Hãn phỉ – Chương 9

Chương 9: Anh ta không phải tội phạm cưỡng gian…

Edit & Beta: DK

Những ngày này, bầu không khí trong đại đội một của khu giam giữ số ba, như dòng nước chảy xiết, lòng người cũng theo đó phập phồng.

Một người không để cho người ta tìm được quá khứ, lại cũng không thể động vào, tồn tại như dịch bệnh, đi đâu cũng chạm mặt. Mấy người trong đại đội một đã bắt đầu rục rịch không yên, da thịt ngứa ngáy, ngày nào cũng quan sát động tĩnh của ban bảy; mấy tên ban bảy thì lại càng khỏi cần nói, ban ngày như ngồi bàn chông, buổi tối thì ngủ không ngon, nằm trên giường vắt tay lên trán suy nghĩ, xem có thể làm ra hành động gì mà không đánh rắn động cỏ.

Trong phòng ngủ có một tên khốn như thế, có thể yên ổn sống được sao?

Sáng nay sau khi tập thể dục xong, toàn thân như muốn bốc hơi, cả đám người vây quanh bồn rửa tay ở ký túc xá, rửa mặt, lau mồ hôi.

Bồn rửa tay được xây thành dạng bể dài bằng xi măng, lắp hai vòi nước đầu rồng cỡ lớn, cả đám người vùi đầu tẩy rửa, có người gội đầu, còn người đánh răng.

La Cường cầm một chiếc cốc tráng men trong tay, miệng còn ngậm bàn chải đánh răng, biểu tình hờ hững, vẫn là bộ dạng không nhìn thấy kẻ nào hết, ai cũng đừng mong cản đường.

Thuận Tử vừa mới rửa mặt xong, trong tay còn bê nửa chậu nước, vừa quay đầu, giội cái ào!

Nước trong chậu còn có bọt xà phòng, cứ thế giội thẳng lên quần La Cường.

Thuận Tử phẫn hận trừng mắt nhìn La Cường, rồi bỏ đi.

Thuận Tử đã làm cha, trong nhà có đứa con gái. Lúc hắn vào đây, con gái còn đang học lớp nhà trẻ, thoáng cái đã mấy năm, con gái hắn bây giờ đã lên lớp ba. Suy bụng ta ra bụng người, hắn hận nhất chính là những kẻ ấu dâm như vậy, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ánh mắt La Cường đảo qua Thuận Tử, vẫn chưa nói câu gì, cúi đầu xuống dưới vòi nước, để nước lạnh trực tiếp xả lên đầu, gột rửa hết mồ hôi bụi bẩn.

Hồ Ly vốn đang đứng đánh răng cách đó vài bước, lợi dụng khe hở giữa đám người đằng trước nhìn trộm La Cường.

Hồ Nham hé miệng không nói lời nào, nhìn một hồi, làm như không có việc gì tới gần, ra nhập vào hàng ngũ.

Thực ra Hồ Nham bị cận thị, cho nên đứng từ xa chỉ thấy mờ mờ, quá mức thua thiệt, vì thế nghĩ cách lại gần để ngắm người rõ hơn. Mỗi lần La Cường cúi xuống gội đầu là cơ bắp trên vai lại run run, xương bả vai mở ra, chậm rãi đưa đẩy, nước theo sườn mặt chảy xuống hầu kết rồi nhỏ giọt xuống mặt đất, vài giọt nước ngang bướng không chịu chảy theo quỹ đạo mà dọc theo xương quai xanh chảy xuống lồng ngực. Cả miệng Hồ Nham toàn là bọt kem đánh răng, cái được cái không mà đánh răng, nhưng hồn vía lại để nơi khác…

Hồ Ly nhìn chằm chằm La Cường, có người lại nhìn chằm chằm Hồ Ly.

Người kia nhìn Hồ Nham chăm chú, bàn tay linh hoạt như rắn sờ lên mông cậu rồi bóp một cái, còn quá phận lướt qua kẽ mông, bẹn đùi rồi thâm nhập vào nơi riêng tư, Hồ Nham bị người lần mò “ưm” một tiếng, suýt nữa nuốt hết cả bọt kem đánh răng trong miệng, quay đầu lại phẫn nộ nhìn.

