Chương 40

Edit & Beta: DK

Khí trời dần ấm lên, sáng sớm Thiền Y ngồi trên băng ghế nhỏ thiêu thùa may vá tiện miệng nhắc tới: “Tư lệnh đã đi được bảy ngày…”

Nhắc cũng khéo, hôm nay chính là ngày Đoạn Diệp Lâm trở về, cũng là ngày đám người Đoạn Chiến Chu chuẩn bị chuyển ra khỏi Ỷ Viên.

Hứa Hàng vốn không muốn đi tới trạm xe lửa, chỉ là bị Đoạn Chiến Chu vừa đẩy vừa tha, cuối cùng không có cách nào đành phải đi theo.

Trong trạm xe lửa không có ai khác, chuyến tàu này chỉ chuyên dành cho quân đội, trên sân ga ngoại trừ Đoạn Chiến Chu, Hứa Hàng và Tùng Lâm, chỉ có hàng binh lính đứng ở phía xa xa.

Tiếng còi xe lửa kéo dài, tàu hỏa ầm ầm dũng mãnh lao vào thềm ga, Hứa Hàng nhìn những chiếc bánh xe lăn bánh chậm lại, liền nghĩ đến hình ảnh mình năm đó phong trần mệt mỏi từ Thục Thành đến đây.

Hành trình giống nhau, nhưng tâm trạng lại hoàn toàn khác.

Có vài toa tàu còn trống không, Đoạn Diệp Lâm ở toa chính giữa, bởi vậy tàu hỏa vào ga vẫn còn chạy rất lâu mới dừng lại.

Hứa Hàng đứng thẳng người, nhìn tàu hỏa xuất thần, dường như quá mức nhập tâm, cho nên khi có một đôi tay đẩy vào lưng cậu cũng không phát hiện.

Đột nhiên một luồng sức mạnh truyền đến từ phía sau, Hứa Hàng nhào tới trước, giống như sắp ngã vào xe lửa!

Lúc này Đoạn Chiến Chu đang nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, nghe Hứa Hàng kêu khẽ một tiếng, sợ đến mức vội vàng đưa tay ra kéo, nhưng khoảng cách quá xa không đuổi kịp. Nếu như đụng phải xe, lăn theo quỹ đạo của bánh, cả người chắc chắn sẽ bị chèn bên dưới, không có cách nào sống xót!

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hứa Hàng vốn định tráng sĩ chặt tay, dùng cánh tay chặn lại lực đẩy phía sau, ít nhất đổi được an toàn, lại được một cánh tay nhỏ gầy khác nắm lấy, kéo cậu trở về!

Hứa Hàng chỉ kém một tấc nữa đã lao người vào xe lửa, lại chịu lực kéo mạnh mẽ từ phía sau, nhất thời bất ổn, ngã ngồi trên đất, may mà sau lưng có cánh tay kia tiếp cậu.

“Hứa đại phu, không nên quá xuất thần như vậy.” Một âm thanh khàn khàn như ống khói cũ nát ghé vào tai cậu thầm thì, đó là tiếng nói khó nghe nhất mà Hứa Hàng từng nghe, nếu như ác quỷ thật sự tồn tại, chắc hẳn âm thanh của chúng cũng đại loại như vậy.

Âm lượng này chỉ vừa đủ để chai người nghe được, Hứa Hàng nghiêng đầu đi, liền thấy gương mặt giống như tên hề của Tùng Lâm.

“Cậu không phải người câm.” Tim Hứa Hàng đập loạn xạ, cũng hạ thấp giọng theo Tùng Lâm trả lời.

Tùng Lâm nhếch miệng nở nụ cười: “Anh và tôi đều là kẻ ngụy trang.” Nói xong câu đó, Tùng Lâm liền nhanh chóng thu tay về, lui qua một bên làm bộ khéo léo dừng lại.

Lúc này Đoạn Chiến Chu mới đi tới, đỡ Hứa Hàng dậy: “Cậu không sao chứ, sao đang yên đang lành lại bị ngã? Thiếu chút nữa hù chết người rồi, nếu cậu chết tại đây, anh của tôi sẽ trực tiếp quẳng tôi ra đường ray để xe lửa cán chết đó! May mà lần này có người đứng bên cạnh!”

Hứa Hàng quét mắt nhìn Tùng Lâm một cái, sau đó phủi phủi bụi trên người: “Ngủ không ngon, có chút chóng mặt.”

Cậu sẽ không khai ra Tùng Lâm, bởi vì cậu đã hiểu ý của Tùng Lâm. Tùng Lâm là đang cảnh cáo cậu, nếu như Hứa Hàng nói ra chuyện ngày trước, hắn sẽ hạ sát thủ.

Về phần thâm ý của câu nói sau đó, đến tột cùng là giả vờ tìm tòi nghiên cứu, hay quả thực có cơ sở, còn nên cân nhắc.

Ít nhất cậu đã rõ ràng, Tùng Lâm không phải mũi tên trong bóng tối, mà là một con sói ở ngoài sáng.

