Chương 15

Edit & Beta: DK

Diễn quan. Đã bốn năm không nghe danh xưng này, Hứa Hàng cảm thấy tứ chi tê rần, ngực lại buồn nôn.

Rất muốn nôn.

Bành Bạc nói câu này không to lắm, nên Cố Phương Phỉ đã đi ra ngoài cửa không nghe được, nàng thấy Hứa Hàng chưa đi ra, liền quay lại: “Hứa tiên sinh?”

Hứa Hàng nghiêng đầu, nói: “Cô nương đi trước, tôi muốn trò chuyện với vị Bành đặc trợ này một lát.”

Cố Phương Phỉ gật đầu, nghe lời rời đi, Hứa Hàng lúc này mới nhíu mày, ghê tởm đẩy cánh tay Bành Bạc: “Thả ra!” Cậu móc khăn tay từ trong áo, lau đi lau lại nơi vừa bị Bành Bạc sờ qua, sau đó chán ghét ném khăn tay đi.

Bành Bạc nhìn một loạt động tác này của cậu, hiển nhiên biết bản thân mình đang bị khinh bỉ, bắt đầu nóng nảy: “Ai u, làm sao, một món đồ chơi cấp thấp, lắc mình biến hóa, thật sự coi mình đã trở thành chủ tử ? ?”

“Ông nhận lầm người rồi.” Ánh mắt Hứa Hàng giống như một thanh đao ẩn nấp trong đêm tối khiến người ta sợ hãi, “Mong ông quản cái miệng mình cẩn thận, đừng cắn loạn khắp nơi.”

“Ha, tôi nhớ ra rồi, Kim Hồng Xương hình như đã chết, cho nên cậu mới trốn ra được? Vừa nãy Cố tiểu thư gọi cậu là gì nhỉ… Hứa tiên sinh?”

“Tôi lặp lại lần nữa, ông nhận lầm người.”

“Làm sao làm sao? Ồ? Cậu cho rằng cậu leo lên người thiên kim Cố gia thì không ai biết đến những chuyện bẩn thỉu trước kia của mình? Tôi phi! Nếu lão tử đến đằng kia nói lên đức hạnh của cậu cho mọi người thì sao nhỉ, khà khà, xem cậu có bản lĩnh gì! A đúng rồi, cậu tốt nhất đừng ngồi xuống ăn cơm, đơn giản lắm, hôm nay Lê Hoa Ban không cần phải diễn nữa, cậu lên diễn là được rồi!” Bành Bạc vốn có tính ỷ thế hiếp người, hôm nay nhìn thấy Hứa Hàng, không nhịn được muốn bộc lộ tính khí.

Bộ dạng mắt chó coi thường người khác của gã, trong mắt Hứa Hàng, giống như độc dược trí mạng. Gã càng cười đến buồn nôn, Hứa Hàng lại càng có kích động muốn đẩy gã vào trong hồ nước.

Bởi vì, gã là một trong số ít người, biết được những năm tháng đầy sỉ nhục của Hứa Hàng.

Mười một tuổi năm ấy, phụ mẫu Hứa Hàng đều mất, cậu rời khỏi Xuyên Thành, ngàn dặm xa xôi đến Kim Giáp Đường nhờ vả cữu cữu Kim Hồng Xương, từ khi đó, cơn ác mộng của cuộc đời cậu bắt đầu.

Không có ai biết, Kim Hồng Xương thu dưỡng cháu ngoại. Hứa Hàng ở trong Ỷ Viên lớn lên, bảy năm, chưa từng bước ra khỏi Ỷ Viên một bước.

Mệnh lệnh đầu tiên Kim Hồng Xương bắt Hứa Hàng làm, chính là học diễn.

Xướng hí khúc, rõ ràng đó là nghề nghiệp hạ đẳng, đê tiện nhất. Hứa Hàng vẫn được coi như đại thiếu gia nuôi lớn đến từng tuổi này, đương nhiên là không chịu.

Vì vậy, Kim Hồng Xương không còn khuôn mặt hiền lành của cữu cữu nữa, y kéo Hứa Hàng vào trong phòng tối, lấy roi quất cậu, dùng kẹp gỗ kẹp đầu ngón tay cậu, dùng kim châm đâm vào da thịt cậu… Nhưng những thứ này không phải hình phạt đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là hình phạt mà Kim Hồng Xương dùng tảng băng khắc hoa văn chìm, phạt Hứa Hàng ở quỳ lên trên.

Khối băng mang theo khí lạnh thấu xương, xuyên qua đầu gối, truyền tới tận xương tủy, so với bất kỳ dụng cụ tra tấn xác thịt nào đều đau hơn, càng kinh khủng hơn là hoa văn trên khối băng cứa lên da thịt cậu, giống như quỳ gối quỳ gối lên đao nhưng không thể di chuyển, hoa văn sẽ bị chảy ra, ngày hôm sau nếu Kim Hồng Xương không thấy trên đầu gối có vết thương chảy máu, liền bắt cậu quỳ thêm một ngày nữa.

“Ta hỏi cháu, có học hay không? !” Lần thứ ba sau khi ngất đi, Kim Hồng Xương kéo tóc cậu hỏi.

Hứa Hàng nhìn cảnh “xuân” ở ngoài Ỷ Viên qua khe cửa, cảm thấy quá mức chói mắt, từng lỗ chân lâu trên người cậu đều đau nhức. Suy nghĩ của cậu lập tức bay đi rất xa, sau đó từ nơi xa xôi đó trở về, cuối cùng nói: “… Học.”

Từ đây, trải qua nhiều năm học, cả ngày lẫn đêm đều phải luyện giọng, đi vòng quanh sân khấu, cầm hoa, kẻ mắt mắt, múa thủy tụ(1), diễn kịch nam(2).