Là đàn em của tên lão đại nấm đầu ở ban ba, Vương Báo, có sở thích trộm đồ của người khác, lúc thường rảnh rỗi thì sẽ đến quấy rầy Hồ Nham. Ngày thường gã ta luôn khinh miệt gọi Hồ Nham là đồ lẳng lơ, tuy lẳng lơ nhưng không phải ai cũng lọt vào mắt xanh, không muốn theo gã, khiến cho Vương Báo kìm nén đến toàn thân bốc hỏa.

“Đờ mờ! …..Tên trứng thối nhà mày!”

Hồ Nham trừng mắt, nhìn thẳng vào kẻ đầu xỏ mà mắng, đúng là trở thành trọng phạm của khu giam giữ tại nhà tù Thanh Hà, đều không phải là kẻ tầm thường.

Gã Vương Báo này nói ra cũng xui xẻo, đang không lại đụng phải họng súng. Lần thứ hai gã vươn tay qua đám người định giở trò, lại không đụng được mông của Hồ Ly.

Hồ Nham chen chân đứng bên cạnh La Cường, La Cường còn đang cúi đầu nghiêm túc gội đầu, bỗng cảm nhận được một bàn tay ẩm ướt dâm đãng của Vương Báo, sờ đâu không sờ, lại cứ thích đụng tới cặp mông rắn chắc của La Cường!

La Cường bỗng nhiên ngẩng đầu, bọt nước lạnh lẽo thuận theo vầng trán, lông mày, sườn mặt góc cạnh chảy xuống, tí tách, tí tách, rơi xuống bồn rửa tay xi măng.

La Cường nhìn chằm chằm Vương Báo: “Sờ cái gì đấy?”

Vương Báo sững sờ, bị ánh mắt La Cường nhìn chằm chằm, sau gáy đột nhiên nổi lên từng trận khí lạnh.

Hồ Nham thích chí, chen miệng nói: “Đáng đời.”

Vương Báo không muốn yếu thế nói: “Tao sờ mông của tên lẳng lơ kia.”

Ánh mắt La Cường đăm đăm, lạnh lùng: “Thế hả, nhưng giờ tay mày đang đặt lên mông tao.”

Đừng nói Vương Báo không ngờ tới, Hồ Nham không ngờ tới, ban trưởng ban ba không ngờ tới, ngay cả Thiệu Quân đang hút thuốc nói chuyện phiếm cách đó hai mươi mét, cũng không ngờ tới.

Nói ra thì muộn, mọi chuyện xảy ra còn chưa tới vài giây đồng hồ.

Tiếng kêu rên của Vương Báo bị nghẹn trong cổ họng, xương cốt và cơ bắp đụng vào bồn rửa tay phát ra những tiếng răng rắc trầm đục dọa người!

Bàn chải đánh răng còn dính đầy bọt bên trong miệng Hồ Nham, rơi xuống đất. Thân ảnh trước mặt lưu loát dùng động tác không ai kịp nhìn rõ ấn đầu Vương Báo vào nước trong bồn, kèm theo đó là sự giãy dụa kịch liệt và ho khan liên tục vì bị sặc nước, còn có cả tiếng ọc ọc của nước!

Chờ đến khi mọi người hoàn hồn, Thiệu Quân cầm cảnh côn chạy tới, người nào đó sắc mặt đã giống như gan heo, không còn chút sức lực nào quỳ sát bên bồn rửa tay, tiếng gào ra không còn là tiếng người nữa.

Chiếc bàn chải của Hồ Nham, mặt trên còn dính bọt, đang tàn nhẫn cắm vào mông đ*t của gã, đũng quần bị rách lộ ra phần tay cầm bàn chải màu hồng phấn cắm bên trong, vểnh lên, giống như đuôi nhỏ của con vật nào đó.

