Chương 38

Edit & Beta: DK

Sự huy hoàng xưa kia của phủ đô đốc giờ khắc này không còn nữa, trước cửa giăng lưới cấm vào. Thậm chí cánh cửa còn dán cả giấy niêm phong, rất nhiều người cảm thấy lo ngại, dù cho đi ngang qua trước cửa cũng lẩn đi rất xa.

Viên Dã vẫn muốn tới xem xét hiện trường lần nữa, sợ để sót chứng cứ. Hắn phải thừa nhận, bản thân có chút hoài nghi Hứa Hàng, Hứa Hàng nhất định biết nhiều hơn một chuyện.

Một mặt hắn cảm thấy hổ thẹn khi hoài nghi bằng hữu của mình, mặt khác hắn lại thực sự không nhịn được nghĩ tới vấn đề này. Bởi vì sát khí Hứa Hàng lộ ra trong nháy mắt quả thực quá mức chấn động, khiến cho hắn không tự chủ được nghi vấn.

Đi đến trước cửa đô đốc, hắn đang định vươn tay kéo giấy niêm phong xuống, bỗng nghe thấy có người ở phía sau gọi: “Viên tiên sinh?”

Quay đầu nhìn lại, là một cô gái mặc bộ váy màu vàng nhạt, nàng đi lên phía trước, cười đến dịu dàng: “Thật sự là ngài, chào ngài, tôi là Cố Phương Phỉ.”

Viên Dã nhớ lại, ở bữa tiệc mừng thọ của đô đốc, hắn từng đỡ Cố Phương Phỉ một cái, vì vậy rất lịch sự đáp lại: “Cố tiểu thư, chào cô.”

Cố Phương Phỉ hiển nhiên rất vui vẻ: “Vẫn luôn muốn tạ ơn tiên sinh, lần trước tiên sinh tới nhà nhưng tôi lại không có ở đó, vì thế cứ tiếc hận mãi, hôm nay nhất định phải cho tôi có cơ hội!”

Vừa vặn cách phủ đô đốc không xa có một nhà hàng tây, Viên Dã cũng không quá vội, liền nói: “Tôi nên mời khách mới đúng!”

Hai người ngồi xuống trong nhà hàng, hai ly cà phê nóng hổi được bưng lên. Nơi đây trang trí rât tao nhã, tiếng đàn violon vang lên du dương êm tai.

Cố Phương Phỉ mở lời trước: “Viên tiên sinh vẫn đang điều tra chuyện của đô đốc sao?”

“Đúng thế, việc này như đang rơi vào ngõ cụt vật.” Viên Dã thêm đường vào cà phê.

Cố Phương Phỉ nhìn hắn nở nụ cười, Viên Dã nhìn ra, liền hỏi: “Cố tiểu thư có ý kiến gì sao?”

“Cũng không thể nói là ý kiến, chỉ là… Tôi luôn nghĩ hành động trơ trẽn của đô đốc, tuy rằng dùng thủ đoạn giết người là không đúng, thế nhưng chuyện này, tôi vẫn đứng về phía Nguyễn Tiểu Điệp.”

Viên Dã nghe xong, cũng cười cười. Mặt Cố Phương Phỉ có chút nghi hoặc: “Viên tiên sinh cảm thấy tôi nói sai sao?”

Viên Dã vội vàng xua tay: “Không phải, kỳ thực pháp trị và cảm tính con người là chuyện hoàn toàn khác biệt. Tôi ở nước Anh từng chứng kiến một chuyện, tiểu thư có hứng thú nghe không?”

“Xin được lắng nghe.”

“Nguyên nhân chuyện này bắt nguồn từ một nhà hóa học tự mình chế tạo khí độc, vì nghiệm chứng thành phẩm của mình hiệu quả đến đâu, mà đã mang khí lên đầu độc cả một chiếc xe buýt, tuy rằng thành phẩm của ông ta không tính là thành công, thế nhưng cuối cùng vẫn dẫn tới một người tử vong, mười tám người cả đời thương tổn, hậu quả rất nặng nề. Việc này vừa lên báo, khắp nơi sôi trào, tất cả mọi người đều thỉnh cầu tòa án xử tử nhà hóa học này, cô đoán xem, kết quả thế nào ?”

Cố Phương Phỉ suy nghĩ một chút: “Lẽ nào không xử tử được ông ta?”

“Luật sư bào chữa của ông ta dựa vào lí lẽ biện luận, cuối cùng miễn được tội tử hình, phán xử tù chung thân. Dân chúng không phục, thậm chí có người sau khi công bố kết quả, chờ ở ngoài đánh đập luật sư, cuối cùng phải huy động tới cảnh sát. Tòa án kinh hãi, phải đưa ra lời giải thích, lời nói kia, tôi vẫn ấn tượng rất sâu sắc.”

Viên Dã uống một ngụm cà phê, nói tiếp: “Quan tòa nói, pháp luật chính là pháp luật, đưa ra phán quyết tù chung thân bởi vì pháp luật quy định như vậy. Nếu như dân ý có thể thay đổi phán quyết, như vậy tòa án, pháp luật, quan tòa thậm chí cả cảnh sát, chính phủ sẽ không cần phải tồn tại. Chúng tôi sẽ cố gắng cải tiến pháp luật, còn các vị, bành trướng dân ý chính là bạo loạn.”

Cố Phương Phỉ gật đầu thật sâu, nàng hiểu dụng ý trong đó: “Cho nên, đô đốc bị chết không oan uổng, thế nhưng đó không phải cách giải quyết tốt nhất. Nguyễn Tiểu Điệp đáng thương ở chỗ, sinh vào thời điểm thế đạo chưa đủ công bằng.”