Xướng sai, đánh; quên từ, đánh; ánh mắt không đúng, đánh… Cứ như vậy đánh đánh, đến khi nào thành mới thôi.

Mười sáu tuổi năm ấy, lần đầu lên đài biểu diễn, mũ phượng phối nghê thường(3).

(1): Múa thủy tụ

(2) Kịch nam: là loại hình nghệ thuật sân khấu miền nam Trung Quốc thời xưa

(3) Nghê thường: Quần áo có nhiều màu sắc, thường được mặc để biểu diễn hí kịch

Sân khấu kịch ngay tại bên trong Ỷ Viên, người ngồi dưới đài cũng không phải người bình thường, thậm chí, còn không phải người Hoa.

Trong đám bọn họ, hầu như đều là sĩ quan Nhật Bản, hoặc là người châu Âu tóc vàng mắt xanh, là những nhân vật không thể chọc vào.

Nhưng mà những người này, bên ngoài áo mũ chỉnh tề, đức cao vọng trọng, quyền cao chức trọng, nhưng một khi tiến vào Ỷ Viên, kẻ này xướng người kia họa, dưới mắt chỉ còn lưu lại những thứ dơ bẩn, sắc mặt si mê mà hèn mọn, như những con rùa già trong bùn đen.

“Ta từng chẳng quản ngày đêm thêu túi uyên ương cho chàng. Ta từng nắm tay, cùng ăn cùng ngủ, nguyện cả đời bách niên giai lão. Chỉ trách trời không thương ta duyên mỏng tình cạn.” Hứa Hàng kéo thủy tụ, nhẹ nhàng điều khiển tung bay, mặt mày lưu chuyển, dưới đáy lòng không khỏi hít khí lạnh, hôm nay có nhiều người, cậu không nhịn được dịch chuyển tư thế.

Nếu như diễn bình thường, nơi nào sẽ kinh diễm tuyệt luân như vậy?

Kim Hồng Xương bắt cậu xướng, là ‘Kim Bình Mai’, là ‘Phẩm hoa bảo giám’, toàn là những dâm từ diễm khúc.

Đoán chắc những người tới đây đều là kẻ có tiền, luôn có những ham mê không thể nói, viết ra đặt trên mặt bàn, không ai dám lộ liễu, mà Kim Hồng Xương, chính là một con đò ngang muốn vì bọn chúng giải sầu.

Mười mấy năm trước, khắp nơi chiến tranh loạn lạc, người bình thường thoát thân không kịp, nơi nào có lòng thanh thản nghe diễn, đương nhiên cũng ít có gánh hát như bây giờ, Kim Hồng Xương vốn định nuôi dạy mấy đứa trẻ nhà nghèo, vừa vặn lúc này, Hứa Hàng xuất hiện.

Một tên con cháu thế gia văn nhược, cho dù có đánh chửi làm nhục thế nào, khí chất thanh cao đã ăn vào xương tủy không mất được, những hài từ đến từ gia đình nghèo khổ không thể so sánh. Kim Hồng Xương là một lão già lưu manh, nửa đời nghiên cứu những sự tình bát nháo, liếc mắt một cái liền chọn trúng Hứa Hàng.

Lần đầu tiên dựa vào kỹ năng xướng diễn của Hứa Hàng, Kim Hồng Xương ở dưới trướng Nhật Bản che chở, làm ăn phát đạt, một ngày thu đến cả đấu vàng, hoành hành hiếp đáp.

Ngay đêm đó, Kim Hồng Xương hưng phấn, dắt thê tử cùng nhi tử uống say mèm, sau đó đá văng cửa phòng Hứa Hàng, chỉ vào cậu lớn tiếng nói: “Mày! Ngày mai… Phải, ợ, phải xướng cho tốt, ánh mắt câu dẫn… Để Taijin…còn có Richard tiên sinh, hài lòng!”

Hứa Hàng ngồi ở trên giường, đôi mắt lạnh lùng nhìn Kim Hồng Xương say rượu làm trò hề, giống như quái vật vùi mình dưới mặt hồ, một chút sóng lớn cũng không có lộ ra. Đợi đến khi Kim Hồng Xương đi, mới đột ngột đứng lên, chạy ra ngoài cửa, nằm sấp trên mặt đất, nôn khan một lúc lâu.

Thời đó, người Nhật Bản không đắc tội người nước ngoài, người nước ngoài không đắc tội người Nhật Bản, ai cũng muốn mang thiếu niên tóc đen tinh xảo như gốm sứ Trung Quốc kéo xuống sân khấu, thả vào trong túi, mang đi nuôi dưỡng, nhưng ai cũng giữ một loại cân bằng vi diệu, kẻ nào động thủ trước, chính là xé rách mặt nạ của đối phương.

Đương nhiên, tên yêu quái Kim Hồng Xương này, một mực muốn giữ lại Hứa Hàng, không phải thương tiếc cậu, chỉ là muốn chờ một ngọn núi lớn có thể khiến y dựa vào được cả đời.

Mà Hứa Hàng, ở trong mối quan hệ vi diệu này, bảo toàn được sự trong sạch của chính mình.

Mãi đến tận khi người Nhật Bản bị đánh đuổi ra khỏi thành Hạ Châu, người nước ngoài cũng lùi tới khu Tô giới, sau đó… Đoạn Diệp Lâm xuất hiện.

Có lẽ Đoạn Diệp Lâm nói đúng, Hứa Hàng nên cảm tạ sự xuất hiện của hắn, bằng không chưa biết kết cục nào đang chờ cậu.

Nhưng đối với Hứa Hàng mà nói, hắn cũng chẳng khác gì những kẻ xâm lược ngoài kia.

Next: Chương 16