House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 12

Edit & Beta: DK

Chịu ơn thì phải báo đáp.

Cố Phương Phỉ là người rất hiểu lễ nghi và biết điều, nàng biết chuyện này nhất định có Hứa Hàng giúp mình, nên hết lần này tới lần khác đưa lễ vật đến Kim Yến Đường, tuy nhiên lại không thể vào cửa, Hứa Hàng chỉ đáp lại đơn giản: “Không cần.”

Nhưng trong lòng Cố Phương Phỉ luôn cảm thấy áy náy.

Vì vậy lại qua mấy ngày, Cố Phương Phỉ có cơ hội xem diễn, liền xin thêm một tấm thiệp mời tặng cho Hứa Hàng, lần này, Hứa Hàng nhận.

Tấm thiệp mời kia quả thực rất quý giá, là Lê Hoa Ban do phủ đô đốc mời tới, sẽ biểu diễn tại nhà để mừng đại thọ năm mươi tuổi của đô đốc. Đô đốc và Bành Vận thương hội quan hệ không tệ, những năm gần đây luôn giúp đỡ nhau, kiếm không ít tiền lời, đương nhiên Cố Phương Phỉ muốn dẫn thêm người vào không khó.

Lúc trước Hứa Hàng có đề cập đến Lê Hoa Ban, Cố Phương Phỉ liền treo ở trong lòng, nàng quả thực có lòng.

Lại nói ở một nơi khác, hôm nay nhiệt độ trong Tiểu Đồng Quan giảm thấp cực độ, rõ ràng đang là mùa xuân nhưng lại lạnh lẽo như ở trong ngày đông giá rét.

Mỗi một lối ra đều bị canh gác nghiêm ngặt, trên mặt mỗi người căng thẳng như nhìn thấy kẻ địch.

Đoạn Diệp Lâm đứng ở phòng làm việc của mình, nhìn cửa sổ dày nặng sau khóm hoa cúc bị mấy lỗ đạn xuyên qua, ánh mắt hung ác như hổ báo.

Mấy phút trước, nếu như không phải thính lực hắn hơn người nghe được tiếng kéo chốt súng nhẹ như muỗi kêu, thì lúc này chắc đầu đã nở hoa rồi.

Giết người lại dám giết ngay trên đầu thái tuế.

Hắn lập tức hạ lệnh cấm tất cả mọi người ra ngoài, phong tỏa chung quanh, nhất thời Tiểu Đồng Quan trở thành một khối sắt không thể thông, có thể bao vây, nhưng không thể tìm thấy người.

Tiếng gõ cửa vang lên hai lần, sau đó Kiều Tùng đi tới, chào một tiếng: “Tư lệnh, đã điều tra tất cả mọi người, không phát hiện gì bất thường! Sân sau có mấy vết chân dính bùn đất, chạy không được bao xa liền quay trở lại, xem ra là không có cơ hội đào tẩu. Ít nhất, người chắc chắn đang trốn bên trong!”

“Nếu không phải địch bên ngoài, thì nhất định là bạch nhãn lang trong đây?” Đoạn Diệp Lâm cúi người, sờ sờ vết đạn, “Cách bắn cùng lực sát thương, thấy thế nào cũng là súng trường số hai của quân đoàn.”

“Vâng, tôi đã điều tra, sáng sớm hôm nay có buổi huấn luyện bắn tỉa, súng của ai cũng đều bắn qua đạn, không tra được. Ban nãy khi đang đuổi bắt, mọi người có giẫm đi giẫm lại trên bãi cỏ, cho nên…”

Đoạn Diệp Lâm mang theo mũ lính: “Gọi tất cả mọi người vào tiền sảnh cho tôi!”

Trước tiền sảnh đứng một đám người, người không phải nhiều, hôm nay vốn là ngày yên tĩnh nghỉ ngơi ở Tiểu Đồng Quan, ngoại trừ hai đội hộ vệ tuần tra, còn lại chỉ có người phụ trách công tác hỗ trợ giấy tờ là làm việc.

Đôi mắt Đoạn Diệp Lâm giống như ưng, lướt qua trên mặt từng người, dù cho người không có tội, cũng bị hắn nhìn đến hoảng loạn.

Kiều Tùng hỏi từng người một, ghi vào trên giấy, đưa cho Đoạn Diệp Lâm xem, Đoạn Diệp Lâm lật qua lật lại: “Chuyện này thật thú vị, mỗi người đều không ở đó, như vậy là tôi nổ súng tự bắn mình? Hả?!”

Chữ cuối cùng hắn nói bằng giọng mũi rất nặng, như một cây búa đập xuống trong lòng mọi người, ai cũng biết sự tàn nhẫn của tư lệnh nhà mình, nếu như tìm không ra hung phạm, sợ là tất cả mọi người không thể dễ dàng rời đi.

Quả nhiên, nghe thấy Đoạn Diệp Lâm nói: “Rất tốt, vậy trước tiên nhốt tất cả mọi người vào trong tù, từ từ thẩm tra.”

“Tư lệnh… Tư lệnh như vậy sao được…”

“Không phải tôi! Không phải chúng tôi…”

“Thả ra! Tôi là cháu ngoại của thị trưởng thành phố này! Các người không thể như vậy…”

Trong lúc nhất thời, đoàn người bạo phát, các loại âm thanh thất kinh rít gào cùng chửi rủa và oán giận, ánh mắt Đoạn Diệp Lâm âm thầm quan sát đám người đang gây rối, ý đồ nhìn ra chút đầu mối.

Kinh hoảng, phẫn nộ, sợ hãi. Biểu tình nào cũng đều có, nhưng thứ hắn muốn nhìn thấy, là chột dạ, lại không có.

Lúc này, một người bỗng cất cao giọng nói: “Chậm đã! Tư lệnh, tôi có biện pháp tìm ra kẻ giết người đang lẩn trốn!”

Tiền sảnh lập tức yên tĩnh lại.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một người cao lớn giơ cao tay, mặc âu phục trắng, đi ra đứng ở trước hàng người, lặp lại một lần nữa: “Tôi có thể tìm ra.”

Đoạn Diệp Lâm quan sát một lát, cảm thấy người này có chút không giống với mọi người. Híp mắt nhìn sang Kiều Tùng, Kiều Tùng hiểu ý, tiến lên thì thầm: “Đây chính là người trước đây tôi đã nói với ngài, con trai Quân thống đại nhân, Viên Dã.”

Ồ, thì ra là hắn.

Next: Chương 13

One thought on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 12

Gửi phản hồi