Chương 1: Xuống núi (1)

Edit & Beta: DK

Biển Nam Minh kéo dài mấy vạn dặm, sóng biếc gió lớn, ở nơi Lâm Ngạn lại quanh năm gió êm biển lặng, nước biển dưới ánh nắng lấp lánh rực rỡ. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, nơi biển và trời đụng vào nhau tầng tầng sương trắng, không thấy rõ phía trước.

Nơi mây mù bao phủ cách rất xa bờ biển, sương mù kéo dài không tiêu tan, nắng cũng không chiếu xuyên qua được, nghe đâu nếu lạc vào trong đó ngay cả năm ngón tay cũng không nhìn thấy,những người đánh cá có kinh nghiệm cũng không dám đi thuyền đến.

“Có người nói sau màn sương mù đó chính là núi tiên, trên núi có vô số vàng bạc, còn có thần tiên trường sinh bất lão ở đó.”

Trời đã chuyển rét, không thích hợp đi biển. Trên bờ một người ngư dân da dẻ ngăm đen ngồi trên thuyền vá lưới đánh cá, giọng kể đáng sợ nói chuyện với nữ nhi bốn tuổi, lưng liền bị vợ vỗ một cái.

“Ai nha, đánh ta làm chi!”

“Chỉ biết kể những chuyện không hay cho nàng nghe, nơi sương mù kia ai dám đi?”

Phụ nhân mặc áo lót bông thô sơ, giống như oán trách trừng mắt nhìn nam nhân một cái, rồi quay sang vuốt đầu nữ nhi.

Nam nhân thẹn thùng gãi đầu một cái, nhìn tiểu nha đầu trước mặt đang nghiêm túc lắng nghe, không nhịn được lộ ra nụ cười sảng khoái: “Không sai không sai, mặc dù nói như vậy, nhưng đã có ai thực sự gặp thần tiên đâu, chắc là người Hồ giả thần giả quỷ, sau này không được đi như đến những nơi nguy hiểm như vậy, nghe không.”

Tiểu cô nương còn muốn hỏi thần tiên trong miệng cha nói có bộ dạng gì, chuyện xưa li kỳ lại chẳng được nghe hết, không hài lòng mà ngoác miệng ra, quay đầu nhìn về phía biển.

Nàng nhìn một lát, đột nhiên kích động nhảy lên, chỉ vào chân trời hô to: “Cha! Đó là thần tiên!”

Người đánh cá ánh mắt sắc bén, thuận theo nơi nữ nghi chỉ nhìn sang, rồi bật cười ha hả.

“Nha đầu ngốc, đó là một con thanh điểu!”

Dứt lời, thanh điểu xa xa kêu lên một tiếng thật dài, lướt về phía biển trời vô tận, rất nhanh đã khuất mình trong mây mờ.

Sương mù mênh mông, che kín bầu trời, nếu như có người đi thuyền vào đây chắc chắn sẽ không nhìn thấy đường đi, nhưng thanh điểu lại giống như ngựa quen đường cũ, nhanh chóng xuyên qua mây mù, mãi đến tận khi trước mắt xuất hiện một ngọn núi đơn độc trong sương trắng.

Ngọn núi này rất ít cây cỏ, chỉ có vài cây thông mọc ở nơi cao nhất, còn lại chính là đá nhọn lởm chởm, một ngọn ngúi lại đứng sững trong biển. Sóng biển vỗ vào núi đá, bọt nước trắng như tuyết bắn tung toé, phát ra tiếng vang trầm nặng.

Tốc độ thanh điểu từ từ chậm lại, cuối cùng dừng lại trên đỉnh ngọn núi, biến thành một tiểu đạo đồng mặc áo màu thiên thanh.

Tiểu đạo đồng thoạt nhìn chỉ mới mười một mười hai tuổi, mộc trâm vấn tóc, nỗ lực bày ra thần sắc nghiêm túc, nhưng khuôn mặt lại phúng phính như bánh bao, thoạt nhìn chỉ cảm thấy trẻ con đáng yêu.

Hắn bấm quyết, mây mù trước mắt hơi tản ra đôi chút, xuất hiện một toà tiểu viện tường trắng ngói đen, tiểu đạo đồng đẩy cánh cửa gỗ màu trầm đi vào.

