Chương 16

Edit & Beta: DK

Năm đó khi thành Hạ Châu thất thủ, sĩ quan Nhật Bản và tư lệnh đều bị lôi đi mổ bụng; nhưng trong mắt người phương tây, những người tóc đen mắt đen, đều không khác nhau là mấy.

Thế nhưng Bành Bạc lại không.

Năm đó gã là kẻ duy nhất có thể dùng thân phận phiên dịch theo người nước ngoài tiến vào Ỷ Viên, mà Hứa Hàng, chưa bao giờ quên bất kỳ một khuôn mặt nào ở dưới đài hau háu như hổ rình mồi, tục tĩu bẩn thỉu.

Bên khóe miệng Hứa Hàng treo nụ cười xem thường, cậu so với Bành Bạc cao hơn không ít, tiến lên một bước, nhẹ giọng nói: “Ông muốn nói thì cứ việc nói, hôm nay là sinh nhật đô đốc, nếu người nào gây sự trong yến tiệc ngài ấy, tôi thật muốn biết, hắn ta sẽ có kết cục như thế nào”

Bành Bạc bị cậu nói đến nghẹn họng, tức đến nỗi khuôn mặt tím tái như gan heo: “Ồ, định lấy thân lúa mà làm cột chống hả —— bày ra bộ dạng thùng rỗng này làm gì! Tôi cho cậu biết, có tin tôi chỉ dùng một đầu ngón tay cũng có thể bóp chết cậu? Thôi, tôi không cần hao tổn khí lực với loại người thấp hèn như cậu, dưới đế giày tôi đang có chút bẩn, gì chỉ cần cậu lau sạch, hôm nay ông đây coi như không nhìn thấy cậu.”

Nói rồi vén vạt áo lên, giơ một chân ra ngoài, cười khẩy khiến đống thịt mỡ trên mặt run run.

Hứa Hàng lạnh lùng nhìn gã, sau đó liếc mắt nhìn phía xa, nói: “Xin lỗi, tôi không mang khăn, không cách nào lau cho ông được.”

Đây chính là cự tuyệt.

Hôm nay Bành Bạc nhất quyết muốn làm nhục người này, vì vậy dí chân đến gần, tùy ý lau vào vạt áo trường sam Hứa Hàng đang mặc, bôi hết bùn bẩn vừa nãy giẫm phải lên, sau đó vừa cười vừa nói: “Cần gì phải khăn, như thế này không được sao? Cứ thế, lau đến khi sạch thì thôi!”

Gã sung sướng đến quên hết tất cả, cảm thấy Hứa Hàng không nhúc nhích là đang kiêng kỵ với mình, cả người đều đắm chìm trong khoái cảm sỉ nhục người khác.

Đợi đến khi gã thỏa mãn rồi, chuẩn bị đứng thẳng người tiếp tục giáo huấn Hứa Hàng chút nữa, bỗng nghe thấy đằng sau có một giọng nói trung khí mười phần quát một tiếng: “Ngươi đang làm gì?!”

Bành Bạc run một cái, nhìn sang, chỉ thấy Đoạn Diệp Lâm từ cửa nhỏ tiến vào, hai mắt trừng trừng, nhanh chân đi tới, chuyện đầu tiên làm chính là cúi đầu nhìn cả người Hứa Hàng, sau khi nhìn thấy y phục dính đầy vết bẩn thì ánh mắt lập tức thay đổi.

“Bành đặc trợ thực sự rất nhàn nhã nhỉ, không ở tiền sảnh cùng người khác uống rượu, lại ở chỗ này nói chuyện cùng với bằng hữu của tôi.”

Trong giọng nói của Đoạn Diệp Lâm không có chút nhiệt độ nào, nghe xong trong lòng Bành Bạc lạnh run.

Ra là vậy, gã cứ thức mắc tại sao Hứa Hàng lại ngang ngược như thế, hóa ra là bám chân tư lệnh.

Phi, thật dơ bẩn!

Vội vàng thu chân lại, trong lòng tối tăm thầm mắng một câu tiện nhân, trên mặt lại cười ha ha: “Ôi, hóa ra là bằng hữu của tư lệnh. Trò đùa thôi, trò đùa thôi, tôi đây vừa rồi đi đứng không vững, đạp phải quần áo của Hứa tiên sinh, tư lệnh sẽ không vì một bộ quần áo mà bắt tôi trở về đó chứ, ha ha.”

Lúc này, gã vẫn chưa biết được, chính mình đến cùng đã làm một việc ngu ngốc đến nhường nào.

Đoạn Diệp Lâm ung dung thong thả cởi bao tay: “Ồ? Vậy nếu như tôi thật sự vì một bộ y phục mà muốn bắt Bành đặc trợ trở về thì sao?”

“Chuyện này…” Bành Bạc nghẹn một chút, sau đó lại cười, “Tư lệnh thật biết nói đùa. Đã là bằng hữu của tư lệnh, thì sau này mọi người đều là người một nhà, tôi đã hiểu.”

Hắn đưa bao tay cho Hứa Hàng cầm, tiếp tục nói: “Ai nói, tôi đùa giỡn?”

Ánh mắt trong phút chốc trở nên âm hiểm, sắc bén như hai mũi tên, vèo vèo bắn lên người Bành Bạc. Bành Bạc không hiểu sao bỗng cảm thấy cơ thể lạnh run, nhận ra Đoạn Diệp Lâm không phải gốc rạ bình thường, lại còn muốn chuyện bé xé ra to, lập tức lo lắng: “Tư lệnh có phải hơi quá rồi không. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, nói tư lệnh ngài vì một bộ y phục mà muốn bắt người, không ai dám nói ngài, cũng sẽ nói đến tên tiểu quan ngài hết mực bảo vệ kia… Không êm tai chút nào đâu!”

Trong lời nói âm thầm bày ra chút uy hiếp, sau đó lại bắt đầu thương lượng: “Khụ, cái miệng này của tôi nói chuyện luôn thẳng như vậy, mong ngài khoan dung tha lỗi.”

Ban đầu Đoạn Diệp Lâm án binh bất động nhìn Bành Bạc, đợi đến khi tất cả lời Bành Bạc đều nói hết rồi, chắp tay giả bộ rời đi, sau đó đột nhiên nắm chặt áo của gã, nắm tay, nhằm thẳng về phía gò má mà đấm một quyền!

Quyền kia vừa ra, phốc một cái, Bành Bạc liền phun ra một chiếc răng cửa!

Kiều Tùng đã từng kể, khi hắn cùng Đoạn Diệp Lâm lên núi săn thú, gặp phải lợn rừng, Đoạn Diệp Lâm cũng dùng một quyền đánh dã thú kia đến ngất xỉu, không biết cú đấm này có dùng toàn bộ sức lực như khi đó không.

Thời điểm buông tay, Bành Bạc choáng váng xoay một vòng, rồi rầm một tiếng ngã ngồi dưới đất, bưng mặt của mình kêu oai oái, đôi mắt híp lại, sưng to đến nỗi không mở ra được, kêu to ai u ai u, thảm cực kì.

Người khởi xướng đánh xong lại lấy bao tay mang vào, vừa xỏ vừa liếc nhìn Bành Bạc, trả lại gã một câu: “Nắm đấm của tôi có hơi đau một chút, mong Bành đặc trợ có thể khoan dung tha lỗi.”

Đây nhất định là ăn miếng trả miếng.

Sau đó dắt tay Hứa Hàng, không quay đầu lại đi ra khỏi hoa viên. Hứa Hàng bị Đoạn Diệp Lâm kéo đi, bảy rẽ tám quẹo không biết đi hướng nào, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng bếp dùng để chuẩn bị đồ ăn.

Kéo cửa ra, lôi người vào, đóng cửa, cài chốt.

Hứa Hàng thiếu chút nữa bị ngưỡng cửa ngáng chân té lộn mèo, may có Đoạn Diệp Lâm nhanh tay đỡ người lên, vẫn cứ đứng vững vàng, sau đó trước ngực bị một bàn tay tóm chặt, sau thắt lưng cũng có một cánh tay khác ôm, cả người bị nhấc lên, nửa bàn chân chạm đất.

“Ừm…” Hứa Hàng có chút vất vả.

Đoạn Diệp Lâm ép Hứa Hàng nhìn thẳng vào mắt hắn, thịt trên mặt như bị kéo căng, hỏi cậu: “Sao em lại ở đây?”

Next: Chương 17