Chương 78

Tháng năm âm lịch tục xưng tháng độc (1). Rất nhiều người nghe đến đây, cười xòa một tiếng, nói là mê tín.

  • Thời xưa, một số nơi ở miền Bắc Trung Quốc coi tháng Năm là tháng độc. Do đó, những điều kiêng kỵ như “tránh làm nhà”, “tránh tắm nắng”, “tránh uống nước vào buổi trưa”, “tránh quan hệ tình dục”

  Nhưng hôm nay, trước cửa mọi nhà đều treo ngũ độc, uống rượu hùng hoàng, vẽ chu sa lên trán.


Thành Hạ Châu trở nên náo nhiệt sau một giấc ngủ sâu, tiếng pháo đùng đoàng ăn mừng đánh thức tinh thần của tất cả mọi người, một đoàn xe Ford chạy ra từ Viên gia, hướng về phía Cố gia.

Trên xe dán chữ hỉ, đầu mỗi xe đều có treo hoa, chiếc xe dẫn đầu thình thoảnh sẽ vung tiền rải ra ngoài đường, đám trẻ con thấy vậy chạy đuổi theo một đường, tiếng cười đùa vang vọng khắp phố.

Xác pháo đỏ thẫm như cánh hoa, trải dài từ Viên gia đến Cố gia, tổng cộng ba dãy phố, nghe đồn rằng mua hết pháo của bốn thành xung quanh.

Lễ đính hôn của thiên kim Bành Vận thương hội, đương nhiên không thể tương đồng như những người khác, cho nên ở bến tàu, mười mấy chiếc tàu buôn đốt pháo ăn mừng, khung cảnh có thể dùng từ đồ sộ để hình dung.

Ngay cả các cụ già chống gậy, nghe câu được câu không cũng bị tiếng náo nhiệt này kinh động, run run rẩy rẩy đi ra cửa, hỏi là tiệc cưới nhà? Cho đến khi có người bảo đó chỉ là lễ đính hôn lễ, không khỏi chậc lưỡi, bị sự xa hoa dọa cho không nói nên lời.

Ngoài gánh hát Trình, Mai mời từ kinh thành tới, vẫn còn ba gánh hát khác, đội múa rồng ở Lưỡng Quảng, sư phụ ảo thuật gia ở vùng Tây Dương chạy xe lửa tới, sư phụ đầu bếp nổi tiếng nhất trong thành, đại sư kịch hát Tứ Xuyên, từng người từng người nổi tiếng nhất trong các lĩnh vực đều được phủ Quân Thống mời tới.

Phủ Quân Thống có ba sân, mỗi sân đều có sân khấu diễn hí kịch, không vở nào giống vở nào, cực kỳ náo nhiệt.

Có người nói, có thể nhận được một tấm thiệp mời trong lễ đính hôn của phủ Quân Thống, hơn nửa đời người đều đã được mở mang tầm mắt.

“Hải đảo băng luân sơ chuyển đằng, kiến ngọc thỏ, ngọc thỏ hựu tảo đông thăng.

(Mặt trăng trên hải đảo xoay chuyển lặp đi lặp lại, nhìn thấy thỏ ngọc lại chuyển về mọc ở phương Đông.)

Na băng luân ly hải đảo, kiền khôn phân ngoại minh.

(Mặt trăng xa cách hải đảo, Càn Khôn sáng tỏ.)

Hạo nguyệt đương không, kháp tiện tự thường nga ly nguyệt cung, nô tự thường nga ly nguyệt cung.

(Trăng sáng nhô lên cao, vừa lúc Hằng Nga xa cách nguyệt cung)

Vai chính trong gánh hát Mai vừa hé miệng, một đoạn “quý phi say rượu” hát ra đã nhận được một tràng tiếng khen hay, thậm chí không ít người bên ngoài mê xem kịch còn nằm nhoài người lên tường chỉ nghe một câu đã vừa lòng thỏa chí.

Nếu là ngày thường, không ai dám làm ra loại chuyện nguy hiểm tính mạng này, thế nhưng hôm nay phủ Quân Thống có đại hỉ, vì vậy chuyện canh phòng cũng được lơi lỏng ít nhiều.