Trong viện không người, rõ ràng đã sang mùa đông, trên đất còn có chút tuyết đọng, nhưng trong viện lại có một ao sen đang nở rộ. Bước chân hắn không ngừng, vòng từ sân trước ra cửa sau, trực tiếp đi đến bên vách núi, quả nhiên ở bên vách núi gặp một người.

Người kia đang ngồi bên vách núi dưới gốc cây tùng già, đầu đội ngọc quan hình hoa sen, thân mang y phục trùng màu tuyết, buộc một đai lưng màu đen vân tường. Áo khoác dài rộng cũng màu trắng tinh, bên trên có thêu lông vũ, màu sắc từ nhạt đến đậm, phi thường tinh tế.

Mặc dù quần áo hào hoa phú quý, nhưng quanh người hắn không còn trang sức gì khác, chỉ có bên hông treo một thanh trường đao. Vỏ đao màu đen khắc hoa văn chìm, đơn giản cổ điển, trên vỏ đao đã có chút vết tích mài mòn.

Nhưng thứ càng làm người chú ý hơn, là người trước mắt.

Đối phương cả người ngồi bên vách núi, bước lên trước nữa một tấc chính là vực sâu vạn trượng. Nhưng thần thái hắn thả lỏng, tư thế ngồi tản mạn, mặt mày tinh xảo như ngọc, thoạt nhìn mới chỉ hơn hai mươi tuổi, lại không khác nào đã ở trong biển mây hàng ngàn năm, không dính nửa phần khí bụi nhân gian.

Người này chính là chủ nhân của ngọn núi, Lăng Hành tiên quân Tạ Phùng Thù.

Tuy nói mỗi ngày cúi đầu liền gặp, ngẩng đầu liền thấy. Thế nhưng đã qua mấy trăm năm, mỗi lần Minh Kha nhìn thấy tướng mạo vị Lăng Hành tiên quân, đều sẽ cảm thấy cõi đời này thật sự có chuyện “Kinh động như gặp thần tiên”.

Vừa nghĩ đến đây, Minh Kha cũng cảm thấy vị “Thiên nhân” đã phát hiện ra mình, đứng lên nhẹ nhàng phủi bụi trên quần áo, phủi rơi đống hạt dưa rơi trên người.

Minh Kha: “…”

Đối phương dường như cũng cảm thấy như vậy không quá thích hợp, đứng ở đàng kia suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng vung tay lên, đống vỏ hạt dưa trên đất phút chốc biến mất.

Thấy thế, Tạ Phùng Thù mới rốt cục hài lòng, quay đầu cười hì hì nhìn về phía Minh Kha, hỏi: “Trở về rồi?”

Minh Kha cảm thấy tâm tình mình cũng biến mất theo đống vỏ hạt, tức giận bước nhanh đi tới, không biết từ nơi nào móc ra một túi hạt dẻ ngào đường ném tới trong tay Tạ Phùng Thù, ngoài miệng không nhịn được ai oán.

“Trên trời tiên quân không có một ngàn cũng có tám trăm, chưa từng thấy ngài với người ngoài tiếp xúc, không tham thiền cũng không ngộ đạo, mỗi ngày bắt tiên đồng của mình đi nhân gian mua đồ ăn vặt.”

“Có tiên quân nào lợi hại như ta chứ.” Hạt dẻ vẫn còn đang nóng, Tạ Phùng Thù bóc một hạt, chậm rãi nói, “Bản tiên quân một trăm năm dục linh, hai trăm năm hoá hình, ba trăm năm —— “

“Ba trăm năm đắc đạo phi thăng, thụ phong tiên vị, trên trời thiên hạ này chỉ có một người.”

Minh Kha thay hắn nói xong, không nhịn được ngoáy ngoáy lỗ tai: “Lời này ngài đã nói đi nói lại mấy trăm năm, ta đã thuộc hết rồi. Nếu thật là lợi hại như vậy, sao lại bị phân đến Vô Minh Sơn ngay cả chim cũng không thèm ị này cơ chứ?”

