Chương 79

Edit & Beta: DK

Lại Nhị nghe thấy lời này, vốn tưởng rằng tiểu tử này đã nguyện ý đi theo, vừa cười khẩy một tiếng, ai biết cánh tay mảnh khảnh duỗi ra từ vạt áo thật dài, nhẹ nhàng khoát lên cổ gã.

“Làm sao vậy, bảo bối… A!”

Lời còn chưa nói hết, cổ gã đã bị bóp chặt, cánh tay kia như làm bằng thép, kẹp gã không nhúc nhích được. Gã sợ hãi vội vàng với tay qua, ai biết người kia còn phản ứng nhanh hơn.

“Hà tất giãy dụa, không phải ngài đã nói giao mạng mình cho tôi?”

Người kia cười lạnh một tiếng, tay khác cũng nhấc lên, thật nhanh vặn cổ Lại Nhị, chỉ nghe rắc một tiếng, Lại Nhị phát ra một tiếng gào thét nặng nề, lập tức liền nhắm mắt lại.

Cậu buông lỏng bàn tay, Lại Nhị liền ngã quắp ở trên ghế, đầu gác trên bàn, giống như đã chết.

Người này móc ra trong ngực một chiếc khăn trắng, lau bàn tay, rồi vứt trên mặt Lại Nhị: “Trước nay gian dâm không ít thiếu niên, hôm nay chiết ở đây, không oan.”

Sau đó, cậu sờ bên hông Lại Nhị, lấy một chùm chìa khóa, liền vội vã rời đi.

————

Viên Dã uống sạch bình rượu cuối cùng, trời đã ngả màu.

Cố Phương Phỉ tuy rằng không uống nhiều, nhưng đã hiện ra chút dáng vẻ mỏi mệt.

Theo quy củ, lát nữa bắn tràng pháo hoa cuối cùng, tiễn khách ra về, sẽ đi tới từ đường cúng tổ tiên.

Viên Sâm bụng phệ đứng lên, chắp tay: “Các vị ngồi chơi, tôi đi về phòng trước đổi bộ trang phục khác rồi lập tức đến!”

Mọi người dồn dập gật đầu cười.

Viên Dã đi tới, nói: “Ba, người uống hơi nhiều, để con tìm mấy người đưa ba trở về phòng.”

“Không cần không cần, ba vẫn tỉnh táo lắm!”

Lúc này, Viên lão thái thái vẫn luôn im lặng cũng lên tiếng: “Vừa uống rượu, cũng đừng thể hiện, nhỡ đâu làm trò cười khiến Tiểu Dã xấu mặt?”

Mặc dù lời nói vẫn còn sự oán giận, nhưng xuất phát từ sự quan tâm, Viên Sâm nhiều năm không được nghe lời căn dặn của mẹ, đương nhiên không dám không nghe theo, vì vậy gọi thêm hai gia đinh dìu mình trở về phòng.

Nhìn Viên Sâm đi rồi, Viên Dã chăm chú nhìn theo, nhưng chưa kịp nhìn lâu lại bị khách nhân lôi đi.

Uống rượu vào liền cảm thấy đường đi được đặc biệt xa, Viên Sâm ngà ngà say, dựa vào gia đinh để họ nâng đi. Qua hành lang uốn khúc, tiến vào sân sau, xuyên qua đình viện, về đến phòng.

Một gia đinh nói: “Chết, quên mất gọi Đại quản gia mở cửa, hay là anh đỡ lấy lão gia, tôi đi tìm quản gia?”

Một gia đinh nhìn khác nhìn vào cánh cửa cất tiếng: “A, hình như cửa không đóng?”

Hai người thử đẩy một chút, quả thực cửa mở được.

Viên Sâm hừ mũi một tiếng: “Hôm nay tuy rằng bận rộn, thế nhưng ngay cả chuyện đóng cửa cũng quên mất, tên Lại Nhị này thực sự không có đầu óc!”

“Lão gia đừng tức giận,” gia đinh vừa nghe liền vội vã lấy lòng, muốn kéo Lại Nhị xuống ngựa, để mình có thể trèo lên, “Lại Đại quản gia sơ sẩy một chút, ngài ấy đi hay ở, còn không phải là quyền của lão gia sao? Đến đến đến, ai u, ngài chậm một chút… Tôi dìu ngài ngồi xuống.”

Trong phòng không có đốt đèn, hai người cũng không kịp châm đèn trước, chỉ có thể dựa vào chút ánh sáng mơ hồ bên ngoài đỡ Viên Sâm lên giường.

Viên Sâm ngồi xuống, thoải mái thở dài, hai người liền đi bật đèn lên. Nhưng mà ấn công tắc đèn mãi, cũng không sáng lên được.

“Ồ? Đèn bị hỏng rồi sao?”

Bật mãi cũng không lên, hết cách rồi, chỉ có thể lục tìm nến trong phòng.

Viên Sâm ngồi ở trên giường, rượu đã lên đến tận cổ họng, có chút muốn phun ra ngoài, tính khí cũng theo đó xấu đi, thấy hai tên phế vật kia ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, càng buồn bực mất tập trung.

