Chương 39

Edit & Beta: DK

Trong phòng thí nghiệm Tiểu Đồng Quan, pháp y bận rộn đi tới đi lui.

Mấy giờ sau, Trần Sinh cầm báo cáo đi ra, Viên Dã liền vội vàng đứng lên, nghe Trần Sinh khẳng định nói: “Ngài đoán đúng, lọ sơn móng tay trong phòng Nguyễn Tiểu Điệp có chứa lượng lớn chu sa! Gần như có thể nói là dùng chu sa làm sơn móng tay!”

Viên Dã chưởng một quyền xuống bàn: “Cuối cùng cũng giải được một nan đề.”

Cố Phương Phỉ bị Viên Dã kéo từ nhà hàng đến phủ đô đốc rồi lại đến Tiểu Đồng Quan, nghe như vậy mới rõ ràng: “A, cho nên anh mới sốt sắng như vậy, cũng là bởi vì đoán được đô đốc trúng độc như thế nào?”

“Đúng. Quản gia nói, mặc dù Nguyễn Tiểu Điệp tự mình làm chuyện gì, luôn có người theo dõi, nếu như muốn bỏ độc dưới mắt người nhìn chằm chằm như vậy, sao có thể được? Sơn móng tay, nam nhân chúng tôi làm sao biết sơn móng tay có thể dễ dàng bong ra như vậy? Chỉ cần nhẹ nhàng dùng ngón tay cọ một cái, chu sa sẽ dính trên ngón tay, Nguyễn Tiểu Điệp lợi dụng điểm này, bất kể khi làm cơm, châm trà, đút thức ăn hay thậm chí là đốt thuốc thêm nha phiến, đều là thủ đoạn hạ độc, hơn nữa nàng là người gảy đàn tỳ bà, ngón tay linh hoạt nhất, chỉ cần cẩn thận chút, nhất định sẽ không để cho người phát hiện.”

Cố Phương Phỉ cực kỳ ngạc nhiên khi nghe đến thủ đoạn giết người vừa tinh diệu lại rắc rối như thế, nhưng nàng vẫn băn khoăn một điều: “Nếu là như vậy, cũng chỉ xác định Nguyễn Tiểu Điệp là hung thủ, tung tích của nàng vẫn biệt tăm.”

Trần Sinh vội vã muốn mang báo cáo giao cho tổ điều tra, nghe nghi vấn của Cố Phương Phỉ liền cười nói: “Ai nói vô dụng, có bằng chứng này, ít nhất vụ án có thể kết thúc, mọi người có thể nghỉ ngơi!”

Viên Dã ngồi trên ghế dài vuốt mắt, Trần Sinh vừa đi, hắn liền nói với Cố Phương Phỉ: “May hôm nay có cô nương chỉ điểm, xem ra cô thực sự là phúc tinh của tôi.”

Cố Phương Phỉ dở khóc dở cười: “Thật ra đầu óc tôi vẫn còn rất mơ hồ, tuy nhiên có thể giúp anh, tôi vẫn mặt dày nhận công lao này đi.”

Nàng chăm chú nhìn khuôn mặt Viên Dã, Viên Dã bị nhìn hồi lâu cảm thấy hơi kinh ngạc: “Làm sao vậy, trên mặt tôi có thứ gì sao?”

“Không phải, chẳng qua tôi cảm thấy anh là người rất thận trọng, tổ điều tra bận trước bận sau, còn không bằng ánh mắt sáng như đuốc của anh.”

“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy bọn họ không có tôi, thực sự là thiệt thòi lớn rồi.”

Hai người nhìn nhau, đều phá lên người.

Hai người bọn họ ở bên này vui mừng vì vụ án có tiến triển, không biết ở một nơi khác, bên trên nhận được báo cáo mới nhất từ tổ điều tra, liền gửi phần văn kiện này cho quân thống, nhận được mệnh lệnh mới.

Trong gian phòng của quân thống, sắc mặt Viên Sâm nặng nề như sương mù, đèn cũng không mở, chỉ có chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ, càng làm nổi bật sắc mặt của lão khiến người nhìn vào sợ hãi.

“Lập tức kết án, hung thủ chính là Nguyễn Tiểu Điệp, sau đó đóng hồ sơ vụ án.”

Không thể nghi ngờ mệnh lệnh này làm cho tất cả mọi người khẩn trương một chút, tổ điều tra hai mặt nhìn nhau: “Chuyện này… Đoạn tư lệnh còn ở bên ngoài…”

Quân thống tức giận vỗ bàn cái rầm, tiếng như chuông lớn: “Đây là đang thừa dịp hắn ở bên ngoài! Dốt nát!”

“Vâng vâng vâng! Tôi lập tức làm ngay!”

Một đám người nối đuôi nhau ra ngoài, không dám có nửa khắc trì hoãn. Viên Sâm một mình trong căn phòng u ám, ánh mắt tàn nhẫn độc ác, gắt gao nhìn chằm chằm chiếc trâm cài tóc để trên bàn.

Có một số việc, nên giấu ở trong bóng tối, mãi mãi cũng không nên thấy được ánh sáng.

————

Không thấy được ánh sáng còn có một việc, tuy nhiên lại phát sinh ở trên người khác.

Lại đến đêm khuya, Tùng Lâm ở trong phòng, cậu lẳng lặng đi tắm, rồi ngồi khoanh chân trên giường, một bộ dạng nghiễm nhiên muốn đi ngủ.

Nhưng mà cậu chỉ ngồi ở chỗ đó, không có nằm xuống, mãi đến tận khi cửa bị đẩy ra.