Vô Minh Sơn là nơi xa nhất ở Nam Minh, bốn phía đều là biển sâu, trăm ngàn năm qua luôn có mây mù bao phủ, cực kỳ hiếm thấy ánh mặt trời, người xưa gọi là “Vô Minh”. Đừng nói người, ngay cả thần tiên ma quỷ cũng khó đến được đây, quả thật là hoang vu cực kỳ.

“Thậm chí ngay cả tiên đồng vẩy nước quét nhà cũng chỉ phái một người tới là ta…” Minh Kha càng nói tâm càng nguội lạnh, không nhịn được nói, “Mấy trăm nam nay ngài không phải gạt ta đó chứ!”

“Sao ngươi dám cùng tiên quân của mình nói chuyện như vậy.”

Tạ Phùng Thù ném hạt dẻ vừa mới bóc xong vào trong miệng, thuận thế gõ nhẹ lên đầu Minh Kha một cái.

“Gạt một đứa trẻ như ngươi, với ta có ích lợi gì? Trước kia, khi ta hoá hình xong chỉ cảm thấy đất trời rộng lớn, khắp nơi tán loạn, chu du đến biển Nam Minh này mới bất chợt tỉnh ngộ, cứ như vậy phi thăng.”

Tạ Phùng Thù nghiêm trang nhìn Minh Kha: “Cho nên nơi Nam Minh này hải linh khí thịnh, ngươi cũng đừng xem thường nó.”

Minh Kha ôm đầu không phục nhìn Tạ Phùng Thù, mặt đầy vẻ không tin: “Vậy sao ta không cảm nhận được?”

“Bởi vì ngươi còn quá nhỏ, cố cao lên một chút là tốt rồi.”

Tạ Phùng Thù thuận miệng bịa chuyện xong, không đợi Minh Kha xù lông, đột nhiên quay đầu nhìn về phía chân trời, thu hồi bộ dạng cợt nhả ban nãy.

“Có người đến.”

Minh Kha cũng ngưng giọng, nhìn theo hướng hắn nói. Đúng như dự đoán, chỉ chốc lát sau, xa xa có hai bóng người bước trên mây Thừa Phong mà tới.

Người tới một vị thân hình cao gầy, mặc áo bào ánh kim, dung mạo lạnh lùng. Một vị khác lại thấp hơn một chút, râu tóc bạc trắng, thân hình hơi mập, mặc đạo bào trắng, trên mặt luôn cười híp mắt, thoạt nhìn rất hiền hòa, chỉ chốc lát, hai người đã một trước một sau rơi xuống bên cạnh vách núi.

Tạ Phùng Thù tay phải hơi động, bao hạt dẻ ngay lập tức biến mất, hắn nhẹ phẩy áo bào, nghiêm túc hành lễ nghênh đón, nói: “Thì ra là Phù Quang tiên quân và Ngọc Cơ tiên quân.”

Tạ Phùng Thù thu lại thần sắc ngả ngớn ban nãy, một thân tiên phong ngông nghênh, thời điểm hắn nghiêm túc như thế này có thể qua mắt được rất nhiều người. Minh Kha ở phía sau cố gắn nhịn xuống kích động, cùng hắn hành lễ, rồi lén lút giương mắt đánh giá hai vị tiên quân trước mặt.

Nam tử mặc huyền bào ánh kim là Phù Quang Quân, tên Bùi Ngọc, chính là nhi tử của Thiên Đế, nghe đồn là võ thần trẻ nhất tiên giới, làm người cứng nhắc nghiêm túc lại thận trọng, lúc này hắn giống như ngày thường đôi lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt cao ngạo không dừng lại trên người Tạ Phùng Thù. Vị thần tiên bên cạnh đang cười híp mắt là Ngọc Cơ tiên quân Bàng Nguyên Tử, chưởng quản sổ sách cấp bậc của chúng tiên.

Thấy Bùi Ngọc đứng bên cạnh mặt lạnh không lên tiếng, Bàng Nguyên Tử cười ha hả chắp tay đáp lễ: “Lăng Hành tiên quân, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?”