Trước kia trong nhà tù có một trò xiếc để chỉnh người, tên là “tẩy trần”. Làm sao để tẩy đây? Chính là đè tên xui xẻo nào đó xuống đất, lột quần, cầm bàn chải lông cứng đã nhúng nước chải lên đồ vật kia. Rất đau, rất khó chịu, người bị chơi khăm khổ không thể tả. Trước kia ai tên tội phạm cưỡng gian vào đây, cũng từng phải chịu hình phạt “tẩy trần” này. Theo như lời các phạm nhân nói, mày dùng thứ đồ tai hại kia để phá hủy cuộc đời của con gái người ta, nên chúng tao có trách nhiệm phải cọ cho sạch, mỗi ngày sáng trưa tối rửa ba lần, cọ đến khi thay lớp da mới thì thôi, xem mày về sau đi ra ngoài còn dám cưỡng gian nữa không?!

La Cường còn ác hơn bọn họ.

Thiệu Quân vội vàng đẩy đám người ra, trước khi La Cường kịp làm thêm những hành động tiếp theo.

Thiệu Quân dùng lồng ngực thô ráp va vào ngực La Cường, ánh mắt ác liệt: Anh làm trò gì vậy?

Bỗng cảm nhận được cảnh côn trong tay đánh trúng phải quai hàm của ai đó, Thiệu Quân cúi đầu, xem xét vị đang nằm sấp dưới mặt đất kia, đờ mờ…

Chuyện hôm nay, nếu như là nội chiến của một nhà ban bảy, nếu người Chu Kiến Minh ra tay đánh ngã là Thuận Tử, hoặc Nhím Con, gậy của Thiệu Quân nhất định sẽ không do dự nện xuống, quật ngã tên điên này ngay tại chỗ.

Thế nhưng kẻ Chu Kiến Mình ra tay lại là người ban ba.

Thiệu Tam gia ở trong nhà giam có tiếng là bao che cho con cái. Thế nhưng cũng là một người nghiêm khắc.

Ở trong đại đội một, đội trưởng là Điền Chính Nghĩa, ngoài ra còn có các quản giáo, quản lý mười hai ban. Bọn họ sẽ thay phiên nhau trực ban, nhưng vẫn có phân công cụ thể, tỉ dụ như phụ trách công việc lông gà vỏ tỏi như ăn uống ngủ nghỉ trong các ban. Đối với Thiệu Quân, ban bảy cũng giống như con của mình, con cái cho dù có ngang bướng, nhưng vẫn do tự thân mình sinh ra nuôi lớn, Tam gia gia nuôi có dễ dàng gì cho cam? Mà ban ba, lại do Điền đội phụ trách.

Trước mặt mọi người trong thao trường, người ban bảy và người ban ba vật lộn, giống như chuyện thường gặp ở những khu chung cư, con trai nhà này đập vỡ cửa kính của nhà kia, đứa bé này đoạt kem của đứa khác, là phụ huynh, sao có thể để người khác ức hiếp con cái nhà mình được? Như vậy không được, không có đạo lý, trong sổ tay quản lý hành vi nhà giam của Thiệu tam gia không có gạch đầu dòng này, nên tuyệt đối không thể được.

Thêm nữa, mặc dù Chu Kiến Minh bị nhóm bạn tù xa lánh, thế nhưng tên Vương Báo kia cũng không phải là đèn cạn dầu, ngày thường làm đủ chuyện xấu trêu chó chọc mèo, được lão nấm đầu bảo kê, không ít lần ức hiếp người của ban năm, sáu, bảy, tám. Vương Báo bây giờ bị đâm như thế này, đúng là dâm dê đụng phải hàng cứng, đáng đời, là tự tìm lấy.

Đám người sợ hết hồn, đứng im không dám ho he gì.

Cũng bởi vì trong tù có quy tắc bất thành văn của giang hồ, bội phục người cứng rắn, không dám đụng vào kẻ ngang ngược.

Trước đây bọn họ chưa từng gặp được kẻ nào là tội phạm cưỡng gian mà ngang ngược như thế, nên không biết.

Thiệu Quân trước nay luôn không ưa gì loại người như Vương Báo, chỉ dám quấy rối những người như Hồ Ly, có bản lĩnh thì bắt nạt mấy tên cứng rắn xem, xem ai lợi hại?

Có mấy người tới nâng tên xui xẻo kia lên, sau mông còn cắm bàn chải đang vểnh lên, đưa tới phòng điều trị.

Trong bọt kem đánh răng chắc hẳn có trộn lẫn vị bạc hà, vừa lạnh vừa cay, có thể tiêu độc tẩy ruột cũng nên. Tên kia bị đâm đến vô cùng thê thảm, phạm nhân có mặt đều có chút hả hê, nhưng phải nén cười đến đau bụng.

