Chương 14

Edit & Beta: DK

Tiệc mừng thọ tổ chứ ở nhà đô đốc, phô trương xa hoa cực điểm, mới đi vào đầu con đường đã thấy đèn hoa đỏ rực cả một góc.

Cổng vào phủ chật kín, người tới sau tặng lễ chỉ có thể đứng xếp thành hai hàng nối đuôi nhau vào, treo đèn kết hoa, so với năm vừa rồi còn náo nhiệt hơn.

Nhưng náo nhiệt này chỉ ở mặt ngoài, ở nơi nào đó đang có người tranh cãi rất không phù hợp với hoàn cảnh, thì ra là ở cửa sau phủ có hai gã sai vặt đang túm một ông lão ném ra ngoài.

Lão hán quần áo lam lũ, trên mặt đều là vết máu ứ đọng, khóc lóc la mắng: “Uông Vinh Hỏa đang chém ngàn đao! Dâm đồ trắng trợn cướp đoạt nữ nhi của ta! Ăn thịt của dân chúng, uống máu của dân chúng! Ta, ta nguyền rủa hôm nay là âm thọ của mi!!”

Quản sự mặc một thân áo hoa dáng dấp hung tợn quay sang quát lên với hai gã sai vặt: “Còn đứng đó làm gì? Cái miệng lão ta nói toàn lời bẩn thỉu, còn không lấy bùn lấp kín cho ta!”

Nghe vậy có một tên nắm một vốc đất cát bẩn thỉu nhét vào miệng vào mũi ông lão, lão hán không chịu giãy dụa chống cự, nhưng không thể phản kháng được gì, tên quản sự kia còn nói: “Kéo tới nơi nào xa xa chút, đánh một trận, rồi ném đi! Đừng để cho đô đốc nhìn thấy tên điên này!”

Nói xong lão hán liền bị đám người lôi đi.

Chút gây rối nhỏ bé ấy, so với đám đông như trẩy hội trước cửa phủ đô đốc, thậm chí không kích nổi lên sóng gió.

Hôm nay Cố Phương Phỉ mặc một chiếc váy liền thân thêu hoa mai vàng, Hứa Hàng ở sau lưng nàng, hai người lấy ra thiệp mời liền tiến vào phòng thiết yến.

Lúc này chưa tới thời điểm khai yến, mọi người tranh thủ kết giao nịnh bợ nhau, cũng có người đi dạo ở hoa viên trong phủ.

“Hứa tiên sinh từng tới nơi đây rồi?” Cố Phương Phỉ hỏi.

“Chưa từng. Phủ đô đốc là nơi một thường nhân như tôi có thể tiến vào sao?”

“Nơi này có hoa viên và hang đá rất đẹp, hoa viên nhà khác không lớn được như vậy, hôm nay tới, tôi dẫn Hứa tiên sinh đi thưởng ngoạn.”

Động đá ở đây là khi đô đôc kiến trúc lại phủ, bên dưới có người kiến nghị làm nó, có thể chứa được trăm người, bên trong đường hẹp quanh co, từng viên đá sạch sẽ được đẽo gọt tỉ mỉ, vừa nhìn đã biết giá tiền không rẻ.

Hứa Hàng và Cố Phương Phỉ đi vào một đường, lúc ra lại đi một đường khác, trên đường đi nói chuyện rất vui vẻ: “Người khác khi tổ chức tiệc mừng thọ, thọ tinh (người được chúc thọ) sẽ ở phòng khách chào hỏi mọi người, nhưng có vẻ đô đốc không thích lắm?”

“Đó cũng không phải, đô đốc rất thích náo nhiệt. Chỉ là ông ta là người cực kỳ cẩn thận, chỉ lo có người đến ám sát, cho nên chưa đến giờ khai yến sẽ không đi ra. Nhà chúng tôi và đô đốc có dùng cơm cùng nhau mấy lần, ông ta đều ngồi một mình một bàn, cách xa ít nhất mười mét, phía sau còn dẫn theo một đội binh lính.”

Chỗ rẽ đi lên bậc thang, Hứa Hàng ngắm nhìn hoa viên cẩm tú: “Chức tước càng cao, thì càng không chừa thủ đoạn nào, gây thù hằn cũng nhiều, không kỳ quái.”

Cố Phương Phỉ nhìn đồng hồ bỏ túi một chút: “Gần đến giờ rồi, chúng ta trở về thôi.” Nói rồi xoay người trở về, nhưng còn chưa đi được bước nào đã bị Hứa Hàng kéo lại, Hứa Hàng chỉ chỉ vào những viên đá xếp thành một lối đi ở giữa hồ đằng trước nói: “Đi đằng này, gần hơn.”