Đến. Trong lòng cậu thầm nói.

Không đợi người kia có động tác gì, cậu đã tự cởi bỏ áo của mình, bởi vì không làm như vậy, lát nữa quần áo bị xé rách có thể sẽ ghìm vào khiến da cậu bị trầy.

Quả nhiên người kia giống như hổ như sói leo lên trên giường, một tay nhấn giữ cổ cậu, há miệng liền cắn lên vai Tùng Lâm, máu lập tức tràn ra khoang miệng.

Đau đớn thì không cách nào quen được, thế nhưng sức chịu đựng có thể tôi luyện, ít nhất hiện tại, Tùng Lâm có thể cắn chặt môi dưới không phát ra tiếng nào đến chết.

Bởi vì cậu biết, nơi đau nhất vẫn là phía sau.

Trước đây mỗi khi lăn lộn trên giường, cậu đều cảm thấy mình như một nồi nước đang sôi sùng sục, thiêu đốt từng tấc da thịt trên cơ thể, hôm nay vẫn là như vậy, thậm chí va chạm liên tiếp khiến thần trí cậu hỗn loạn.

Eo và lưng cậu run rẩy kịch liệt, giống như chạm vào dây thần kinh, cả người căng cứng, có lúc như ngồi trên mây, có lúc lại như rơi vào chảo dầu, nóng bỏng và đau đớn giao nhau.

Tùng Lâm biết, diễn biến tiếp theo sẽ ra sao.

Huyết dịch dọc theo bắp đùi chảy xuống, thế giới trước mắt cậu sẽ bắt đầu lay động, cậu sẽ chảy mồ hôi, cậu sẽ hô hấp dồn dập, cậu sẽ nắm chặt lấy vỏ chăn, mãi cho đến khi kết thúc, cậu sẽ cảm thấy cơ thể như bị nấu chảy, sau đó cậu từ cõi chết trở về lần nữa.

Hắn cậu hít thở lên tiếng: “Chiến Chu… Nhanh kết thúc…”

Kết quả lại bị áp trên mặt đất, cơ thể bị chà sát ra đủ loại vết thương, ngay sau đó tê rần, tóc bị người cầm lấy kéo ra sau, không thể không ngửa cằm lên.

“Thả… Buông tha…” Ngay cả lời nói cũng không còn lưu loát

Tiếng nói vừa dứt, tai bị người cắn một cái. Tùng Lâm nhìn cánh rừng trúc nho nhỏ ngoài cửa sổ, trên lá trúc là sương đêm long lanh, khiến cả cây trúc thoạt nhìn đều ướt nhẹp, giống như hai người bọn họ.

“Chiến Chu… Đau…”

Gió thổi qua khiến cành trúc kịch liệt run rẩy, sau đó sương sớm chảy xuống, thoải mái thấm vào trong bùn đất, ẩm ướt một mảng. Cây trúc thoải mái như thế, nhưng không để ý đến đất đai đã nuôi dưỡng nó lớn lên, rễ cây trồi lên mặt đất, mang theo từng lớp đất, rồi lại cắm trở lại, sâu tận dưới lòng đất, khiến cho toàn bộ đất đai bại liệt.

Từ bên trong đau đớn, có một chút tê tại, âm thầm nảy mầm. Tùng Lâm lật đầu sang bên trái, lại quay về bên phải, để kiểu nào cũng không thoải mái, chỉ có thể hơi rụt cổ lại, thế nhưng lại bị cưỡng chế kéo căng.

Ngoài cửa cây trúc cứng chắc, ngoan cố, trước sau vẫn cắm vào trong bùn đất, bởi vì thoải mái mà run rẩy, hưng phấn kích động. Lá trúc ào ào ào ào ào ào rung động, là vũ đạo ý loạn tình mê.

Tùng Lâm không nhịn được nhắm hai mắt lại. Nhưng sau một khắc, đôi bàn tay mang theo sự ghét bỏ không chút khách khí nào đánh lên mặt cậu, khiến cậu mạnh mẽ thức tỉnh!

Rốt cục cậu bắt đầu hoang mang, giãy dụa trở nên kịch liệt, cậu bắt đầu dùng móng tay cào lồng ngực hắn, đương nhiên lại bị người lạnh lùng đè ép bắt chéo sau lưng, ép tới đau đớn, bên má còn lại cũng nhận được một cái bạt tai!

Nếu như cổ họng của cậu có thể như người bình thường phát ra tiếng kêu, như vậy giờ khắc này nhất định có thể kêu đến thảm thiết đau đớn.

Kết quả của sự bất lực là thỏa hiệp, mỗi lần đều như vậy. Bởi vì tình dục tàn sát bừa bãi trong thân thể cậu, cậu như một tên tướng quân bại trận, bị người ta chèn ép thành những mảnh vụn.

Phản kháng không có kết quả, thì nhắm mắt lại đi.

Lần thứ hai mở mắt trời đã sáng.

Ánh sáng chói lọi khiến cậu hơi khép mắt lại, trong phòng như trước chỉ có mình cậu, không có người khác, còn có mặt đất bừa bãi cùng cơ thể chằng chịt vết thương mới.

Cậu trần truồng đứng lên thu dọn, phát hiện sách trên giá bị rơi xuống, là một tập thơ của Bạch Cư Dị, lật tới một trang.

“Hoa chẳng hoa, sương chẳng sương,

Nửa đêm ai đến, lên đường rạng đông.

Đến như bao mộng xuân nồng,

Đi như mây sớm phiêu bồng phương nao?”

Cậu nở nụ cười lương bạc.

Thật hợp với tình cảnh.

Next: Chương 40