Thiệu Quân cách không khí chỉ tay về phía La Cường, ánh mắt và động tác đều tỏ vẻ cảnh cáo.

Tên khốn nhà anh, hung ác vừa thôi, tay chân cũng lưu loát đấy!

Nửa câu còn lại đương nhiên không biểu lộ ra ngoài: Vương Báo cũng thật đáng đời, thèm đòn, chỉnh đúng người rồi.

Hồ Nham dường như sợ nhóm quản giáo xử lý, cướp lời thay La Cường biện hộ: “Là tên kia sờ tôi trước, hắn vô lễ với tôi!”

“Hắn còn vô lễ với cả Chu Kiến Minh, cho nên mới đánh nhau. Hắn sờ chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này, hắn đều sờ qua cả!…”

Hồ Nham miêu tả sinh động như thật. Bàn chải của hắn bị hỏng, còn có thể mua mới, thế nhưng trong lòng vui như hội, đặc biệt cao hứng.

La Cường nhìn Hồ Nham, không tự chủ được cũng mỉm cười, người này…

Thiệu Quân quay sang nói với La Cường: “Hắn ta sờ chỗ đó của anh, anh liền đâm bàn chải vào đ*t người ta? Lần sau nếu có người sờ mặt anh, chẳng lẽ anh sẽ giúp người ta đánh răng?”

La Cường nhìn thẳng vào mắt Thiệu Quân, không sợ hãi chút nào, ý như muốn nói, Thiệu cảnh quan, không thì cậu thử sờ ông đây một chút xem, ông đây sẽ đánh răng cho cậu!…

Chuyện xảy ra bên trong đại đội một, mọi người đều biết.

Sau này mỗi khi có ai nhắc tới chuyện này, đều cười trộm thêm vào một câu: đây chính là mông lão hổ, không được sờ, cũng không có gan sờ.

Sự tình có liên quan đến ban ba và ban bảy, ban trưởng hai ban đều nhịn nhau không lên tiếng, nhưng lão nấm đầu lại nghẹn đỏ mặt, lão Thịnh thì âm trầm suy nghĩ, có thể thấy, lão ta sẽ không để yên. Tên phạm nhân mới tới này, đã khiêu chiến đến quyền uy của quản giáo một cách nghiêm trọng, uy hiếp rõ ràng đến các thế lực cấu kết với nhau trong nhà giam.

Đám ranh con ban ba cho rằng bọn chúng đã phải ăn thua thiệt rất nhiều trong chuyện này, lại không có chỗ nào để tố khổ. Bởi vì chuyện xảy ra vào đúng ngày nghỉ của Điền đội trưởng, “cha ruột” không ở đây, Thiệu Tiểu Tam Nhi cách vách lại con mẹ nó là “ba dượng” của chúng tôi, chúng tôi bị sỉ nhục! Toàn bộ người ban ba đều bày ra vẻ mặt đau khổ, đặc biệt không cam lòng.

Đương nhiên, La Cường cũng không có sung sướng gì, bởi vì gây chuyện mà bị giam giữ một ngày.

Hắn không sợ giam giữ, thế nhưng bị Thiệu Tam gia và mấy tên quản giáo khác vây quanh, lên lớp cho hắn ba tiếng đồng hồ, tư tưởng đạo đức hành vi đúng mực phẩm hạnh cần có trong nhà giam, thay nhau niệm chú, niệm đến khi não La Cường ẩn ẩn đau, cuối cùng đành phải nói: “Các người đừng nói nữa, lần sau tôi sẽ không làm thế nữa, ông đây buồn ngủ, muốn về phòng nghỉ ngơi.”

Thiệu Quân: “Còn có, phạt anh nửa tháng không được dùng bàn chải đánh răng.”

La Cường: “….Thế tôi đánh răng bằng gì?”

Thiệu Quân: “Kem đánh răng thì có thể dùng, còn đánh bằng cái gì là chuyện của anh, anh cũng có thể không đánh răng.”

La Cường xù mặt, không nói gì.

