House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 11

Edit & Beta: DK

Hôm nay thanh minh tiết trời có mưa rả rích, người đi tảo mộ đông đúc.

Hàng năm vào ngày này, Đoạn Diệp Lâm sẽ đi đến nghĩa trang viếng thăm những huynh đệ đã chết. Nghĩa trang không có bia mộ, hắn mang theo mấy bình rượu ngon, tưới xuống đất, còn lại một bình tự mình uống.

Ban đêm khi quay về Kim Yến Đường, bốn phía cấm lửa, nha đầu Thiền Y nhìn thấy Đoạn Diệp Lâm đến liền vội vàng dẫn đường: “Tư lệnh đến? Có muốn dùng chút thức ăn không? Trong tủ nhà bếp có để rất nhiều, đương gia đã ăn rồi.”

“Ngủ rồi?”

“Có lẽ là vậy, hôm nay có chút kỳ lạ, đương gia đi ngủ từ rất sớm!”

Bên trong Kim Yến Đường hạ nhân không nhiều, hai nha hoàn và hai gã sai vặt, đều là bốn năm trước tuyển vào, mồm miệng kín đáo vô cùng, còn ký khế ước sinh tử nữa, đại khái là mối quan hệ giữa chủ tử nhà mình và tư lệnh không được huyên thuyên với bên ngoài.

Đoạn Diệp Lâm ăn rồi mới đến, trực tiếp tiến vào phòng. Tết thanh minh không được đốt đèn, trong phòng không nhìn rõ gì cả, cũng may hiện tại chưa muộn, vẫn thấy được bóng dáng mờ mờ.

Từ xa hắn đã thấy bóng người nằm trên ghế la hán, một tay buông xuống bên ngoài ghế, trong lồng ngực đặt một quyển sách, hô hấp trầm ổn. Hắn bèn chậm lại cước bộ tiến đến gần, Hứa Hàng vẫn chưa có tỉnh lại.

Hứa Hàng rất ít khi an ổn như vậy.

Đoạn Diệp Lâm cúi đầu nhìn, không nhịn được vươn tay vuốt ve gò má cậu, đột nhiên chạm vào thứ gì đó lạnh băng ướt át, như là nước mắt.

Khóc?

Đột nhiên lóe lên ý nghĩ này, nhưng sau một khắc, chính hắn đã tự động bác bỏ. Tính tình Hứa Hàng như vậy, làm sao có khả năng khóc được?

Bốn năm trước lăn qua lộn lại dằn vặt cậu như vậy, cậu cũng không rơi một giọt nước mắt, chỉ nghiêng người, trực tiếp nôn ra trên giường, tư thế đó, giống như muốn nôn cả mật ra ngoài.

Bị hắn đụng vào, liền buồn nôn thành như vậy, đây đối với Đoạn Diệp Lâm mà nói, là một loại nhục nhã tột cùng.

Cho nên biện pháp Đoạn Diệp Lâm trừng trị Hứa Hàng, chính là bắt đầu từ khi đó, mỗi ngày đều kéo cậu lên giường làm từ khi trăng lên đến khi mặt trời nhú, giống như không thể tách rời ra được.

Mới đầu Hứa Hàng vừa cởi quần áo liền nôn.

Mấy ngày đầu, Đoạn Diệp Lâm đặt cậu trên trác thư làm từ gỗ cây bạch quả, thời điểm tay hắn mò xuống dưới làm càn, cậu nằm ngửa ở trên bàn ợ ra nước chua, sặc đến xoang mũi và cổ họng, sức lực cơ thể như bị rút mất, Đoạn Diệp Lâm sẽ nín giận chờ cậu nôn xong, lại tiếp tục làm.

Sau đó, khi Đoạn Diệp Lâm ra trong người cậu, cậu sẽ giống như một con cá bị điện giật, cả người co rút, sống lưng cong lên, hầu kết liên tục lên xuống, lúc này, Đoạn Diệp Lâm sẽ gắt gao che mũi và miệng của cậu, chờ cho cảm giác nghẹn đắng và muốn ói bị chặn chìm xuống, quá trình trừng phạt mới đi đến hồi kết.

