House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 20

Edit & Beta: DK

Việc cấp bách bây giờ, là bắt được người đã hạ độc.

Uông Vinh Hỏa vỗ bàn cái rầm: “Nghe không, đi thăm dò! Xem là tên hỗn xược nào to gan như vậy!”

Vì vậy tiền sảnh bắt đầu rối loạn một trận, tuy nhiên lại có kết quả ngoài mong đợi.

Đám lính áp giải một người béo tốt đi ra khỏi đám đông, người kia trong miệng liên tục kêu oan, sợ đến đái cả ra quần: “Không phải tôi! Không phải tôi! Đây là hiểu lầm! Hiểu lầm!”

Đám lính cũng không thèm quản gã liên tục khóc rống, hung hãn đẩy gã một cái, người kia té nhào xuống trước mặt Uông Vinh Hỏa, cánh tay bị lộ ra, từ lòng bàn tay đến cùi chỏ, sưng đỏ từng mảng, giống hệt triệu chứng mà Hứa Hàng đã nói.

Sai người cầm lấy đầu gã nhấc lên, Uông Vinh Hỏa liền nhận ra: “Bành đặc trợ? Không ngờ, hóa ra lại là ngươi!”

Người kia trước đó bị Đoạn Diệp Lâm đánh một quyền, trên mặt có vết máu ứ đọng chưa tan.

“Không đúng, không đúng, không phải! Đô đốc! Tôi sao lại có thể hại ngài!”

“Thế vết đỏ trên tay ngươi giải thích thế nào!” Uông Vinh Hỏa phẫn nộ rống lên.

“Này, chuyện này… Đúng rồi đô đốc, lúc nãy tôi mới bị ngã! Nhất định là khi ấy dính phải độc! Tôi, ai nha, tôi tưởng bị sâu cắn, nên mới không để ở trong lòng! Tôi tuyệt đối không bao giờ hại ngài, hung thủ nhất định là người khác!” Bành Bạc gấp đến độ chỉ loạn, “Ngài xem, trên mặt tôi bị thương thế này, là do ban nãy té ngã! Chuyện này Đoạn tư lệnh có thể làm chứng!”

Dù có gấp thế nào đi chăng nữa, Bành Bạc cũng không dám nói là do Đoạn Diệp Lâm đánh, nơi này có hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, đô đốc đã bắt đầu hoài nghi gã, nếu như đắc tội thêm Đoạn Diệp Lâm nữa, vậy chẳng khác nào đi tìm cái chết.

Đáng tiếc, Đoạn Diệp Lâm lại cố tình không hiểu ý, hắn lãnh đạm nói: “Bành đặc trợ bước đi bất ổn, lảo đảo nghiêng ngả, tuy nhiên… Có phải ngã vào bụi tích thủy quan âm hay không, tôi đây thật sự không chú ý.”

Lời này nói ra rất hợp lý, dù sao hắn cũng không phải người làm vườn, ai lại đi liếc bụi cỏ bên vườn hoa làm gì. Nhưng hiện tại tính mạng Bành Bạc như ngàn cân treo sợi tóc, nghe được lại càng nơm nớp lo sợ.

Đúng lúc này Hứa Hàng lại lơ đãng nói một câu: “Trước khi bắt đầu tiệc rượu, quả thật có gặp quá vị đặc trợ đây ở đình viện.”

Người đi tới đình viện rất nhiều, nhưng vào thời điểm mấu chốt thế này, câu nói kia như muốn tưới dầu thêm dầu vào lửa.

Bành Bạc kêu to: “Tôi chỉ đi xem hoa cỏ phong cảnh! Tôi chưa từng hạ độc!”

Khẩu súng của Uông Vinh Hỏa chỉ chỉ lên người bọn hạ nhân, bọn họ liền run lập cập, Uông Vinh Hỏa quát lên: “Các ngươi thì sao! Ở trong phòng bếp làm việc có nhìn thấy kẻ nào khả nghi không?!”

Nha đầu quỳ gối ở bên cạnh run sợ, liếc mắt nhìn Bành Bạc một cái, sau đó nhát gan lên tiếng: “Vị này… Vị đặc trợ này, từng nhờ tôi dẫn ông ấy đi nhà bếp lấy rượu thuốc…”

Lại một vết đao trí mạng khác!

Sắc mặt Bành Bạc trắng bệch: “Chớ nói nhảm! Cô chỉ nhìn thấy tôi lấy rượu thuốc lau lên vết thương trên mặt! Những chuyện dư thừa khác, tôi một chút cũng không làm! Có phải là cô có tật giật mình!”

Nha đầu kia chỉ lo sẽ dẫn lửa thiêu thân, thấy trong lời Bành Bạc có ý cá chết lưới rách, vội hốt hoảng chối sạch sành sanh: “Không có không có! Đô đốc, tôi dẫn ông ấy tới nơi liền quay người đi đốt bếp! Ông ta đã làm gì, tôi không thể biết được!”

Khuôn mặt Bành Bạc lúc này, chẳng khác nào khóc tang.

Súng của Uông Vinh Hỏa đã để ở trên trán gã, chỉ cần kéo cò sẽ mất mạng.