Nửa tháng về sau, sáng nào La Cường cũng cầm một tuýp kem đánh răng, dưới ánh mắt của mọi người, nặn kem ra đầu ngón tay, đánh răng…

Đây cũng là đòn sát thủ của Thiệu Tam gia, cậu quản lý đội ngũ xưa nay chưa bao giờ dùng nước muối roi da để trừng phạt, nhưng sẽ nghĩ ra những chuyện tưởng chừng như nhỏ nhưng lại rất quan trọng, khiến người chịu phạt phải nhớ thật lâu!

Ngày đó trong số những người xem náo nhiệt, cũng chỉ có mình Hồ Nham mở to hai mắt nhìn chằm chằm bóng lưng La Cường thật lâu, tự nhủ: “Anh ta không phải tội phạm cưỡng gian, Vương Báo mới giống.”

Nhím Con khinh thường nói: “Có phải hay không cậu biết được hả? Quản giáo đều nói, phán quyết của tòa án, đó là điều chắc chắn!”

Hồ Nham: “Chẳng lẽ tòa án không thể xử sai?”

Thuận Tử nói: “Loại án này, tôi chỉ mới gặp qua người có gia thế có tiền nên được pháp viện giảm nhẹ án, chứ chưa gặp ai bị xử nhầm tội cả! Loại người này đều mẹ nó nên giết hết!”

Hồ Nham đặc biệt nghiêm túc đáp: “Tôi thấy không giống. Trước kia có hai tên vào đây, so với Chu Kiến Minh, giống nhau sao? Người phạm vào hoa án tử, không phải là người có tính cách như hắn được.”

“Sàm sỡ trẻ nhỏ, căn bản không được gọi là đàn ông, món đồ chơi kia không dùng được, mới phải ra tay với trẻ nhỏ, là bệnh liệt dương, tâm lý biến thái! …”

Hồ Nham nhỏ giọng lầu bầu, đối với phán đoán của mình thập phần tự tin.

Mặc dù có đôi khi Hồ Nham vô cùng lẳng lơ, thế nhưng tâm tư người này xác thực cẩn thận, mẫn cảm, nhìn thấu được mọi việc.

Bắt đầu từ ngày đó, ánh mắt Hồ Nham nhìn Chu Kiến Minh, không giống như trước kia nữa, chăm chú, ướt át…

Sau này La Cường hỏi Thiệu Quân, Hồ Ly có thể nhìn ra được, thế như đôi mắt vừa dài vừa tròn này của em lại chẳng khác gì mắt heo, dùng để trang trí? Hay là chỉ để quyến rũ người khác? Còn nhìn không rõ trắng đen?!

Thiệu Tam gia không phải ngốc, cậu cũng cảm thấy không đúng.

Phạm nhân mới tới đối với các trò xiếc trong nhà giam có vẻ xe nhẹ đường quen, dường như không phải lần đầu ngồi tù. Huống chi, áp giải Chu Kiến Minh đến Thanh Hà phải điều động cả xe bọc thép và tám đặc công cầm súng. Dạng người như vậy tuyệt đối là trọng phạm, nhân vật hung ác, lại thâm tàng bất lộ.

Cậu trở lại văn phòng một chuyến, bật máy tính lên, truy cập vào hệ thống quản lý của nhà giam, lật xem danh sách. Cậu tìm trang trước trang sau nửa ngày, xem hết danh sách năm nay, lại lật sang năm ngoái, thậm chí còn tìm tới tận ba năm trước kia. Danh sách nội bộ trong mạng lưới máy tính của nhà giam, không có người nào tên là “Chu Kiến Minh” cả.

Thiệu Quân cắn điếu thuốc, nhìn chằm chằm màn hình rồi hỏi đồng sự: “Quái lạ, sao trong máy tính lại không có thông tin nào về Chu Kiến Minh?”

Đồng sự xem thường đáp: “Không nhập hả? Chắc là người làm hồ sơ quên chứ sao. Trước đây cũng thường xuyên bỏ sót người, cậu ghi vào chẳng phải là xong rồi.”

Quên ghi chép? Có thể trùng hợp vậy sao?

