House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 17

Edit & Beta: DK

Hứa Hàng tách tay hắn ra, nhưng không đẩy người, lại sợ giãy dụa sẽ khiến quần áo bị xé rách, đành phải nói: “Cố tiểu thư mời tôi tới nghe diễn.”

Đoạn Diệp Lâm híp mắt, nhớ tới chuyện ở Bách Hoa Ban lúc trước, có chút không vui: “Tại sao không nói cho tôi?”

“Anh không hỏi, sao tôi phải nói?”

Đây chính điểm mà Đoạn Diệp Lâm không thể chịu nổi ở Hứa Hàng, chuyện gì cũng không nói, chính là muốn người đoán, đoán không được thì phải xem vận khí của hắn. Nhưng Đoạn Diệp Lâm lại không thể chỉ vào mũi Hứa Hàng ra lệnh cho cậu nói hết mọi chuyện, nếu thật sự làm như vậy, với tính cách Hứa Hàng, sau này cậu đi bao nhiêu bước, ăn mấy miếng cơm đều sai người hồi bẩm, thật sự đày hắn không thể làm gì khác được.

Tuy nhiên Đoạn Diệp Lâm luôn có biện pháp chỉnh cậu.

“Không phải không cho em đến, tôi có thể dẫn em tới, nếu như hôm nay tôi không có ở đây, không phải em sẽ bị người ta khinh bỉ sao.”

“Gã không đáng để tôi tức giận.”

“Nhưng tôi sẽ tức giận.” Đoạn Diệp Lâm vuốt ve khuôn mặt Hứa Hàng, “Gã biết quá nhiều, năm đó tôi không quản sạch sẽ miệng lưỡi gã, bây giờ muốn bịt lại, sợ sẽ phải hao chút khí lực.”

Lúc này Hứa Hàng mới nhìn thẳng Đoạn Diệp Lâm: “Anh muốn giết gã?”

Đoạn Diệp Lâm nở nụ cười: “Tôi trong mắt em là kẻ giết người không chớp mắt như vậy sao? Hiện tại gã tham chính ở đại sứ quán nước ngoài, sao có thể nói giết là giết được, em yên tâm, tôi nhất định sẽ bắt gã quản chặt cái miệng của mình.”

Hứa Hàng không nói, tròng mắt của cậu rủ xuống, khiến người không thấy rõ cậu đang nghĩ gì.

Đoạn Diệp Lâm nhìn thấy trên tóc cậu có chút bẩn, vươn tay phủi đi, sau đó thì có chút đứng nói này trông núi nọ.

Hắn vuốt ve vành tai Hứa Hàng, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Tuy nhiên, hiện tại… Thứ tôi muốn bịt kín nhất là, cái miệng của em.”

Không chờ Hứa Hàng phản ứng lại, hắn đã nhấc người lên, mở miệng hết gặm lại hôn.

Hắn cao hơn Hứa Hàng rất nhiều, tư thế như vậy Hứa Hàng chỉ có thể ngửa đầu, rất khó chịu, miệng đương nhiên cũng không khép lại được, nước bọt theo đầu lưỡi quấn quýt không nuốt xuống được chảy ra bên ngoài.

Đương nhiên, kết quả như thế sẽ làm cho cậu không nhịn được phản kháng.

Đoạn Diệp Lâm đối với loại cưỡng chế này rất mê luyến, một tay khác mò ra phía sau đầu Hứa Hàng, ép cậu ghé sát đầu lại, hắn yêu thích bộ dạng hoảng loạn giống như con sóc của Hứa Hàng, mà hắn là tên sắc lang đói bụng, nếu bắt được nhất định sẽ ăn hết.

Cuối cùng hắn ở trên môi Hứa Hàng đè ép một chút, rồi dùng mu bàn tay xoa xoa khóe miệng dính nước của cậu, mới coi như thỏa mãn đã nghiền.

Mẹ nó, phải nhẫn nhịn không thể khiêng người trở về bây giờ.

“Khụ… Nơi này có nước, em lau qua chút đi, tôi tới tiền sảnh chờ em.” Nói xong Đoạn Diệp Lâm liền đi ra ngoài, lưu lại Hứa Hàng còn đang đứng tại chỗ, vết hồng trên mặt mãi vẫn chưa tan.

Hứa Hàng quan sát một chút, nơi này là gian phòng bày biện thức ăn đã làm xong xuôi. Bên cạnh kệ bếp có vại nước, cậu đi tới, soi bản thân trong nước một chút, sau đó múc một bầu nước, súc miệng ba lần, rồi mới bắt đầu xử lý vạt áo bẩn phía dưới.

Đang ở bên kệ bếp hong khô, thì chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng nha hoàn đi tới.

Hai tiểu nha đầu rộn ràng trò chuyện với nhau: “Ôi chao ôi chao, Đông Hạnh cô nhìn thấy không, Đoạn tư lệnh lớn lên thật là anh tuấn!”

“Hạ Mai, không phải cô muốn trở thành tư lệnh phu nhân đó chứ? Tỉnh lại đi!”

“Phi phi phi, cô đó nha, đừng để tôi xé miệng của cô! Nhanh bưng rượu lên cho đô đốc đi! Hai bình sứ trắng có quai kia kìa.”

Đông Hạnh đi vào gian bếp, đang muốn lấy rượu, liền cảm thấy có một cơn gió thổi tới, lạnh lẽo.

Ngẩng đầu lên nhìn, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại, oán trách một câu: “Mấy nha đầu làm bếp đúng là sơ ý mà! Cửa sổ cũng không đóng lại,  gió thổi đồ ăn nguội hết rồi!”

Oán trách đóng cửa sổ, tìm được bình rượu cho đô đốc, thoáng nhìn, thấy trên kệ bếp có chút bẩn thỉu.

Nàng không quá chú ý, tùy tiện lau vài cái, rồi bưng bình rượu đi ra ngoài.

Next: Chương 18

Gửi phản hồi