Thời điểm Hứa Hàng khoan thai đến chậm, Cố Phương Phỉ và Viên Dã đã cùng nhau kính một vòng rượu.

Hôm nay Cố Phương Phỉ mặc một bộ sườn xám màu đỏ và đi một đôi giày cao gót đen, tóc vấn cao, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng hình hoa mai, vừa nhìn đã biết đó là quà ra mắt mà mẹ chồng tặng cho con dâu .

Nàng vừa liếc thấy Hứa Hàng vào cửa, liền bưng chén rượu mỉm cười đi tới, hai má ửng hồng vì rượu: “Hứa tiên sinh đến chậm, phải tự phạt một chén.”

Viên Dã vừa nhìn thấy Hứa Hàng, cũng vội vã tới bắt chuyện: “Cuối cùng anh cũng tới, nhanh, mau vào trong ngồi.”

Hứa Hàng tiếp nhận chén rượu liền uống một hơi cạn sạch: “Hôm nay hai người là to nhất, bắt tôi uống rượu đương nhiên tôi không thể từ chối, chỉ là hôm nay dược đường còn có bệnh nhân đang cần tôi, không thể ngồi lâu, tôi đã chuẩn bị một phần lễ mọn xem như là bồi tội.”

Ở phía sau cậu, đã có gia đinh nhấc một chiếc hòm đi vào, mở ra xem, một chiếc mũ phượng ánh kim rạng rỡ, xen lẫn là màu xanh ngọc bích đoạt ánh nhìn tất cả mọi người.

“Ai nha, vật này đúng là rất quý!”

“Hứa đại phu thật là hào phóng…”

“Này chính là vàng thật đi… Chà chà…”

Mọi người vốn đang mải vui cười không chú ý rằng Hứa Hàng đã tới, nhưng mà mũ phượng vừa mở ra, nhất thời nơi cậu đứng liền trở thành tâm điểm.

Cố Phương Phỉ tuy rằng đã gặp nhiều kỳ trân dị bảo, tuy nhiên vẫn bị chiếc mũ làm cho kinh hỉ, khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên: “Chuyện này… Điều này thật sự là quá quý trọng rồi!”

“Không phải tốt nhất, thì không dám tặng.” Hứa Hàng thấy nàng yêu thích, nhàn nhạt nở nụ cười.

Lúc này Viên Sâm đang ở trong phòng khách cùng ông bà thông gia uống rượu nghe thấy tiếng ồn ào, cũng chắp tay sau lưng, không đi ra ngoài, chỉ là dựa cửa híp mắt nhìn sang, trong miệng còn nhai mấy viên đậu phộng.

Vừa vặn đối mặt với Hứa hàng, hai người ánh mặt chạm nhau, có một chút cảm giác kỳ quái.

Khách ngồi nơi đây đương nhiên không biết, đại chiến diệt cướp oanh oanh liệt liệt khi trước phát sinh từ chuyện của hai người này.

Viên Sâm ngoài cười nhưng trong không cười híp mắt nhìn Hứa Hàng, chỉ coi cậu là con thỏ mà Đoạn Diệp Lâm nuôi, tuy nhiên lão vẫn cảm thấy Hứa Hàng gan lớn, vẫn dám đến tận đây, lại không có vẻ sợ hãi chút nào.

Chẳng biết vì sao, chỉ liếc mắt nhìn nhau một cái, lão liền cảm thấy như bị cặp mắt lạnh lùng của Hứa Hàng ghim chặt, phía sau lưng hơi tê tê.

“Thực sự chướng mắt…” Viên Sâm nhíu mày, chắp tay quay người mà đi, trở lại phòng lớn cùng khách khứa uống rượu.

Hứa Hàng thu hồi ánh mắt, nói với Viên Dã: “Lễ vật đã đưa đến, tôi xin phép về trước.”

“Như thế đã đi rồi?”