Thiệu Quân cắn thuốc lá, nghiêng đầu nhìn chằm chằm chồng hồ sơ trên mặt bàn của Chu Kiến Minh…

Bởi vì sự kiện bàn chải đánh răng này, bên trong phòng giam của ban bảy yên tĩnh được vài ngày, không ai dám mạo muội động vào Chu Kiến Minh nữa.

Nhóm quản giáo cũng phát hiện, phạm nhân số 3709, chỉ cần không ai chọc đến hắn, hắn sẽ không gây sự; không ai nói với chuyện với hắn, hắn có thể cả ngày không nói một câu, tuyệt không chủ động phản ứng người bên ngoài.

Chỉ có ban trưởng ban bảy là lão Thịnh mỗi khi nhìn Chu Kiến Minh, ánh mắt có chút không thích hợp, đáy mắt đỏ quạch.

Trước kia Lão Thịnh là người sống trong nghề, từ đông bắc tới, từng có không đàn em dưới trướng, làm đủ mọi việc, cũng từng ngồi tù không ít lần. Loại người như này đều mắt sắc, tâm ngoan, lại còn không chừa thủ đoạn nào. Lão không tự mình xuất đầu dạy dỗ phạm nhân mới tới, không có nghĩa lão nhịn được cục tức này, chẳng qua là chưa tìm được cơ hội. Tất cả mọi người đều biết, chuyện của Chu Kiến Minh vẫn chưa dừng lại.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ chớp mắt, đã qua gần một tháng.

Lịch trực ban của cảnh quan là trực một ngày, nghỉ hai ngày, làm việc liên tục suốt 24 giờ không nghỉ, rồi dành 48 giờ để ngủ bù.

Thiệu Quân thích nhất thời gian làm việc kiểu này, ở đây trực ban giống như chơi đùa, tan làm, lại càng là đi chơi.

Mỗi lần trực ban, tiếp xúc đủ với mọi loại phạm nhân, vỗ vỗ người này, giáo dục người kia, giống như đại gia. Thiệu Quân phát hiện, gần đây cậu thường xuyên vô thức chú ý tới tên Chu Kiến Minh kia, ánh mắt không tự chủ được ngắm nhìn bóng lưng của hắn…

Người này mỗi khi ăn cơm ở trong phòng ăn, luôn ngồi xổm trên ghế.

Khuôn mặt sắc cạnh, vùng trán, lông mày, sau gáy, xương quai xanh, mu bàn tay, lòng bàn tay, những nơi nhìn thấy được, cả thảy có tổng cộng tám vết sẹo lớn nhỏ.

Vóc dáng không quá cao, nhưng bả vai rộng, lồng ngực săn chắc, mắt lạnh như dưỡi dao, đứng ở trong đám đông, luôn hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Ngón tay so với người khác thô hơn, dài hơn một chút, lúc làm việc tay chân rất lưu loát, xem ra chính là trăm hay tay quen, nghề gì cũng đã từng làm qua…

Trong đội ngũ huấn luyện phạm nhân mới tới, người này chỉ cần một ngày rưỡi đã học xong tất cả những thứ cần học, còn lại tám ngày rưỡi ngồi nhìn. Khi bắt tay vào chế tác trong nhà máy, người khác một giờ mài được hai khối đá, người này một giờ có thể mài ra năm khối, thời gian còn lại ngồi xổm trên ghế nhỏ, hai mắt xa xăm, không biết đến tột cùng đang nghĩ tới chuyện gì…

La Cường đang chờ người tới thăm tù sao?

——-

Tôi sau khi edit đến đoạn La Cường chọc bàn chải vào đuýt Vương Báo. Ngầu vl anh tôi UwU

Next: Chương 10

5 Comments

  1. Nhị ca Ngầu vậy mới xứng với Tầm bánh bao nhà mềnh chớ. Đọc lại bài nhiêu lần vẫn không chán.
    Cảm ơn chủ nhà 🥰

    • Direct Kill

      Tháng Ba 29, 2020 at 1:41 chiều

      Đợt nọ tui đọc lướt QT nên bỏ qua chi tiết này, hôm bữa edit thấy anh Cường ngầu quá xá.
      Hic chương nào thím cũng comment ủng hộ mà tiến độ truyện chậm quá, sr thím nhiều. Sau này sẽ cố gắng đẩy nhanh tốc độ.

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: