Chương 13

Edit & Beta: DK

Đoạn Diệp Lâm thu hồi ánh mắt, vuốt ve khuy áo quân trang: “Cậu có biện pháp gì?”

Viên Dã cười cười: “Xin tư lệnh dẫn tôi đến nhà kho bảo quản quân trang.”

Đoạn Diệp Lâm nhắc nhở hắn: “Tôi chỉ có thể nói với cậu, người nổi tiếng thì dễ bị ghen ghét, thời điểm như thế này, hung phạm dễ chó cùng rứt giậu. Nếu như cậu dùng mánh lời với tôi, a… Con trai Quân thống, nếu phạm pháp, lão tử bắn chết như thường.”

Nói đến bắn chết, mọi người đều không nhịn được run rẩy.

Viên Dã lại rất bình tĩnh mà cười cười.

Mở ra cánh cửa nhà kho bảo quản binh khí, Viên Dã đi tới giá đỡ súng trường số hai. Đây là nơi lính tuần tra giao trả binh khí cho lính trực ban mỗi ngày, súng trường số một là súng tùy thân đeo bên người, còn súng trường số hai thì chỉ khi có nhiệm vụ ra ngoài mới dùng, mỗi loại súng có số lượng nhất định được ghi trong sổ, số lượng phân phối binh lính cũng là nhất định, mỗi người đều có khóa riêng để khóa lại, không được dùng linh tinh.

Viên Dã ở trước giá súng trường số hai nhìn tới nhìn lui, sau đó móc từ trong ví tiền ra một chiếc bật lửa nước ngoài tinh xảo, đốt từng lưỡi lê trên đầu súng.

Mọi người đều không hiểu mục đích hắn làm vậy để làm gì, chỉ là trong đầu lén lút tự nhủ.

Mãi đến tận khi Viên Dã đốt tới cây súng trường số năm, ngọn lửa bỗng nhiên bùng lớn lên, mặt ngoài lưỡi lê dần biến thành màu xanh. Kiều Tùng vội vàng thò đầu vào xem, cảm thấy như đang xem một màn ảo thuật của người nước ngoài.

“Tìm được rồi,” Viên Dã nở nụ cười, liếc mắt nhìn tên trên khẩu súng, “… Lưu Phục Vũ?”

Vèo một cái, trong đám người có một binh sĩ quân trang chỉnh tề lao ra, sắc mặt kinh hoảng, giống như con thỏ đang hoảng loạn tìm đường thoát thân bên ngoài, điển hình của kẻ có tật giật mình.

Kiều Tùng thấy thế vội hạ lệnh: “Đuổi theo!”

Vì vậy lạch cạch một trận, các binh lính giống như mũi tên chạy đi bắt người. Đoạn Diệp Lâm không nhanh không chậm, cầm một cây súng trên giá, dứt khoát lên đạn, kéo cần, cầm súng vững vàng, híp mắt lại, đoàng!

Một thanh âm đinh tai nhức óc.

“A ——! ! !” Lưu Phục Vũ ôm đầu gối, ngã trên mặt đất kêu đến tê tâm liệt phế, máu phun ra ngoài, Kiều Tùng chạy tới bắt hắn, sai người kéo vào trong tù thẩm vấn.

Làm xong tất thảy sự tình, Đoạn Diệp Lâm rất tự nhiên phất tay một cái: “Tất cả giải tán đi.” Sau đó nhìn về phía Viên Dã: “Cậu đây là làm trò ảo thuật gì?”

Viên Dã giơ lên chiếc bật lửa: “Cái này? Đây không phải là ảo thuật, đây là hóa học. Súng trường số hai vẫn luôn để ở trong nhà kho, gian phòng này rất lạnh, mà tầng lầu của tư lệnh lại ấm áp, cho nên khi lạnh gặp nóng, lưỡi dao ắt sẽ có hơi nước, sắt gặp nước, lại bị lửa đốt, sẽ sinh ra bốn oxi ba sắt, thế nên xuất hiện màu xanh lam(1).”

(1) Góc hóa học cho mọi người quan tâm:

Ở nhiệt độ cao, sắt và nước tác dụng với nhau tạo nên oxit sắt từ (Fe3O4) lấp lánh màu lam theo phản ứng:

3Fe + 4H2O → Fe3O4 + 4H2

Hắn nói tới tràn đầy phấn khích, Đoạn Diệp Lâm mặc dù nghe không hiểu những thứ kỳ cục đó, tuy nhiên cũng như được khai sáng mọi chuyện.

“Đúng là người đi du học về có khác.”

“Không dám không dám, chỉ quan tâm về chút hóa học thôi.”

Đúng lúc này Kiều Tùng trở về, gật gật đầu với Đoạn Diệp Lâm, thì thầm vài câu: “Vừa mới thẩm vấn hắn ta, không chịu được hai đòn đã khai, nhưng chuyện hắn biết không nhiều, chỉ nói là có người ngấm ngầm sai bảo hắn làm chuyện này. Cụ thể là ai hắn không rõ ràng, chỉ nói là, có một lần theo dõi người kia, thấy tên đó tiến vào quý phủ đô đốc.”

Đô đốc?

Được đó, lão tử đây không động vào ông, ông lại coi như lão tử là bồ tát bằng đất sét.

Khóe miệng Đoạn Diệp Lâm nhếch lên một chút: “Tôi nhớ hai ngày trước có thiếp mời đưa tới nói là thiệp mời mừng thọ đô đốc?”

“Vâng.”

“Mang tên phản đồ kia đi chém đầu, rồi đi tìm một chiếc hộp gấm đẹp chút, chúng ta đi chúc thọ.” Đoạn Diệp Lâm phủi phủi đất trên găng tay, đi ra ngoài hai bước, sau đó quay đầu sang nói với Viên Dã, “Viên đại công tử không có chuyện gì, có muốn đi cùng không?”

Viên Dã khẽ gật đầu: “Vậy thì, cúng kính không bằng tuân mệnh.”

Next: Chương 14