Những ngày sau đó, cậu rốt cục cũng có thể chống đỡ được đến khi kết thúc, Hứa Hàng thỉnh thoảng sẽ có sức bò đến phòng tắm để nôn mửa, nhưng mỗi khi cậu làm thế, Đoạn Diệp Lâm sẽ đứng ở cửa lạnh lùng nhìn, rồi đi tới, mở vòi hoa sen, nhấn Hứa Hàng đã mất hết sức lực xuống nền đá hoa cương rồi phun nước vào.

“Thời gian chúng ta bên nhau còn rất dài, tôi không tin, không thể trị hết bệnh cho em!” Lời này Đoạn Diệp Lâm nói ra, là khi lần đầu tiên Hứa Hàng không nhịn được nữa mở miệng xin tha.

Thói quen là liều thuốc tốt nhất, mấy tháng sau, Hứa Hàng quả nhiên không bao giờ nôn ra nữa.

Trải qua sự tình như vậy, không giống với người khác, Hứa Hàng chưa từng rơi lệ, thật sự là một người bướng bỉnh.

Đoạn Diệp Lâm nghĩ lại mọi chuyện, bàn tay sờ soạng khắp cơ thể cậu. Trong giấc ngủ Hứa Hàng cảm giác có thứ gì đó thô ráp đang vuốt ve gương mặt mình, cậu chậm rãi mở mắt ra. Mới nhìn thấy bóng người, kinh ngạc một chút, chờ khi thấy rõ quân trang trên người hắn, liền bình tĩnh hơn nhiều.

Cậu ngồi thẳng dậy: “Đến rồi?”

“Ừm, ” Đoạn Diệp Lâm cười nói, “Biết rõ tôi sẽ đến, còn ngủ như vậy làm gì?”

“Đọc sách mỏi mắt, ngủ một lát.”

“Tôi đã nhờ Kiều Tùng báo tin cho em, sao không đi Tiểu Đồng Quan? Lại tức giận chuyện gì.”

Hứa Hàng đứng dậy, đến bên bàn rót cho mình một chén trà, chậm rãi uống: “Tôi không thích xưởng thuốc lá đối diện Tiểu Đồng Quan, đèn nơi ấy chói mắt.”

Đoạn Diệp Lâm dở khóc dở cười: “Chỉ vì như vậy?”

Hứa Hàng không nói, tìm kiếm khăn mặt nhúng vào trong nước, rửa mặt cho tỉnh táo. Tiếng nước vang lên trong phòng tối, nghe vào tai lại kích thích đến lạ.

Đoạn Diệp Lâm nhìn một chút, không nhịn được ôm lấy cậu từ phía sau, môi lưỡi mơn trớn bên tai Hứa Hàng, cắn nhẹ vào vành tai cậu, đây là một loại ý tứ ám chỉ rất rõ ràng.

Hứa Hàng đẩy hắn: “Hôm nay là thanh minh.”

“Em đó… Trên đời này là ông chủ khó hầu hạ nhất.” Đoạn Diệp Lâm nói như thể đang than thở .

Lời này của hắn không phải có lửa mà không có khói, tâm tư Hứa Hàng luôn luôn rất khó đoán. Bốn năm trước cậu muốn mở tiệm thuốc, Đoạn Diệp Lâm tìm kiếm những cửa hàng mặt tiền tốt nhất thành cho cậu, cậu không thèm chọn cái nào, lại đi chọn một nhà xưởng bỏ hoang ở một con hẻm, hỏi cậu nguyên nhân, cậu chỉ nói rằng yêu thích quán bánh đường mật ở phía đối diện.

Bởi vì chán ghét thuốc phiện, Hứa Hàng thậm chí còn không tiếc số tiền lớn mua lại quán thuốc phiện cách Kim Yến Đường hai con đường, cho người dùng thuốc nổ nổ sạch banh nơi đó, rồi cứ để vậy, không dùng cũng không bán.

Theo như lời cậu, chỉ cần người từng dùng cây anh túc đi qua người, cậu đều cảm thấy bản thân toàn mùi thuốc phiện.

Cũng bởi vì câu nói này, Đoạn Diệp Lâm đã sai người đốt sạch mười mấy mẫu cây anh túc ngoài thành, từ đó bốn năm, ngay cả xì gà cũng không động vào.

Tâm tư khó đoán.

Sau ba ngày, quân đội hạ lệnh, khu xưởng thuốc lá bắt đầu phá hủy, lấy xuống bảng hiệu.

Treo bảng hiệu mới, là công ty mỹ phẩm Phương Phỉ.

Next: Chương 12

One thought on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 11

Gửi phản hồi