“Thứ cho tôi thất lễ, chỉ là ở dược đường thực sự có chuyện khẩn cấp.” Hứa Hàng chắp tay giống như bồi tội, trước ánh mắt của mọi người rời đi phủ Quân Thống.

Trong khoảnh khắc Viên Dã thấy cậu bước ra khỏi phủ Quân Thống, chẳng biết vì sao, hắn đột nhiên có chút yên lòng.

Hắn bị ý nghĩ của chính mình như thế làm cho sợ hết hồn, nhưng mà không thể không thừa nhận sự âm u đó trong lòng mình. Từ sau khi Đô Đốc thiệt mạng, hắn vẫn luôn nửa tin nửa ngờ Hứa Hàng, là bằng hữu, hắn không muốn nghi ngờ cậu chút nào; nhưng là con trai độc nhất trong nhà, hắn không thể không vì người nhà suy nghĩ an toàn.

Bởi vậy, trước khi chân tướng bị vạch trần, chỉ cần Hứa Hàng cách xa phủ Quân Thống, tất cả liền bình an vô sự.

Các vị khách mới lại đến, Viên Dã bị bằng hữu lôi kéo gia nhập tiệc tượu.

Buổi lễ đính hôn này đúng là xa hoa lãng phí đến cực điểm, rượu thịt cuồng hoan.

Uống từ hoàng hôn đến khi mặt trời lặn, mọi người đều đã say lờ đờ mơ hồ, nhìn người đối diện mà cứ ngỡ thành ba người, thậm chí không biết người kề vai sát cánh bên cạnh là ai, chạm cốc nhau liền xưng huynh gọi đệ.

Bên tai mọi người đều là tiếng cười đùa, tiếng mời rượu, tiếng múa hát ê a.

Cuối cùng trong mắt mọi người, chỉ nhớ bóng người màu đỏ hát vở ‘Tỏa Lân Nang’ trên sân khấu.

“Tình người nóng lạnh trống rỗng giả tạo, ai có thể thay đổi được nó nửa phần~ ta không đủ, nàng thì ít, nàng vì cơ hàn, ta vì tình. Đưa ta một nhánh san hô, để nàng nửa đời làm phượng hoàng~ “

Giờ khắc này trên sân khấu, ngay cả người kéo nhị đệm nhạc cũng bắt đầu nổi hứng cắn hạt dưa, câu được câu không mà tán gẫu, kết thúc một vở kịch cũng không buồn giới thiệu đổi vở, khi nào hứng lên thì hát đệm vài câu.

Cho dù gánh hát có nổi đến cỡ nào, nghe suốt cả ngày, thần tiên cũng cảm thấy chán.

Âm thanh cuối cùng rơi xuống, nhóm gánh hát vội vàng lui xuống, nhà ảo thuật Tây Dương lúc này mới lên đài, mọi người thấy vậy tinh thần phấn chấn thêm lần nữa, lại bắt đầu cụng rượu.

Dựa theo quy củ, người hát tốt nhất tối nay sẽ được nhận thưởng, hôm nay phủ Quân Thống đại hỉ, tiền thưởng lại nhiều đến kinh người.

Dương quản gia chết rồi, trong phủ có một gia đinh tên Lại Nhị được cất nhắc lên, giúp xử lý sự vụ. Người này tuy rằng làm việc chịu khó, thế nhưng chỉ có một khuyết điểm, là thích phiêu kỹ, đặc biệt là yêu thích với nam nhân.

Lại Nhị đem hết thảy con hát gọi vào một căn phòng nhỏ, đôi mắt gian xảo liếc qua liếc lại đám người, đột nhiên thấy một người mặc diễn phục màu đỏ thẫm, nhìn trang phục thì hình như là người vừa mới hát vở “Tỏa Lân Nang”, mặt mày đặc biệt long lanh, trong bụng gã bỗng nhiên nóng lên.

Gã giả bộ đứng đắn vội vã phân phát tiền thưởng cho những người còn lại, liền kêu bọn họ lui ra, rồi nói với người nọ: “Cậu chờ một chút, vừa rồi lão gia nói cậu hát tốt nhất, muốn đặc biệt thưởng thêm.”