“Kỳ thực, nếu như là tôi, tôi cũng sẽ nghĩ biện pháp giống Nguyễn Tiểu Điệp tranh thủ cho mình một con đường sống, thế nhưng tôi hi vọng nên dùng cách chính đáng để giải quyết sự tình.”

Cố Phương Phỉ lấy tay chống cằm: “Tôi rất thích quan điểm của tiên sinh.”

Nghe thế Viên Dã hơi nhíu mày, sau đó nở nụ cười: “Cứ gọi tới gọi lui tiên sinh tiểu thư nghe thật xa lạ, nếu không ngại, chúng ta có thể gọi nhau bằng danh xưng?”

“Tất nhiên.”

Hai người cười đùa hàn huyên phút chốc, lúc này có một cô nương mặc váy hoa nhỏ, nhấc theo giỏ hoa đi tới, đon đả nói với Viên Dã: “Tiên sinh, mua hoa hồng tặng bạn gái đi? Hoa hồng mới hái còn có cả sương đây!”

Một tiếng bạn gái này khiến cho sắc mặt Cố Phương Phỉ đỏ bừng, nhanh chóng lên tiếng: “Tiểu muội muội, chúng tôi không phải…”

“Hoa của em bao nhiêu tiền một bông?” Viên Dã rất ân cần hỏi.

“Năm đồng.”

“Trong giỏ có bao nhiêu bông?”

“Còn lại 8 bông.”

Viên Dã lấy một đồng tiền bạc từ trong túi ra đưa cho nàng: “Tôi lấy hết.”

Tiểu cô nương nâng đồng tiền bạc, thất vọng nói: “Em..Em không có tiền lẻ…”

“Không cần trả lại, cho em.”

Tiểu cô nương vui mừng đến kinh sợ, liên tục nghiêng mình: “Tạ ơn tiên sinh! Tiên sinh ngài thật sự là người tốt!” Nàng nhấc tấm vải phủ lên, muốn lấy hoa ra, nhưng lại nghĩ nghĩ, vẫn đưa toàn bộ giỏ cho hắn: “Ngài mua nhiều, như vậy đi, em đưa cả rổ này cho ngài, đây là giỏ mẹ em bện, rất chắc chắn!”

Viên Dã xoa xoa tóc của nàng: “Được, đúng lúc nhà tôi đang cần.”

Chờ tiểu cô nương nhún nhảy chạy đi, Viên Dã cầm giỏ hoa đưa tới trước mặt Cố Phương Phỉ: “Hoa hồng này quả thật không tệ, tôi đành phải chiếm tiện nghi trước tặng cho cô vậy, mong cô đừng ghét bỏ.”

Cố Phương Phỉ sao lại ghét bỏ cơ chứ, hành động này của Viên Dã, vừa tri kỷ giải vây cho tiểu cô nương, lại khiến cho trong lòng Cố Phương Phỉ ấm áp không thôi, thật sự là EQ cao hiếm thấy.

Từ khi về nước tới nay, nàng đã từng gặp vô số người, người quyết đoán mãnh liệt như Đoạn tư lệnh, người không chuyện ác nào không làm Uông Vinh Hỏa, người như Hứa Hàng thanh lãnh quái gở, thế nhưng chưa từng gặp ai quân tử khiêm tốn làm cho lòng người gió xuân ấm áp như Viên Dã.

Vì vậy cầm lấy một đóa hoa hồng, bẻ đi cuống hoa, cài lên tóc, Cố Phương Phỉ hỏi: “Hợp không?”

Viên Dã gật đầu: “Đẹp lắm.”

Khi nàng lấy hoa xuống khỏi mái tóc, gai trên thân hoa cào vào móng tay Cố Phương Phỉ, Cố Phương Phỉ cảm nhận được, nhìn ngón tay một cái, quả nhiên móng tay ngón trỏ có một vệt xước.

“Hah?” Nàng nhẹ nhàng thở ra một tiếng, Viên Dã vội hỏi: “Bị thương sao?”

“Không có không có, chỉ là sơn móng tay bị bong ra.”

Để chứng minh mình không có việc gì, nàng còn giơ tay ra trước mặt Viên Dã để hắn nhìn, ai biết vừa nhìn thấy, hai mắt Viên Dã như có tinh quang.

“Sơn móng tay các cô dùng, đều dễ bị cạo đi như vậy sao?”

Cố Phương Phỉ hơi thở dài: “Không phải, gần đây mới có sản phẩm này, màu sắc bắt mắt, chỉ là chất lượng không được như ý, tôi đây là người ít sử dụng tay chân, thế nhưng sau mỗi một ngày trở về đều phải sơn lại một lần, dễ bong ra lắm.”

Viên Dã hỏi một yêu cầu: “Có thể cho tôi mượn tay nhìn một chút không?”

Mặc dù không biết lời ấy của Viên Dã có ý gì, Cố Phương Phỉ do dự vẫn đưa tay ra, Viên Dã cúi đầu nhìn, lớp sơn trên móng tay đã bị cào xước một đường, thử lấy tay xoa, lớp sơn như bột phấn rơi xuống đầy tay Viên Dã.

“Tôi biết rồi!” Viên Dã đột nhiên lên tiếng, một bộ dáng dấp tỉnh ngộ.

Thủ pháp hạ độc, thì ra là như vậy!

Next: Chương 39