“Đồ vô dụng! Ngày thường chỉ biết hết ăn lại nằm, ngay cả một cây nến cũng không nhìn thấy! Chẳng phải đang ở ngay chỗ chân nến kia à!”

Hai người quay đầu nhìn lại, quả thực một cây nến đỏ đang nằm cạnh chân nến, ngay cả diêm cũng được chuẩn bị tốt, vội vàng châm lửa đốt nến.

Trong phòng lập tức liền có ánh sáng, ngọn lửa bập bùng, hiện lên thật ấm áp.

Ngay lúc này, Viên Sâm ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng, hậm hực trong lòng mới khá hơn một chút.

“Ai đốt hương vậy? Mang tới đây cho tôi thuận khí.”

Hai gia đinh liếc mắt nhìn nhau, mặt đầy hoang mang: “Lão gia, không ai đốt hương cả.”

Mũi hai người giật giật, lúc này cũng cảm thấy mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí. Mùi này thập phần u tĩnh, từ từ chui vào mũi, không nồng nặc như mùi hương bình thường.

Hai người lần theo mùi hương, đi đến sát bên cây nến vừa đốt. Ngửi quanh chút, lúc này mới kinh ngạc thốt lên: “Lão gia, là cây nến này, mùi tỏa ra từ nến!”

“Nói bậy! Sao nến lại có mùi thơm được!”

Gia đinh nâng cây nến bê đến trước giường, thả xuống chiếc tủ cạnh giường: “Là thật, lão gia ngài ngửi thử, có phải là mùi này?”

Viên Sâm híp mắt, ghé người sang một bên, mùi hương do nến cháy tỏa ra, quả thật là mùi này.

Chuyện này thật thú vị, trong phủ lại có thể mua loại nến thượng hạng như vậy.

“Thật là kỳ lạ…”

Gia đinh chưa thấy quá cảnh đời, nói: “Đúng ạ, còn rất dễ ngửi!”

“Ai nha…” Viên Sâm xoa xoa cổ, “Thực sự là uống nhiều rồi, cảm thấy không có chút sức lực nào… Thân thể tê mỏi…”

“Lão gia ngài nằm nghỉ ngơi một lát, lễ cúng tổ tiên chắc còn lâu mới tới, lát nữa đến khi đốt pháo ngài lại không ngủ được.”

Lão còn định mở miệng gọi gia đinh phía sau lấy bộ quần áo, bên tai liền nghe thấy hai tiếng người ngã xuống đất nặng nề, hai gia đinh đã ngã xuống, mặt áp đất, bất tỉnh nhân sự.

Một người ngã, có lẽ là bất ngờ, nhưng hai người cùng ngã, thì hẳn là có gì đó khác thường.

Viên Sâm nhất thời tỉnh chút rượu, nâng chân đá hai người: “Này? Này? Tỉnh lại đi?”

“Này? Ngươi cũng tỉnh lại đi? Làm sao thế này!”

Thế nhưng hai người vẫn như ngất đi, không nhúc nhích.

Một loại linh cảm không lành xông lên đầu!

“Chuyện gì xảy ra? Người đâu… Đến…”

Lão vừa định đứng lên muốn gọi hai tiếng, đột nhiên cảm thấy đất trời quay cuồng, trước mắt khắp đều là màu trắng, đầu óc như muốn nổ tung, cực kỳ khó chịu.

Nhanh chóng bám lấy cây cột trạm trổ hoa văn bên giường, mới miễn cưỡng không bị ngã xuống. Nhưng cả người lão giống như rơi vào đám mây, bị cuốn vào cuồng phong, toàn bộ thế giới đều đổi trắng thay đen.

Xong, có vẻ như là dấu hiệu tuổi tác, uống rượu lại gặp gió, thân thể không chịu được.

Lão cảm thấy bản thân chắc bị trúng gió, hoảng loạn muốn đi gọi người.

Mới vừa bước đi một bước, chân đã run rẩy ngã nhào trên mặt đất, cả người giống như hít phải thuốc phiện.

Thở mạnh một hơi, dùng chút thần trí cuối cùng bảo trì sự tỉnh táo, liều mạng bò đến cạnh cửa, hai đầu gối đã quỳ trước bậu cửa, nỗ lực muốn bò ra bên ngoài.

Chỉ một bước nữa thôi sẽ bước qua khỏi ngưỡng cửa…

Đột nhiên, một cánh tay duỗi tới, đóng lại cánh cửa rắn chắc.

Viên Sâm trơ mắt nhìn con đường sống bị đóng lại, nhưng mà thứ khiến lão khiếp sợ chủ yếu là bởi gian phòng này bỗng nhiên xuất hiện thêm một người.

Căng thẳng ngẩng đầu nhìn lên, đối diện một người đang đứng, một tay cầm khăn bịt mũi miệng mình, một tay bám ở trên cửa, cúi đầu nhìn Viên Sâm.

“Cậu… Cậu…” Viên Sâm thấy rõ mặt của người này, đầu ngón tay đều run rẩy.

Người kia xoay người lại, thổi tắt cây nến, đợi một lúc rồi buông khăn xuống.

Đèn tắt trong nháy mắt, Viên Sâm không cam lòng, kinh hoảng, sợ hãi, không cam lòng nhắm chặt mắt lại.

Chương 80