Người kia gật gật đầu, ở lại.

Lại Nhị chờ những người khác đi hết, khóa chặt cửa, cười bỉ ổi hai tiếng, tà mị nói: “Tôi hỏi cậu, có muốn thêm tiền thưởng nữa không?”

Người nọ gật gật đầu: “Có.”

“Chỉ muốn thì cũng vô dụng, cậu đến gần đây bày tỏ chút thành ý của mình đi!” Lại Nhị ngồi ở trên ghế, đùi lớn khẽ mở, vỗ vỗ chân mình, “Đến, ở đây chỉ có hai người chúng ta, để ca ca yêu thương cậu, tự nhiên sẽ có thêm tiền thưởng.”

“Này, chuyện này không thích hợp…” Trên mặt người nọ bộc lộ chút kinh hoảng, lui lại hai bước, tựa như muốn chạy đi.

Lại Nhị nghe thấy liền đổi sắc mặt, vỗ bàn cái rầm: “Làm sao, cậu chỉ là một con hát, đừng cho chút thể diện mà giả bộ không cần! Gia đây là tâm thương cậu kiếm tiền không dễ dàng, mới để cho cậu nếm thử chút ngon ngọt, đổi thành người khác, gia nhìn cũng không thèm liếc mắt!”

Người kia cúi đầu, con ngươi liếc trái liếc phải, khiến cho Lại Nhị nhìn thấy cũng cảm thấy kích thích khó tả.

Gã lập tức mềm giọng nói: “Cậu đừng hoảng loạn, cũng đừng sợ, bây giờ tôi chính là người tâm phúc bên cạnh Quân Thống! Tôi vui vẻ, sẽ nói với Quân Thống mấy lời, cho cậu thoát khỏi nghề khổ sở này, kiếm việc đàng hoàng để làm, chẳng phải là đã ăn ngon lại được uống say?”

Lời này đương nhiên chỉ nói bậy, Lại Nhị chỉ muốn lừa gạt để có một đêm xuân, nào có bản lãnh cao như vậy. Gã chỉ có thể bắt nạt được con hát thân phận thấp kém, không dám gây chuyện lớn.

Gã vừa dỗ ngon nói ngọt, vừa vén vạt áo người kia lên, đặt ở dưới mũi hít một hơi, thơm đến nỗi chỉ muốn ngay lập tức đặt người này dưới thân: “Giả bộ cái gì? Để gia cho cậu biết thế nào là tư vị tiêu hồn…”

Người kia nãy giờ không nói gì nghe thấy thế đột nhiên mở miệng: “Nhưng mà… Ở đây có quá nhiều người lui tới, nếu để người khác nghe thấy thì phải làm sao?”

Lại Nhị thấy cậu nhả ra, trong lòng mừng rỡ như điên, vội vàng nói: “Không sợ không sợ, tôi đã dặn dò những hạ nhân kia, họ đều bận rộn ở nơi khác rồi, trong thời gian ngắn không ai quấy rối chúng ta thân thiết!”

“Thật sao?” Người kia cuốn cuốn vạt áo, trên mặt hiện tia ửng đỏ.

Lại Nhị thích nhất nhìn thiếu niên hóa trang thành vai nữ, thấy bộ dạng ngon miệng này, lập tức nổi lên sắc tâm, rất giống cóc ghẻ chưa từng được ăn thịt thiên nga.

“Thực sự, tâm can của tôi! Nếu tôi lừa cậu, cậu cứ lấy mạng tôi đi.”

Lại Nhị nói lời buồn nôn này không chút nào e ngại.

Nghe đến đó, người kia bỗng nhiên thu hồi hết thảy biểu tình thẹn thùng, khuôn mặt giống như biến thành người khác, lập tức lạnh xuống.

Thậm chí, ngay cả tiếng nói cùng giọng điệu cũng không còn cảm giác nhu mềm như trước, mà trở nên mát lạnh, ẩn chứa chút sát khí.

Khóe miệng cậu khẽ nhếch: “Được, đây chính là ngài nói.”

Chương 79