House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 83

Chương 83

Edit & Beta: DK

Diễn xướng hết rồi nhưng lại có đoàn người khác dẫn nhau lên sân khấu, thật đúng là đủ náo nhiệt.

Khách mời còn chưa đi hết, nghe thấy chuyện kiểm kê tài sản, cũng không tránh khỏi bất ngờ?

Trong lúc nhất thời, phủ Quân Thống yên lặng như tờ, mãi đến tận khi Viên lão thái thái đứng lên: “Đoạn tư lệnh, hôm nay là ngày vui của Viên gia, cậu nhất định phải chọn ngày hôm nay làm nhiệm vụ sao, thật đúng là không để Viên gia này ở trong mắt.”

Lão thái thái cả ăn chay niệm phật cũng có lúc tức giận, Viên phu nhân chống nạnh đứng ra: “Đúng vậy! Đoạn tư lệnh, chức vụ của Quân Thống nhà tôi không thể thấp hơn cậu, chuyện này không thuộc sự quản lý của cậu!”

Đoạn Chiến Chu ho khan một tiếng, lấy ra lệnh niêm phong: “Thật xin lỗi, hôm nay chúng tôi tới đây, không phải đến xử lý công vụ, mà là nhận mệnh niêm phong. Chức vụ của Viên Sâm đã bị tạm đình chỉ, hiện tại chúng tôi nhất định phải lục soát nơi này, mời mọi người nhường một chút.”

Viên Dã từ đằng sau vội vàng đi về phía trước, vừa nhìn thấy đồ vật trên tay Đoạn Chiến Chu, có dấu đóng chân thực, không hề làm giả.

“Tư lệnh… Đây là…”

“Xin lỗi, Viên Dã,” Đoạn Diệp Lâm thẳng tắp nhìn hắn, “Phụ thân cậu tội trạng đều viết rõ ở đây, tôi dám vỗ ngực khẳng định nửa điểm cũng không oan uổng, chỉ có điều, cậu có dám vỗ ngực nói phụ thân cậu vô tội?”

Viên Dã nhất thời nghẹn họng, sự tình chuyển tiếp đột ngột, biến hóa quá nhanh, hắn căn bản không kịp thu lại tâm tình.

Nhìn người mình yêu rối như tơ vò, lòng Cố Phương Phỉ cũng như có lửa đốt, vội vàng khuyên nhủ: “Đoạn tư lệnh! Hôm nay là lễ đính hôn của tôi và Viên Dã, anh có thể niệm tình dàn xếp, đợi đến ngày mai tiếp tục điều tra, đây chẳng phải muốn hai nhà chúng tôi ở thành Hạ Châu nay không nhấc đầu lên nổi sao?”

Đoạn Diệp Lâm lắc đầu: “Chuyện khác, tôi có thể thu xếp, thế nhưng việc hôm nay, phía nội các đã toàn quyền giao cho vị đô đốc mới nhậm chức này làm, tôi không làm chủ được.”

Cố Phương Phỉ lại quay sang nhìn Đoạn Chiến Chu giống như cầu xin, ai biết Đoạn Chiến Chu sắc mặt âm trầm, quyết đoán mà phất tay: “Lục soát cho tôi!”

“Anh!” Cố Phương Phỉ tức giận hắn không niệm tình xưa.

Cũng không trách Đoạn Chiến Chu vô tình, phải tranh thủ lúc người không ứng phó kịp, bằng không để Viên Sâm phản ứng lại, nhất định sẽ hủy hết bằng chứng.

Một đám người nghe lệnh đi lên, chỉ chốc lát sau liền nghe thấy tiếng lục soát đập phá xung quanh, còn có tiếng hạ nhân sợ hãi kêu gào.

Khách khứa trong đình viện đều hai mặt nhìn nhau, chỉ trỏ bàn tán người Viên gia.

“Ngày đại hỉ lại biến thành như vậy… Chậc chậc chậc.”

“Xem ra hôm nay Quân Thống không gượng lại được rồi, chúng ta nên tránh xa một chút.”

“Còn chưa chắc đâu, cứ xem trước đã!”

Viên lão thái thái nhắm mắt lại, miệng niệm kinh phật, sắc mặt Viên phu nhân lúc xanh lúc trắng, Viên Dã và Cố Phương Phỉ cũng cảm giác rất khó chịu.

Thấy bọn họ như vậy, giọng nói Đoạn Diệp Lâm trầm xuống, nghiêm nghị hô to: “Tra xét tỉ mỉ cho tôi, tay chân cũng nhanh nhẹn lên chút! Chuyện điều tra hôm nay rất bình thường, thu được bằng chứng thì tốt, không có cũng không sao! Nếu như có người nào cáo mượn oai hùm trộm cắp hoặc bắt nạt người, để tôi biết, trực tiếp xử lý!”

Mệnh lệnh này vừa ra, quả nhiên âm thanh trong nội viện nhỏ đi rất nhiều.

Viên Dã biết, đây là Đoạn Diệp Lâm đang cho hắn mặt mũi, thấp giọng an ủi Viên phu nhân: “Mẹ, không có chuyện gì, Đoạn tư lệnh đúng là nhận mệnh tới đây, tra xong liền đi.”

Nhưng những lời này nào khiến bà được an ủi, bà đau lòng nhìn Viên Dã: “Ai nha, con nhìn đi, mẹ không phải thay con tức giận sao…”

Bởi vì dẫn theo nhiều người đến, chưa tới nửa khắc đã có kết quả điều tra, mấy rương lớn vàng bạc bị mang ra ngoài, mở nắp ra, sáng mù mắt mọi người.

Tất cả mọi người cùng hít một ngụm khí lạnh, a, đồ thật, vàng nguyên miếng!

Không chỉ có như vậy, trên mỗi miếng vàng đều có khắc dấu ấn của chính phủ Dân Quốc, chỉ có vàng ở quốc khố mới có ký hiệu như vậy, dù thế nào đi nữa, mấy hòm vàng này cũng không thể gửi nhờ trong nhà riêng của Viên Sâm được.

Đám người ở đây thoạt nhìn giống như cỏ đầu tường, nằm rệp cả xuống, mỗi một người đều nghĩ rằng ngọn núi mà họ nương theo sắp sụp đổ rồi.

Hai nhà Viên, Cố vừa nhìn thấy cũng choáng váng, bằng chứng vững như núi thế này, thực sự không chạy đâu cho thoát.

Đoạn Diệp Lâm nhìn những thứ đó, hỏi Viên Dã: “Những thứ đồ này, cậu có biết?”

Viên Dã lắc đầu: “Tôi chưa từng gặp.”

“Tôi có thể tin cậu, chỉ là phụ thân cậu phải đi với chúng tôi một chuyến.”

“Chậm đã!” Viên phu nhân không phục, chỉ vào mặt Đoạn Diệp Lâm, “Ai không biết cậu đối đầu với lão gia nhà tôi từ lâu? Cậu hận không thể giết chết ông ấy! Những thứ đồ này, tôi chưa từng thấy, nhất định là cậu vu hại nhà chúng tôi!”

Đoạn Diệp Lâm không muốn nói chuyện cùng người đàn bà chanh chua này, nhưng Đoạn Chiến Chu bên cạnh đã lạnh lùng trả lời: “Chúng tôi đều từ cửa chính tiến vào, những rương này lớn như vậy, lẽ nào người ở nơi này đều mù không nhìn thấy? Lại nói thêm, gần đây phủ Quân Thống canh phòng nghiêm ngặt đến nỗi một con ruồi cũng không chui tọt, cho tới hôm nay mới mở cửa chính, ai có thể vu oan được cho các người?”

“Tôi… Tôi không muốn phí lời với các cậu, cậu đừng hòng làm càn ở đây, lão gia nhà chúng tôi sẽ không bỏ qua cho mấy người!”

Nói hồi lâu, mới cảm giác thiếu gì đó.

Đoạn Diệp Lâm nhìn chung quanh một chút, hỏi: “Viên Sâm đâu?”

Lời này như nhắc nhở mọi người, sự việc đã đến nông nỗi này, chủ nhân nơi này lại chưa thấy xuất hiện?

Nếu là nói say rượu, cũng quá say rồi đi? Chỉ sợ, lão sợ tội một mình chạy trốn?

Mọi người còn đang nghi hoặc, một tiếng kêu thảm phát ra từ sân sau, một tiểu binh vội vội vàng vàng chạy tới, sắc mặt trắng bệch, lao ra gọi lớn: “Không không không không xong, chết rồi chết rồi!”

“Đầu lưỡi vuốt thẳng rồi nói chuyện! Ai chết?!”

Tiểu binh chỉ vào trong sân: “Quân Thống! Quân Thống bị giết rồi!”

Đỉnh đầu Đoạn Diệp Lâm như có sét đánh, nắm cổ áo tiểu binh giận giữ: “Không phải tôi đã nói không cho động thủ lung tung rồi sao? Ai làm!”

Đoạn Chiến Chu đầu tiên là cả kinh, sau đó phản ứng lại: “Không đúng, vừa rồi em không nghe thấy tiếng súng!”

Tiểu binh vội vàng nói: “Không…không phải chúng tôi, vừa vào cửa đã thấy khắp phòng đều là máu…”

Ném tiểu binh xuống, bọn họ vội vàng chạy vào bên trong. Mà người nhà họ Viên sớm nghe đến tin tức này đã chạy vào bên trong trước.

Tất cả mọi người nhìn thấy đều sững sờ!

Căn phòng kia, giống hệt căn phòng Uông Vinh Hỏa lúc chết.

Ga trải giường, màn đều bị máu tươi nhuộm đỏ, từ trong ra ngoài, mùi tanh của máu nồng nặc.

Viên Sâm nằm đó như một con cá bị giết chết, cực kỳ thê thảm, đầu ngả ở trên giường, không nhúc nhích.

Viên phu nhân chỉ liếc mắt một cái, khóc tới ngất đi, được người mang ra ngoài ấn huyệt nhân trung hồi lâu mới tỉnh lại, tiếp tục gào khóc: “Trời ơi! Là tên ác ôn nào muốn mệnh cả nhà tôi. Không cho người sống mà!”

Mà Viên lão thái thái vừa vào cửa, thân thể loạng choạng, suýt nữa ngã xuống, được vú em đỡ mới miễn cưỡng đi tới trước giường, vươn tay muốn sờ, nhưng người lão đã thương tích khắp mình, không có chỗ nào lành lặn, chỉ trầm mặc rơi lệ.

“Con tôi… Con tôi…”

Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, câu nói chỉ vì tức giận trước kia không ngờ lúc này trở thành sự thật.

Chết thì đành thôi, nhưng lại chết tàn nhẫn như vậy, sợ thì không cách nào đầu thai tái thế.

Trong màn nước mắt, bà bỗng nhìn thấy cây trâm cài rơi xuống đầu giường, cảm giác đầu như bị một chiếc búa to nện xuống, âm thanh ong ong vang vọng bên tai không tiêu tán.

“Đây là…… !”

Nhặt lên cây trâm cài tỉ mỉ nhìn, trợn to hai mắt, bà bắt đầu đấm ngực, bóp cổ tay thống khổ: “… Thực sự là tạo nghiệp! Tạo nghiệp mà!”

Chỉ có Viên Dã, giống như gặp ma, quỳ gối trước giường Viên Sâm, trên mặt viết đầy vẻ không thể tin nổi.

Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ không còn. Mặt hắn vàng như màu đất, nhất thời như bị hút mất ba hồn bảy vía, không nghe thấy cũng không nhìn thấy gì cả.

Quá độ bi thương khiến hắn nhất thời quên mất phương thức biểu đạt, trước mắt có mẹ, bà nội cần hắn nâng đỡ, ngoài cửa có gió bão cần hắn xử lý, càng những lúc như thế này, hắn càng không thể để lộ ra sự yếu đuối.

Hàm răng cắn chặt.

Cho tới nay, hắn vẫn mơ hồ có chút bất an, hắn nghĩ do bản thân suy nghĩ quá nhiều, không nghĩ tới lại trở thành sự thật…

Âm thầm nắm chặt nắm đấm, mạnh mẽ nện ở trên ván giường, phát ra tiếng gào thét bi phẫn.

Có lẽ chính hành động này, khiến cho người trên giường phát ra một chút động tĩnh.

Viên Dã vội vàng ngẩng đầu, liếc mắt nhìn, bàn tay run run đặt dưới mũi Viên Sâm, sau đó chẳng khác nào cây khô gặp được mùa xuân, liều mạng kêu to: “Nhanh!! Mau chuẩn bị xe!! Đi gặp bác sĩ!! Ba còn sống!! Nhanh!!”

Chương 84

1 Comment

  1. Oaaa bộ này hay hết sức. Mong chủ nhà đừng drop :<

Gửi phản hồi

© 2021 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: