Chương 18

Edit & Beta: DK

Yến hội trong đại sảnh ngay khi Lê Hoa Ban xướng vở ‘Định Quân Sơn’ thì cũng bắt đầu.

Hôm nay Uông Vinh Hỏa đặc biệt vui vẻ, ngồi trên ghế được trạm khắc tỉ mỉ nào hoa nào chim nào rồng phượng, phía sau là một hàng binh sĩ đeo súng, trong tay thưởng thức hạch đào, còn thỉnh thoảng hát theo mấy câu: “Phong thư này đến thật đúng lúc, trời giúp Hoàng Trung thành công sau bao ngày cực khổ~ đứng ở cửa doanh cất cao giọng gọi, binh sĩ toàn quân nghe lệnh trả lời~ “

Nhìn thấy Đoạn Diệp Lâm từ cửa chính tiến vào, thân thể to béo của lão hơi lung lay một chút, mãi đến tận khi người đã đi tới trước mặt, mới làm bộ đứng dậy, lời nói ra lại giống như thân quen: “Ôi chao, Đoạn tư lệnh, tiếp đãi không chu đáo, tiếp đãi không chu đáo, mời ngồi!”

Vì vậy có người dẫn hắn đến bàn bên cạnh, Đoạn Diệp Lâm nhìn qua, rồi tự mình đi tới bên cạnh Uông Vinh Hỏa, đám tiểu binh đằng sau lập tức ngồi thẳng lên, bàn tay cầm súng siết chặt hơn.

Nhưng Uông Vinh Hỏa chỉ hơi vung tay, ra hiệu cho bọn họ bình tĩnh một chút.

Ngồi xuống sát bên Uông Vinh Hỏa, Đoạn Diệp Lâm cười như không cười, trực tiếp đặt một chiếc hộp gấm tới trước mặt lão: “Mừng thọ đô đốc, tôi mang chút lễ vật tới. Không phải thứ gì tốt cả, chỉ là hôm nay cố tình hái xuống chút trái cây, còn tươi mới nóng hổi lắm.”

Trái cây nóng hổi?

Uông Vinh Hỏa thả hạch đào trong tay xuống, dùng một ngón tay đẩy hộp gấm ra, nhìn thấy bên trong máu thịt be bét, đồng tử co rút thật mạnh, sau đó bất động thanh sắc khép lại, ánh mắt trở lại trên sân khấu: “Làm phiền Đoạn tư lệnh, còn đích thân tự tay đưa đến.”

“Thiệp mời của Đô đốc đã đưa đến tận cửa Tiểu Đồng Quan, ta không trả lễ lại, chẳng phải là chậm trễ?”

“Hai người chúng ta đều là người quản lý thành Hạ Châu này, hà tất phải khách khí như vậy.”

“Cũng bởi vì chúng ta đều liên quan tới việc ở thành Hạ Châu, cho nên mới muốn tìm đô đốc.” Đoạn Diệp Lâm đặt tay lên trên bàn, thân thể hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt như hổ như sói, vỗ vỗ hộp gấm, “Nếu như có người cố tình gây bất lợi cho thành Hạ Châu, thứ trong hộp gấm này, chính là kết cục của kẻ đó. Cho nên, sau này thành Hạ Châu có thể thái bình thịnh trị hay không, còn phải xem đô đốc đã minh bạch lòng ta hay chưa.”

Trong lòng Uông Vinh Hỏa kìm nén một bụng khí, ngoài mặt vẫn cười như phật Di Lặc: “Ha ha, Đoạn tư lệnh, lo xa rồi. Chúng ta vẫn nên uống với nhau một ly chứ?”

Đang muốn rót rượu, chợt nghe thấy một giọng nữ êm dịu cất lên: “Mấy ngày này thời tiết chợt ấm chợt lạnh, đô đốc và tư lệnh muốn uống rượu, vẫn nên hâm nóng lên.”

Cố Phương Phỉ tư thái ưu nhã từ đàng xa cười đi tới.

Cố Phương Phỉ vừa xuất hiện, Uông Vinh Hỏa liền cười chào hỏi với nàng. Những năm trước, Cố Nhạc Thiện và Uông Vinh Hỏa quan thương cấu kết kiếm lời không ít tiền, bởi vậy quan hệ giữa Bành Vận thương hội và đô đốc xưa nay rất tốt.

“Cố tiểu thư càng ngày càng trổ mã xinh đẹp, mau ngồi mau ngồi!” Uông Vinh Hỏa khách khí hai tiếng, sau đó dặn dò người hầu mang Kỳ Lân ôn tửu tước(1) lên, mở nắp ra, đổ hết rượu vào trong đó, chậm rãi hâm nóng, trong lúc đợi quay sang hỏi Đoạn Diệp Lâm, “Tư lệnh cũng muốn đợi rượu nóng lên?”

(1) Kỳ lân ôn tửu tước: Là đồ vật dùng để hâm nóng rượu ngày xưa

“Không, tôi có thói quen uống rượu lạnh.”

Uông Vinh Hỏa sờ lên đỉnh tước đã thấy ấm tay, híp mắt nói: “Lúc còn trẻ đương nhiên rượu nóng rượu lạnh chẳng kiêng kỵ, bây giờ tôi đã có tuổi, bụng dạ yếu, không chịu nổi kích thích. Cho nên, hai chúng ta, sợ rằng không có cách nào cùng uống chung một bình rượu được.”

Đoạn Diệp Lâm cầm chén rượu lên, đặt ở bên môi, không uống, nghe Uông Vinh Hỏa nói liền đổ xuống dưới đất, đặt cốc lên trên mặt bàn: “Chung hay không chung một bình cũng không sao, chỉ là tôi chưa bao giờ uống rượu lạnh của người khác, cũng sẽ không để cho người khác cướp rượu của mình uống.”

Ánh mắt hai người đối diện nửa ngày, trong mắt đều cháy lên chút lửa.

Một lúc sau, đợi đến khi rượu đã đủ độ ấm, một gã sai vặt bên cạnh tiến lên mở nắp tước ra, lấy bình rượu đến, chuẩn bị đổ vào, bỗng ngửi thấy một mùi tanh nồng nặc bốc lên, sặc lên mũi mọi người.

Mùi này truyền ra xung quanh vừa mạnh vừa nhanh, nắp tước vừa mở ra, Uông Vinh Hỏa và Đoạn Diệp Lâm lập tức chau mày, một trận gió lạnh thổi qua, toàn bộ phòng lớn đều tràn ngập mùi tanh, tất cả mọi người không khỏi lấy ống tay áo che mũi, quay đầu nhìn tới.

“Mùi gì vậy…”

“Thực sự thối quá…”

“Có đồ gì bị thiu hả?”

Uông Vinh Hỏa đoạt lấy bình rượu, mạnh mẽ vứt xuống đất: “Thứ gì đây? Ai quản rượu, thối thành như vậy, còn dám bưng lên cho ta!”

Lão vừa quát ra, phía sau một loạt binh sĩ xoạch xoạch cầm súng lên. Một đám sai vặt cùng nha đầu trong nhà bếp vội vã quỳ xuống, dập đầu lạy xin tha, khóc lóc nói rằng không biết.

Lúc này, bên trong đám khách mời có một thiếu niên mặc trường sam bước ra, ngồi xổm xuống, quẹt chút rượu bị đổ xuống dưới đất, đưa lên mũi ngửi, sau đó giữa ánh mắt thán phục của mọi người đứng lên, chắp tay một cái với Uông Vinh Hỏa, nói: “Đô đốc, rượu này không phải hỏng, mà đã bị bỏ thêm độc.”

Next: Chương 19