?

“Thế còn sư phó và hỏa kế của những tiệm này?”

Tiểu Tỉnh sớm biết hắn sẽ như hỏi vậy, giống như đọc gia phả, bẻ ngón tay đọc rõ nhân số, thân phận của từng người.

“Lỗ Nhị của Tây Nhai, rất thân thiết với em, thấy máu liền ngất, chắc chắn không phải nó.”

“Vương sư phụ của quán đèn lồng đầu ngõ, đã hơn tám mươi, răng chỉ còn hai cái, bây giờ cử động thôi cũng tốn sức, chỉ có thể đứng một chỗ chỉ điểm.”

“Còn có Ngũ Dương của tiệm Tiểu Bối, Qua Lục… Những người này, du côn thì có chút du côn, nhưng đều là những kẻ quý tiền hơn cả mạng sống, nếu nói bọn chúng giết người cướp vàng, em tin; nhưng lấy vàng đi giết người, thì không thể được.”

Đặc điểm của từng người, Tiểu Tỉnh đều tra rất tỉ mỉ, nguyên nhân chính là như vậy, Viên Dã càng nghe đáy lòng càng lo lắng.

“Có vẻ như… Đều không phải.”

Tiểu Tỉnh quan sát sắc mặt Viên Dã, do dự phút chốc, mới nhỏ giọng hỏi: “Thiếu gia, cậu sốt sắng với án mạng lần này như vậy, là do nó có liên quan tới phủ ta?”

Viên Dã nhấc con ngươi, trong mắt chất chứa tâm sự nặng nề căn bản không giấu được.

Ngày mai hắn chính là chú rể tương lai, là vai chính của buổi tiệc, thế nhưng chuyện này cứ như một tảng đá đè lên ngực hắn, khiến hắn ăn không ngon ngủ không yên, sắc mặt cũng kém đi không ít. Hắn sờ sờ đầu Tiểu Tỉnh: “…Ngay cả em cũng nhìn ra rồi.”

Tiểu Tỉnh an ủi: “Thiếu gia cậu đừng vội, chúng ta từ từ điều tra, rồi sẽ tìm ra được thôi.”

Viên Dã cắn cắn ngón tay: “Một chút manh mối đều không có, chẳng lẽ trâm cài kia tự nhiên biến ra sao?”

“Cậu khoan hãy nói, nhỡ thật sự hung thủ biến ra được thì sao.”

Không tra được kết quả, Tiểu Tỉnh cũng thập phần khổ não, cố gắng nói đùa với Viên Dã hai ba câu để xóa bớt đi sự căng thẳng.

Tên hung thủ này, từ vụ án của Đô Đốc đã cho thấy thủ pháp thâm độc, thâm tàng bất lộ, giống như mũi tên trong bóng tối, người ngoài sáng khó phòng.

Nhưng dù sao hắn cũng không phải quỷ, chỉ cần là người, nhất định sẽ có kẽ hở.

Kẽ hở… Kẽ hở…

Viên Dã chống tay lên bàn suy nghĩ, mí mắt vừa nhấc, đột nhiên nghĩ ra điều gì, vội vàng lay Tiểu Tỉnh.

“Đúng rồi, nói không chắc thực sự là do hắn tự làm ra!”

“A?” Tiểu Tỉnh cảm thấy thiếu gia điên rồi, nhanh chóng vung vung tay, “Thiếu gia, cậu điên rồi sao… Em chỉ là nói bừa mà thôi… Nếu thực sự có thể biến ra, đây chẳng phải là quỷ…”

“Không phải biến!” Viên Dã cũng lười giải thích thêm, nhanh chóng dặn dò hắn, “Bây giờ em lập tức đi thăm dò những mỏ vàng ở thành Hạ Châu xem do ai quản? Gần đây có qua những tay ai?”

Mơ mơ hồ hồ bị đẩy ra khỏi cửa, Tiểu Tỉnh thực sự là không ngừng kêu khổ, cảnh sát thành Hạ Châu đều là ăn cơm trắng sao, vụ án như vậy nhưng không điều tra, để thiếu gia phải bận trước bận sau.

Lải nhải thì lải nhải, cậu vẫn nghe theo lời Viên Dã nói, khoác sương sớm đi ra cửa.

Chuyến đi này, mất cả một ngày lẫn đêm.

Mãi đến tận khi Viên phủ treo đèn, kết hoa, hỉ chữ dán ở cửa, mãi đến tận khi khắp thành Hạ Châu đều biết, người người nói chuyện say sưa về việc kết hôn.

Ngày mùng 5 tháng 5, Đoan Ngọ, thích hợp cho việc cưới gả, nhận chức, khai trương, ân xá, kỵ sát sinh, an táng, nhập liệm.

Chương 78