Chương 82

Edit & Beta: DK

Viên Sâm từ lúc nhìn thấy cây trâm cài kia liền biết, lão đã lưu lại một tai họa.

Lão cả ngày lẫn đêm nơm nớp lo sợ, nửa đêm tỉnh mộng do mơ thấy một chiếc trâm cắm ở trong lồng ngực mình, chỉ là lão nghĩ như thế nào cũng không ngờ tới, người này lại là Hứa Hàng.

Máu trên thân trâm chảy xuống đầu lưỡi Viên Sâm, mặn đắng, mùi tanh rất nặng.

Hứa Hàng nhấc lên lông mày: “Có nhớ hay không, lão thái thái nhà ông từng bệnh đến giai đoạn cuối, là phụ thân tôi ngày đêm chữa bệnh, canh gác trước giường lão phu nhân, bà ấy mới có thể cải tử hồi sinh, sống thọ đến bây giờ. Bà còn biết lễ nghĩa liêm sỉ, đoạn tuyệt tình mẹ con với ông, ngày đêm niệm phật thay ông chuộc tội, đáng tiếc ông chỉ là tên cầm thú không hơn không kém, không thuốc nào trị được.”

“Thật… Thật sự là mày… Mày không chết…” Cổ Viên Sâm chằng chịt mạch máu nổi lên.

“Tôi bò ra từ đống xác người chết, tắm lửa rửa bằng máu, tham sống sợ chết, chính là muốn xem báo ứng của các người,” Hàm răng Hứa Hàng cũng bắt đầu phát run, cả người cứng ngắc, “Là các người, khiến tôi rơi vào cảnh cơ khổ không người thân, ban cho tôi bảy năm nhục nhã sống ở Ỷ Viên, cũng ban cho tôi bốn năm tù túng sống trong Tiểu Đồng Quan! Phần lễ lớn như vậy, tôi sao dám không báo đáp tử tế đây?”

“Không thể trách tao! ! Là, là Uông Vinh Hỏa xúi giục, tao… Tao chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám…”

Hứa Hàng nghe xong liền khẽ cười một tiếng: “Thật là khéo, Uông Vinh Hỏa trước khi chết, cũng nói như vậy.”

Sau lưng lão như có gai, bốn phía đều nguy hiểm.

Viên Sâm chịu không được đau đớn, đành phải nói: “Mày giết tao… Mày cũng không thể nào trốn được…”

“Đúng không? Tôi rời khỏi Quân Thống phủ trong ánh mắt của mọi người, không có ai biết tôi đã trở lại, ai có thể làm chứng?”

Đúng rồi, ở phòng khách tặng một phần lễ vật đắt đỏ kia, chỉ để ngụy trang mà thôi.

Trong đầu Viên Sâm còn đang suy nghĩ, cánh tay liền bị Hứa Hàng vặn ngược, đau đến hàm răng cắn chặt.

“Đau không? Ông có nghĩ tới, Tùng Lâm lúc trước bị ông nhốt ở địa lao, đóng đinh trên tường, có phải là cũng sẽ đau đớn như vậy? Tuy nhiên người giống như ông, chỉ khi thấy quan tài mới rơi lệ.”

Viên Sâm nói không ra lời.

“Tôi chỉ cắt đứt gân ông, không động đến mạch, ông không thể nhanh như vậy mất máu mà chết.”

Lời này giống như đang thương cảm cho lão, Viên Sâm muốn cười lại không cười nổi, hiện tại dù có cầu xin cũng vô dụng, dứt khoát không phải nể mặt mũi ai nữa.

Bắt đầu liều mạng dùng chút khí lực cuối cùng, trợn mắt nhìn, chửi ầm lên: “Đúng! Chính tao đã giết cả nhà mày… Làm sao… Khụ khụ!… Không phục sao? Nhìn dáng dấp này của mày… Tao liền nhớ tới, bà nội mày quỳ ở trước mặt tao, cầu xin… Dáng vẻ của bà ta… Ha…”

Lão vừa ho khan vừa nói, rõ ràng đầy mặt nhơ bẩn, thế nhưng cặp mắt kia, lại tựa như rắn độc, lão muốn chọc xuống nơi mềm yếu nhất của cậu: “Đừng trách tao tàn nhẫn… Trong thời loạn thế, cái này gọi là cách để sinh tồn… Phụ thân mày chết là đáng đời… Gia tài to lớn kia, một mình hắn đòi độc chiếm?… Tao là vì quốc gia này, hi sinh một người là hắn…Cái này gọi là bổn phận!”

Nói xong, lão dừng lại thở gấp, cười ha hả.

Hứa Hàng lẳng lặng nghe lão nói, khuôn mặt giống như người chết một chút biến hóa cũng không có, chỉ là đầu ngón tay bấm chặt vào da thịt.

Một lúc lâu, cậu lại nắm lấy cằm Viên Sâm: “Một kẻ cấu kết cùng người Nhật Bản muốn phản quốc, lại có gan nói ra những lời này, tôi đây cảm thấy xấu hổ thay ông. Không bằng ông hãy sống thật với bản chất chấp nhận mình là kẻ tiểu nhân, ít nhất cũng khiến cho tôi cảm thấy ông không ác tâm như vậy.”

“Làm sao? Tức giận… Ha… Giết, giết tao đi!”

Nở nụ cười khinh bỉ, Hứa Hàng thoạt nhìn thật sự vui vẻ : “Ông so với Uông Vinh Hỏa có phần thông minh hơn, không giống lão, đến giây phút cuối cùng còn cầu xin tôi. Tuy nhiên, phép khích tướng đối với tôi không có tác dụng, tôi không muốn ông chết nhẹ nhàng như vậy.”

Thấy tâm tư chính mình bị Hứa Hàng nhìn thấu, nội tâm Viên Sâm bắt đầu kinh hoảng. Chết dù sao cũng chỉ cần một đao lìa đầu, nhưng sống không bằng chết thực sự quá mức dằn vặt người.

Bây giờ lão đã trở thành kẻ tàn phế, sống sót cũng chỉ có thể làm bạn cùng giường, nửa cuộc đời của lão huy hoàng, nếu như rơi xuống kết cục này, chẳng bằng chết đi cho rồi.

“Mày muốn… Làm gì?”

Hứa Hàng lại giơ lên trâm cài.

“Viên Sâm, bởi vì Viên Dã, tôi không thể giết ông. Tôi lưu lại mạng sống cho ông, thế nhưng từ nay về sau, ông chỉ có thể nằm ở trên giường, không thể động đậy, không thể nói chuyện, thậm chí không thể tự sát, việc duy nhất có thể làm, chính là giống như rác rưởi nằm ở đó suy nghĩ về tội ác của mình.”

Nghe đến lời này, Viên Sâm nguyên bản đã không còn khí lực lần thứ hai giãy dụa kịch liệt: “Không… Thả ra… Giết tao, mày giết tao đi!”

Đồ tể rất thích nhìn cầm thú sợ hãi.

Hứa Hàng mạnh mẽ nắm lấy cằm lão, từ từ cầm trâm cài tiến vào: “Hưởng thụ quãng đời còn lại đi.”

Dứt lời cắt một đường trên lưỡi, lại dùng lực dứt khoát, đầu lưỡi cứ như thế bị cắt sống.

“Nha! ! A ừm! ! ! !”

Lượng lớn máu tươi từ trong miệng Viên Sâm tràn ra, thật giống như lão đang nôn hết lượng máu trong người ra, đau đớn kịch liệt khiến cho lão chết cũng không được, sống cũng không xong.

Trong phút chốc đầu lưỡi bị cắt đứt, lão đau tưởng muốn chết đi, rồi lại bị cơn đau tập kích tỉnh lại.

Thật muốn chết… Để lão chết đi…

Lúc này lão chỉ có thể nghĩ như vậy, trước mắt đã là một khoảng mơ hồ, tất cả đều là máu.

Hứa Hàng thấy lão sắp ngất đi, lấy từ trong ngực ra một bình thuốc cầm máu, rót vào trong miệng lão, để máu không chảy nữa.

Viên Sâm đã bị hành hạ giống như già đi mười mấy tuổi, triệt để hôn mê.

Rút trâm cài ra, Hứa Hàng vứt nó lên trên người Viên Sâm, trâm cài đã triệt để biến dạng.

Cậu thổi tắt nến, đi tới bên cửa sổ, lúc này, pháo hoa vừa vặn dừng lại. Bởi vì mới phút trước còn đang rộn ràng náo nhiệt, đến giờ khắc này, lại hiện ra quá mức yên lặng cùng tĩnh mịch.

Đột nhiên nhớ tới một đoạn trong ‘Tỏa Lân Nang’ cậu vừa hát.

Xuân thu ngoài đình mưa gió, tiếng đau buồn nơi nào phá tan sự tĩnh mịch. Cách mành chỉ thấy kiệu hoa, chắc nhà ai mới có tân hôn. Ngày lành tháng tốt đang vui cười, tại sao nước mắt lại lăn như ngọc trai?

Việc hiếu hỉ cùng làm, thật sự là hợp tình hợp lý.

————

Thời điểm bắn xong pháo hoa, Viên Dã đột nhiên rùng mình một cái, giật mình từ trong mộng tỉnh dậy.

Hắn trợn mắt lên, đầu đầy mồ hôi.

Không biết vì sao, hắn đột nhiên mơ thấy ác mộng, vừa tỉnh lại liền nhìn xung quanh, sau đó hỏi Viên phu nhân: “Ba còn chưa tới sao!!”

Viên phu nhân đang bận tiễn khách, chỉ huy gã sai vặt đưa tiễn gánh hát ra khỏi phủ, vừa nghe được lời này của Viên Dã, nói: “Gấp cái gì, lát nữa đi gọi ông ấy không phải được sao.”

Viên Dã luôn cảm thấy mí mắt phải nhảy dữ dội, trong lòng có chút không an tâm: “Vậy để con đi xem.”

Nói xong hắn liền chạy vào bên trong, Viên phu nhân nhìn dáng dấp này của hắn còn bật cười chê cười hắn trẻ con.

Thời điểm quay người, trùng hợp gặp thoáng qua một người ở gánh hát đang đi về, người này vẫn còn mặc trang phục diễn, đỏ đỏ xanh xanh, Viên Dã chỉ liếc mắt một cũng không để ý nữa.

Hắn vừa mới bước vào cửa vườn, bỗng nghe thấy ngoài cổng vang lên tiếng súng, khiến cho tất cả mọi người trong phủ rùng mình.

“Nội các ra lệnh, thanh tra và tịch thu phủ đệ của Quân Thống Viên Sâm, Viên Sâm bị nghi ngờ là tham ô nhận hối lộ, cướp đoạt tài sản nhà nước, tất cả mọi người bỏ vũ khí xuống, tiếp nhận điều tra!”

Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn về người vừa nói, binh lính không biết từ đâu tràn vào bao vây phủ Quân Thống, đi đầu là hai người thân mang quân phục, chân đi ủng da.

Là Đoạn Diệp Lâm và Đoạn Chiến Chu.

Chương 83