Đâu chỉ là đã lâu, Tạ Phùng Thù ở nơi đây hoàn toàn tách biệt với thế gian, một hai trăm năm không gặp các chúng tiên khác đối với họ cũng chẳng có gì khác thường. Thế nhưng người xưa có câu không đánh người đang cười, Tạ Phùng Thù cũng cười phụ họa: “Thật sự đã lâu, nhờ phúc của chư vị, ta ở trong núi trải qua rất tốt. Cả ngày tĩnh tâm ngộ đạo, ngộ ra được nhiều điều.”

Hắn vừa mới nói xong, liền nghe thấy tiếng cười nhạo thất thanh.

Tạ Phùng Thù lập tức nghiêng đầu nhìn về phía Minh Kha, trên mặt viết hai chữ “Phản rồi”, Minh Kha bày ra khuôn mặt vô tội nhìn lại, thiếu chút nữa mở miệng kêu oan: “Không phải ta.”

Tạ Phùng Thù lúc này mới phát hiện, tiếng cười ban nãy là do Phù Quang tiên quân đứng trước mặt phát ra.

Nhìn đi, đây chính là tính xấu của các đại tiên, xưa nay tự cao tự đại, không để những tiên quân khác vào trong mắt.

Bàng Nguyên Tử thấy thế vội vã giải vây, hắng giọng một cái nói: “Thực không dám giấu giếm, lần này tới tìm tiên quân là có chuyện muốn hỏi.”

Lão thu lại nụ cười, khuôn mặt nghiêm túc: “Xin hỏi khoảng thời gian này tiên quân có từng hạ phàm xuống trần gian?”

Tạ Phùng Thù cũng coi như không nghe thấy tiếng cười kia, đáp: “Chưa từng.”

Bàng Nguyên Tử cau mày tiếp tục hỏi: “Vậy tiên quân ở Vô Minh Sơn, có từng gặp phải yêu ma quỷ quái không?”

“Cũng chưa từng gặp, ở biển Nam Minh này, có thể sinh sống ngoại trừ cá trong nước, cũng chỉ có ta và Minh Kha.”

Tạ Phùng Thù dừng một chút, hỏi: “Đến cùng có chuyện gì vậy?”

Lúc này, Bùi Ngọc vốn chỉ đứng ở bên cạnh như tượng đá rốt cục liếc mắt nhìn hắn một cái, mở miệng tôn quý nói.

“Khoảng thời gian này yêu ma dưới nhân gian lại bắt đầu không an phận, làm loạn hại người, vốn việc này thường giao cho Địa tiên xử lý là được. Nhưng mấy ngày trước, thời điểm ty mệnh tiên quân hạ phàm ai ngờ cũng bị tập kích .”

Tạ Phùng Thù sững sờ.

Người và yêu cùng sinh sống dưới mặt đất, trước đây thỉnh thoảng vẫn phát sinh chuyện yêu ma hại người, sẽ bị Địa tiên đánh cho trở về nguyên hình, nặng thì thiên lôi xử phạt biến thành tro bụi, chưa bao giờ gây ra sự kiện gì lớn, ai biết bây giờ yêu ma lại càn rỡ như thế, dám tập kích cả tiên quân .

“Ty mệnh tiên quân không bị sao chứ?”

“Người thì không có việc gì,” Ngọc Cơ tiên quân thở dài một hơi, “Nhưng Tinh La Mệnh Bàn bị yêu vật kia cướp đi rồi.”

Trong lòng Tạ Phùng Thù khẽ động, thầm nghĩ không trách hai người đều bày ra bộ dạng như sắp chết.

Tinh La Mệnh Bàn do Ty Mệnh tiên quân chưởng quản, lớn khoảng chừng bằng bàn tay, trên có khắc mười hai cung vị(1), thiên can địa chi(2). Ghi chép nơi tất thảy mọi biến hóa nơi trần thế. Kim chỉ nam nằm giữa Mệnh Bàn một khắc không ngừng hướng phía trước chuyển động, đại biểu cho thời gian vận hành, nếu như chuyển động ngược lại, dù chỉ một li thôi, cũng đủ để đảo ngược trời đất, đổi ngày thành đêm.

  • Nói dễ hiểu là 12 cung hoàng đạo
  • Gồm 12 chi: tý, sửu, dần, mão, thìn, tỵ, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất, hợi.