Cả người Bành Bạc cứng ngắc, không dám lộn xộn. Thời khắc sinh tử, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

“Ngươi vô tội? Ai có thể làm chứng? Đi dạo vườn, đang yên đang lành tự nhiên ngã? Rơi vào nơi nào không rơi lại rơi trúng vào cỏ độc? Nhiều nơi như vậy không đi, lại cố tình đi vào phòng bếp? Ta con mẹ nó làm sao cũng không tin, sao lại có chuyện trùng hợp như thế!”

“Làm chứng… Làm chứng… Chuyện này… Tôi…”

Ầm! Tiếng súng vang trời!

Tất cả mọi người đồng loạt run rẩy, trong lòng giống như rơi vào trong hố băng!

Chờ âm thanh qua, ngẩng đầu nhìn một chút, lại không nhịn được sờ sờ bản thân, cảm thấy mình còn sống, đặc biệt vui mừng, nhưng mà trong sảnh đường, trên đầu Bành Bạc đã bị thủng một lỗ lớn, máu phun ra, bắn khắp nơi, não chảy ra, dính màu đỏ của máu, thật sự quá mức kinh khủng.

“A… Ọe!”

Không ít người phải kìm chế cảm giác, để cho bản thân thoạt nhìn bình thường chút. Thế nhưng có không ít nữ nhân lần đầu tiên nhìn thấy chuyện như này rít gào liên tục, lấy khăn che mặt, không dám nhìn nữa.

Cố Phương Phỉ cũng không ngoại lệ, nàng lập tức quay người, thậm chí còn không biết người bên cạnh là ai, vùi mặt vào trong lồng ngực hắn, cả người run rẩy giống như như chim sợ cành cong.

Cũng may người kia là một trang hảo hán, chẳng những không có đẩy nàng ra, lại còn rất có lễ nghi, đứng bất động, để mặc cho nàng muốn làm gì thì làm, ở bên tai nhẹ giọng an ủi: “Không sao rồi, đô đốc đã sai người mang đi.”

Lúc này Cố Phương Phỉ mới ngẩng đầu, thấy trước mặt là một nam nhân mặc âu phục trắng, vội vàng nói lời cảm ơn: “Xin lỗi, thất lễ.”

Người kia chỉ cười cười.

Uông Vinh Hỏa xử lý xong người, lấy khăn lau nòng súng đến khi bóng loáng, hiển nhiên tâm tình đã tốt hơn nhiều: “Tiên sư nó, dám đánh chủ ý lên lão tử, mang ra ngoài ném cho chó ăn! Đi! Rồi nhổ sạch những cây cỏ không có nguồn gốc trong vườn cho ta!”

Lau xong, vén vạt áo lên, vung tay nói: “Hôm nay mừng thọ, khúc nhạc dạo ngắn vừa rồi, khiến đại gia chê cười, đến, đổi vở ‘Tứ Lang tham mẫu’ cho ta! Náo nhiệt chút! Đến đến đến, tất cả ngồi xuống, tiếp tục ăn uống thôi!”

Bộ dáng hời hợt, giống như vừa rồi lão chỉ bắn chết một con cẩu.

Thế nhưng trong không khí lại toàn mùi máu tanh, thật lâu vẫn không tán đi.

Chốc lát, trong thính đường, lại khôi phục cảnh tượng ăn uống linh đình. Nhưng chỉ sợ tất cả đều là vỏ ngoài, khuôn mặt mỗi người đều vàng như màu đất, con hát trên đài xướng đến nơm nớp lo sợ, chẳng còn ai có thể yên lòng mà tận hưởng mĩ vị.

Đoạn Diệp Lâm diễn cũng đã xem xong, lời cũng đã nói hết, chỉ cần nhìn thấy Uông Vinh Hỏa thôi đã không thấy ngon miệng. Huống hồ hiện tại hắn đầy bụng nín giận, gắt gao nắm chặt tay, phải về nhà phát tiết.

“Chúc mừng tiệc mừng thọ của Đô đốc, bên trong Tiểu Đồng Quan còn có việc chờ tôi xử lý.” Sau đó liếc mắt nhìn Hứa Hàng, tăng thêm ngữ khí, “Hứa thiếu gia cũng nên về đi thôi, tôi nghĩ, sự vụ ở Hạc Minh dược đường còn không ít.”

Hứa Hàng cáo từ với đô đốc. Đô đốc hơi vung tay, một bộ biểu tình ban ân: “Vậy thứ cho tôi không tiễn xa được. Đúng rồi, vị này ở dược đường, Hứa thiếu gia đúng không? Được rồi, hôm nay nhờ có sự lanh lợi của cậu, tôi là người thưởng phạt phân minh, về sau sẽ chú ý đến việc làm ăn của cậu.”

“Đô đốc coi trọng rồi.”

Hai người này một trước một sau khỏi phủ đô đốc, dừng ở trước xe Ford.

Sắc mặt hòa hoãn mà Đoạn Diệp Lâm cố gắng duy trì trong nháy mắt sụp đổ, đôi bàn tay giống như gọng sắt, đột nhiên nắm lấy cánh tay Hứa Hàng, lôi kéo cậu lảo đảo đi xuống bậc thang, sau đó dứt khoát mở cửa xe, mạnh mẽ đẩy người vào bên trong, khiến chiếc xe kịch liệt rung lắc một hồi.

Next: Chương 21

Gửi phản hồi