Những viên đá kia dẫn vào một cánh cửa rất nhỏ, không biết thông ra hướng nào, Cố Phương Phỉ nghi hoặc: “Không phải tiên sinh nói chưa từng tới đây? Làm sao biết được?”

Hứa Hàng đi lên phía trước, chỉ cho Cố Phương Phỉ: “Hoa viên này, một bên là hồ nước, một bên là dãy nhà ba lầu, ở giữa là động đá thông suốt, thấy thế nào cũng không phải bố cục chính thống.”

Ngón tay cậu ở trong không khí vẽ vẽ: “Nước (氵), ba nét sổ ngang, một nét sổ dọc, là chữ Uông (汪). Cho nên, tiến vào hay đi ra đều có thể vòng qua hồ nước trở lại phòng chính, không cần phải đi trở lại hang đá.”

Cố Phương Phỉ nửa tin nửa ngờ đi cùng Hứa Hàng, vượt qua cửa nhỏ, quả nhiên nhìn sang bên cách xa mấy mét chính là cánh cổng vừa mới tiến vào, ngưỡng mộ nói: “Hứa tiên sinh quả là người thận trọng, tôi thì chỉ lo vườn có đẹp hay không, còn chưa từng nghĩ tới bố cục phong thuỷ như thế nào!”

Hai người đang nói đùa với nhau vài câu, phía sau bỗng có một người bụng phệ chen lên, lầm bầm nói: “Hai vị là ai? Sao lại đứng ở đây, cản trở đường đi!”

Kinh ngạc một chút, vội vàng tránh ra, tên mập mạp đi lên trước hai người, hơi liếc mắt nhìn một cái, bỗng nhiên dừng bước.

Ban đầu động tác của hắn cứng đờ, cảm giác ngờ ngợ, rồi lại lùi mấy bước, đứng ở giữa hai người.

Người này thu đầu về, híp mắt, quan sát Hứa Hàng một chút, sau đó chắp tay: “Xin chào vị tiên sinh này, tại hạ Bành Bạc, đặc trợ lãnh sự ngoại giao, không biết các hạ là ai? Nhìn rất quen mặt.”

Hứa Hàng hơi ngước mắt, liếc nhìn Bành Bạc, đôi môi giật giật, lạnh nhạt mà trả lời: “Tôi chỉ là chưởng quỹ của một hiệu thuốc nhỏ mà thôi.”

Thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

Cố Phương Phỉ nói Hứa Hàng không quen nhiều người, liền đứng ra điều đình: “Bành đặc trợ, chào ông, tôi là là Cố Phương Phỉ của Bành Vận thương hội, đây là bằng hữu mà tôi mang đến, có thể trước đây ngài từng đến hiệu thuốc của tiên sinh đây mua thuốc rồi cũng nên.”

“Ồ… Có đúng không nhỉ?” Bành Bạc vuốt cằm,cặp mắt kia có thể nói là có chút bất an nhìn qua nhìn lại trên người Hứa Hàng, mặt mày sáng sủa như vậy, tư thái hơn người, luôn cảm thấy đã gặp ở nơi nào, thật giống như ở trong bức tranh gã từng nhìn thấy, chỉ là không nhớ được tên.

Càng không nhớ ra được, lại càng nhìn chằm chàm.

Đại khái ánh mắt dò xét kia quá vô lễ, sắc mặt Hứa Hàng hơi có chút cứng ngắc, thậm chí Cố Phương Phỉ có thể nhìn thấy huyệt thái dương của cậu bắt đầu nổi gân xanh, vì vậy lúng túng nở nụ cười: “A nha, thời gian không còn sớm, đừng để cho đô đốc chờ chúng ta…”

Nói xong, nắm ống tay áo Hứa Hàng, Hứa Hàng nhận ra được nàng đang giải vây, liền cúi đầu xuống, nghiêng người nhanh chóng đi ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, tên đa nghi Bành Bạc như mở được chốt cửa, bốp một cái vỗ vào tay mình, quay người túm lấy cánh tay phải Hứa Hàng, bởi vì kích động mà dùng sức quá mạnh, khiến cho tay Hứa Hàng bị vặn một cái!

“Tôi nhớ ra rồi! Cậu… Cậu không phải người của Kim Giáp Đường, diễn quan Kim Hồng Xương nuôi sao?!”

Next: Chương 15