Vật quan trọng như vậy lại rơi vào trong tay yêu ma, không biết sẽ xảy ra hỗn loạn gì đây.

Tạ Phùng Thù thường ngày mặc dù hay ngả ngớn, nhưng dù gì cũng đứng hàng tiên quân, giờ khắc này nghe thế không khỏi nhíu mày. Lúc này đã trở thành ba người bày ra bộ dạng khổ đại cừu thâm, nhìn nhau, Tạ Phùng Thù cất lời trước: “Vậy phải làm thế nào?”

“Tìm thôi.” Bàng Nguyên Tử cười khổ nói, “Đáng tiếc Ty Mệnh tiên quân nói yêu quái kia thực sự rất lợi hại, sự việc lại xảy ra vào ban đêm, ngài ấy không thấy rõ tướng mạo. Chúng ta ở thiên giới tìm kiếm Mệnh Bàn, nhưng không tra được tung tích.”

Thiên giới không thăm dò được tung tích, hoặc là Tinh La Mệnh Bàn đã lưu lạc bên ngoài tam giới lục đạo, hoặc là nó đã bị ai đó dùng pháp bảo lợi hại che dấu. Tạ Phùng Thù bất đắc dĩ buông tay, hỏi: “Ở thiên giới không thăm dò được gì, cho nên đến nhờ tất cả các chúng tiên hạ phàm đi tìm sao?”

Bùi Ngọc quắc mắt nhìn hắn: “Bằng ngươi?”

Tạ Phùng Thù cười híp mắt đáp: “Không phải sao?”

Bàng Nguyên Tử vội vã khoát tay ngăn hai người, bộ râu trắng cũng theo đó rung động: “Xin Lăng Hành quân đừng nói đùa, đến lúc không tìm được, nơi khác còn chưa loạn, thiên giới đã loạn trước rồi.”

Lão thở dài một hơi: “Ý của Thiên Đế là trước hết để các Địa tiên nhân gian tìm kiếm, hôm nay đến gặp Lăng Hành tiên quân, cũng là vì lo lắng có tiên giả khác bị tập kích, không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi.”

Lời tuy nói như vậy, nhưng pháp bảo thiên đình làm mất biết đi nơi nào tìm, Tạ Phùng Thù không nhịn được hỏi: “Ty Mệnh tiên quân sao lại hạ phàm, bị tập kích ở nơi nào?”

“Lăng Hành quân có chuyện không biết, có tiên quân chuyển thế lịch kiếp, Ty Mệnh tiên quân theo thông lệ đi kiểm tra mệnh cách, trên đường về bị tập kích ở núi Đông Ngung. Tin tức vừa truyền đến, Thiên Đế thiếu chút nữa ngất đi, cũng may để vận hành Mệnh Bàn sẽ cực kỳ hao tổn linh lực, nếu như không có ngàn vạn năm tu vi không dễ dàng điểu khiển được vật kia. Ai nha, thực sự là không nghĩ tới, không nghĩ tới. Yêu vật nhân gian lại ngông cuồng như thế, năm đó —— “

Người nhiều chuyện xưa, Bàng Nguyên Tử vừa động tới mạch thì không dứt ra được, Bùi Ngọc bên người cau mày gọi một câu: “Ngọc Cơ tiên quân.”

Bàng Nguyên Tử mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, vỗ đầu một cái nói: “Quên mất quên mất, còn phải đi đến chỗ những tiên quân khác để kiểm tra có dị thường hay không.”

Lão vội vàng chắp tay với Tạ Phùng Thù: “Lăng Hành quân, công vụ còn trên người, hai chúng ta đi trước một bước.”

Tạ Phùng Thù khẽ gật đầu: “Hai vị đi thong thả.”

Bàng Nguyên Tử đã quay người, Bùi Ngọc bên cạnh lại không động. Trong lúc nhất thời, Tạ Phùng Thù và Bàng Nguyên Tử đồng thời quay đầu nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Dưới con mắt mọi người, Bùi Ngọc cúi người xuống, từ trong khe hở vách đá lấy ra thứ gì đó. Tạ Phùng Thù định thần nhìn lại, là vỏ hạt dưa.

“…”

Trời để cá lọt lưới, trời giết Phù Quang Quân.