Chương 80

Edit & Beta: DK

Bầu trời đêm làm phông bạt, tinh hỏa lộng lẫy. Người người ngẩng đầu, trong mắt ánh lên từng tràng pháo hoa rực rỡ.

Viên Dã ôm eo Cố Phương Phỉ, ghé vào tai nàng nói cười chuyện gì đó, Cố Phương Phỉ nghe được che miệng cười.

Hắn ngẩng đầu liếc nhìn chung quanh: “Sao ba thay y phục lâu vậy nhỉ?”

Viên phu nhân nghe thế liền nói: “Ba con nhất định là uống nhiều rồi, chưa tỉnh rượu, không có chuyện gì, lát nữa khi cúng tổ tiên gọi ông ấy dậy là được.”

Viên Dã gật gật đầu, ngồi trên ghế ngửa mặt ngắm pháo hoa.

Hôm nay hắn uống cũng nhiều, hiện tại hơi có chút mệt mỏi, đầu hơi ngả về sau, nhìn thứ ánh sáng đủ màu sắc trên trời, có chút muốn đi tìm Chu Công chơi cờ.

Cố Phương Phỉ thấy hắn mệt mỏi, liền nói: “Anh nghỉ ngơi một lát đi, đến giờ em sẽ gọi dậy.”

“Được.” Viên Dã hôn lên tay nàng một cái, nhắm mắt lại chuẩn bị chợp mắt trong chốc lát.

Hôm nay cứ bình an như vậy mà trôi qua là tốt rồi.

————

Trong phòng Quân Thống, một cây nến màu trắng đặt trên bàn, bên cạnh đứng một người thiếu niên, tay đang lau chùi một cây trâm cài.

Người trên giường bỗng rên lên một tiếng, thì ra là tỉnh lại sau cơn mê.

Viên Sâm mở mắt, cảm tưởng giống như một thế kỷ vừa mới trôi qua, lão nhìn thấy trần nhà quen thuộc, đầu tiên là yên lòng, nhưng thử động đậy tay chân, phát hiện tứ chi đều bị trói chặt ở trụ giường!

Lão sợ hãi định mở miệng gọi người, lại phát hiện trong miệng cũng bị nhét giẻ kín mít, còn bị hồ dán trét vào, chỉ có thể ấp úng.

“A! A! !” Lão giãy dụa, ngẩng đầu, đã nhìn thấy người kia đi tới bên giường.

Là Hứa Hàng.

Cậu mặc một thân trung y cùng quần dài màu trắng, vừa nhìn giống như là y phục mặc bên trong sau khi đã thoát hết quần áo bên ngoài, chỉ sợ là cải trang tiến vào phủ, hiện tại đã cởi xuống lớp ngụy trang.

Viên Sâm vừa nhìn thấy cậu, trong đầu chợt lóe lên vô số khả năng, nói chung không có khả năng nào có lợi cho lão.

Chỉ là lão rất muốn biết, cậu xuất hiện ở đây, là làm theo lệnh Đoạn Diệp Lâm? Hay còn có lý do khác?

Lúc này, Hứa Hàng rất chiều lòng người mở miệng: “Quân Thống không cần đoán mò, tôi không phải sát thủ do Đoạn Diệp Lâm phái tới, hôm nay tới tìm ông, là vì một câu chuyện xưa.”

Viên Sâm thở phì phò, chờ đoạn sau của Hứa Hàng.

Hứa Hàng cười nhạt, lấy trâm cài trong tay ra, từ từ kéo đến bên ngực Viên Sâm, hơi ấn xuống, dường như muốn đâm vào.

Vừa nhìn thấy cây trâm này, con ngươi Viên Sâm giống như muốn rớt ra ngoài, cả người run rẩy.

“Ưm ưm! A!”

Lão giống như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng tất cả đều bị chặn ở trong miệng.

Hứa Hàng nhíu nhíu mày: “Ông cũng đừng quá kích động, không cây trâm cài này sẽ không cẩn thận đâm vào, đây không phải lời nói giỡn.”

Cậu rời cây trâm đi, đặt ở trong tay thưởng thức: “Từ sau vụ án của Đô Đốc, ông hao tốn rất nhiều khí lực phái người đi tìm manh mối trâm cài, nhưng đáng tiếc tay trắng trở về. Bây giờ lần thứ hai nhìn thấy, trong lòng có sợ hãi? Nhìn sắc mặt ông bây giờ… đoán không sai, Uông Vinh Hỏa cũng là do tôi giết.”

Nói xong câu này, cậu nghiêng mặt sang bên cạnh, nở nụ cười lạnh lẽo: “Nhắc tới cũng phải cảm ơn ông, nếu không phải hôm nay ông khoa trương bày yến hội, khiến cho thủ vệ trong phủ phân tán như vậy, tôi cũng không có cách nào có thể tìm ông tính sổ nhanh như vậy.”

Như con heo bị trói chặt đợi người đến làm thịt, cả người Viên Sâm không có chút khí lực nào, chỉ có thể mặc cho người lóc thịt chặt xương. Ánh mắt của lão chỉ có thể dừng lại trên người Hứa Hàng, giống như nếu nhìn như vậy, có thể giết chết được cậu.

Hứa Hàng đi tới bên giường, dựa vào chân giường, bễ nghễ nhìn lão: “Có phải ông còn đang đoán, đến tột cùng tôi là ai? Đừng nóng vội, dù sao đã nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện, ông nhớ không rõ, tôi sẽ từ từ cùng ông nói.”

Giống như là sắp kể một câu chuyện rất dài, trước tiên Hứa Hàng đi rót một chén nước uống.

“Hai mươi mấy năm trước, Thục Thành có một gia đình giàu có, đời đời dựa vào bán thuốc để sống, của cải giàu có. Đương gia của dược đường đó tên Hạc Minh, hành y cứu người, đối xử với mọi người rộng rãi, bởi vậy xây dựng được gia nghiệp khổng lồ, sau đó người này cưới tiểu thư của một gia đình thành Hạ Châu, sinh ra được người con trai, đúng là khiến trăm người ghen tỵ. Người Thục Thành vô luận là người già hay trẻ đều tôn trọng gọi một câu tiên sinh.”

Hứa Hàng giống như rơi vào hồi ức từ từ kể lại câu chuyện, không ngừng nghỉ, giọng nói êm tai, nhưng không hề có nhiệt độ.

“Hạc Minh tiên sinh ở Thục Thành, chỉ vì tổ tiên từng là ngự y trong cung, trong nhà vô số trân bảo. Sự phô trương hôm nay trong phủ của ông, có gấp thêm ba lần nữa, cũng không sánh được nhà ngài ấy tổ chức sinh nhật cho phu nhân, thắp đèn sáng mười dặm sông Chi Thịnh.”

Đồng tử Viên Sâm, đầu tiên là khuếch đại, sau lại thu nhỏ, đại não nhanh chóng vận chuyển, những chuyện Hứa Hàng nói đều là những chuyện nhỏ nhưng cậu kể không thiếu chi tiết nào.

Năm đó, năm đó…

Mười dặm đèn sông, một trăm chiếc thuyền chúc thọ, ngàn cánh diều vũ, vạn cốc đèn hoa thược dược. Đoàn múa Ngư Long chạy khắp thành, đèn lồng đỏ treo cao.

Xác thực cả một đời, Viên Sâm mới gặp qua một lần ở Thục Thành nhiều năm trước.

“Thục Thành dễ thủ khó công, vì vậy ngày quân Nhật xâm lược, nơi đó vẫn an toàn bảo hộ toàn bộ người dân. Mà biến cố, cuối cùng vẫn đến…”

Nói tới đây, giọng nói bỗng thay đổi, trở nên ác liệt, tốc độ nói cũng bắt đầu gấp gáp.

“Mười lăm năm trước, bên ngoài Thục Thành xảy ra một trận đại chiến, có một binh lính lòng nhớ mẹ già muốn đào ngũ, từ chiến trường trốn về, bị thương ngã xuống cửa dược đường. Hạc Minh tiên sinh lòng dạ từ bi, cứu hắn một mạng, thấy hắn hiếu thuận đáng khen, lén lút bỏ tiền giúp đỡ cả nhà hắn. Hắn tuy từng đào ngũ nhưng là người có năng lực, sau khi tiếp tục tham gia chiến tranh, rất nhanh liền làm tới chức quân đoàn trưởng. Hắn lúc này lòng vẫn mang ơn, thường đến giúp đỡ, nói là sẽ báo đáp, ngày ngày tìm Hạc Minh tiên sinh, thường xuyên qua rất nhanh hai người đã trở thành bằng hữu.”

Cậu ghé sát vào người đang nằm, hung ác nhìn Viên Sâm: “Quân Thống đại nhân có biết người quân đoàn trưởng này không?”

Nói tới đây, Hứa Hàng dừng một chút, nhìn thần sắc Viên Sâm, mồ hôi lão đã đầm đìa, tứ chi giãy dụa. Hứa Hàng biết, lão đã nhớ lại hết, liền tiếp tục nói.

“Trong một trận chiến, người bị thương la liệt, những người có tiền trong thành lại không muốn bỏ tiền ra hỗ trợ. Lúc đó sinh hoạt thiếu thốn, thuốc thang cạn kiệt, gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, hắn đến từng nhà từng nhà cầu xin, đầu gối quỳ sắp gẫy đến nơi, cuối cùng… Chỉ có vị Hạc Minh tiên sinh kia, không thu lấy một xu, không cần biên lai mượn đồ, mở kho thuốc, hết mình cứu giúp. Cũng bởi vì như vậy, sau chiến sự, vị quân đoàn trưởng kia vì biểu hiện tốt được tăng liền ba cấp. Trong lễ thăng chức ngày ấy, hắn cố ý đến nhà bái tạ, bộ dáng cảm ơn chảy nước mắt thậm chí hận không thể biến thành viên gạch dưới chân Hạc Minh tiên sinh!”

Nói tới đây, Hứa Hàng đột nhiên dừng lại, tàn nhẫn bóp lấy cổ Viên Sâm, như muốn vặn gẫy.

“Quân Thống đại nhân, người này, ông có biết là ai không?”

Viên Sâm vốn trong miệng bị nhét đồ vật, hô hấp khó khăn, lúc này yết hầu lại bị người nắm chặt, cả người nghẹn đến mặt mũi đỏ bừng, lỗ mũi mở lớn, thân thể ở trên giường giãy dụa kịch liệt!

Khuôn mặt lão giống như khẩn cầu, chỉ khiến cho Hứa Hàng cảm thấy buồn nôn, sau đó đột nhiên buông tay, nhìn lão muốn ho mà không ho được, nghẹn đến khắp mặt đều là nước mắt nước mũi.

“Đừng nóng vội, cứ để ông chết như vậy, có chút đáng tiếc…” Con ngươi Hứa Hàng tối sầm lại, thấp giọng hỏi, “Ông có nhớ cái chết của Đô Đốc?”

Viên Sâm giống như bị Hắc Bạch Vô Thường đoạt mất hồn phách, thoáng chốc sống lưng lạnh ngắt.

Chương 81