Tàu hỏa càng chạy càng chậm, cuối cùng như một con ngựa già, thở dài một hơi, cuối cùng dừng lại, cửa xe từ từ mở, một đội binh nối đuôi nhau đi ra.

Người cuối cùng đi ra là Đoạn Diệp Lâm, trên mặt hắn mang vẻ phong trần mệt mỏi, làn da có chút sạm đen lại, dường như hắn không nghĩ tới Hứa Hàng sẽ đến đón mình, con ngươi nháy mắt sáng lên.

Đoạn Chiến Chu đi lên cụng tay với hắn, nhìn ra chút biểu tình nhỏ kia, liền đắc ý: “Như thế nào, đứa em trai này có phải là rất quan tâm đến anh?”

“Được, cũng có chút tiền đồ.” Đoạn Diệp Lâm vừa đả kích, vừa cười cởi áo choàng ném vào trong tay hắn, sau đó đi đến bên người Hứa Hàng, “Sao lại đến đây?”

Đi bảy ngày, coi như đã chiến tranh lạnh với Hứa Hàng bảy ngày. Mấy ngày nay Đoạn Diệp Lâm tỉnh táo cũng nghĩ lại, thôi, tính cách Hứa Hàng như vậy thì hắn biết làm thế nào nữa, đánh không được chửi không xong, chỉ có thể chịu đựng.

Khi công tác ở Thục Thành, hắn có gặp lại một bạn học cũ, uống rượu hàn huyên chút về chuyện tình yêu nam nữ, người bạn học đã thành gia liền vỗ vỗ vai Đoạn Diệp Lâm, nói, vợ chồng nếu muốn bách niên giai lão, mấu chốt ở chữ ‘nhẫn’. Cậu không thể cưới nàng thì quay sang ghét nàng được, như thế không tốt, mà phải bao dung nàng.

Lời nói đơn giản, nhưng quả thật có lý. Trên đời này người tốt nhiều như vậy, Đoạn Diệp Lâm hắn lại cố tình chỉ nhìn trúng người này, vậy tại sao không kiên nhẫn một chút?

Hứa Hàng ho khan hai tiếng, nói: “Trở về rồi thì nhanh đi thôi, đứng ở đây hít bụi làm gì?”

Này đã tính là tâm trạng Hứa Hàng rất tốt rồi.

“Không giận tôi?”

Hứa Hàng hỏi ngược lại: “Lẽ nào người sinh khí không phải là anh?”

“Được rồi, là tôi, là tôi.”

Đoạn Diệp Lâm dắt tay cậu đi về phía xe, đi được một đoạn, Hứa Hàng lén lút quay đầu nhìn lại, hình như Tùng Lâm đến gần Đoạn Chiến Chu quá, chọc cho hắn chán ghét, đang bị hắn mắng chửi té tát.

Sau đó đoàn xe xuất phát, một mình Tùng Lâm bị bỏ lại ở trạm xe lửa, Đoạn Chiến Chu không cho cậu lên xe.

Bánh xe cuồn cuồn mà đi, Tùng Lâm buông xuống mái tóc rối trên trán, che đi ánh mắt nặng nề và khuôn mặt thâm trầm.

Ngồi ở trong xe, Đoạn Diệp Lâm móc từ trong túi áo ra một chiếc túi thơm nho nhỏ, thế như lại nắm trong tay, do dự rất lâu cũng không có lấy ra. Hứa Hàng tinh mắt nhìn thấy, liền nói: “Là cho tôi hả?”

“Ừ.”

Chuyện canh cá viên lần trước vẫn khiến trong lòng hắn có nhiều khúc mắc, Đoạn Diệp Lâm chỉ sợ lần này lại giẫm lên vết xe đổ.

“Túi thơm?”

“Ừ. Là mùi hoa thược dược.” Đoạn Diệp Lâm đưa ra cho cậu, “Lần trước em và Thiền Y nói chuyện, tôi nghe được. Tôi nghĩ có lẽ em rất nhớ hoa thược dược ở Thục Thành, cho nên lần này đi tôi cố ý tìm một vườn hoa thược dược, đây là hoa đã được phơi nắng. Nếu em không thích, cứ đặt ở chỗ tầm thường…”

Hắn đang nói, Hứa Hàng liền thắt túi thơm vào bên vạt áo. Bởi vì túi thơm kia làm bằng vải gấm trắng thêu hoa văn phúc thọ, không phô trương cũng không tục khí, rất hợp với cậu.

Chỉ một động tác nho nhỏ như vậy, khiến trong lòng Đoạn Diệp Lâm như được tắm qua ôn tuyền, mấy ngày uể oải mệt mỏi liên tiếp cũng biến mất không còn tăm hơi. Thậm chí hắn còn không để ý tới tài xế đằng trước vẫn còn ở đó, liền quay sang hôn lên môi Hứa Hàng.

Sợ Hứa Hàng không thích, hắn không dám hôn quá phận, cũng không dám hôn quá sâu, chỉ lướt qua một cái, rồi dùng mu bàn tay lau miệng, lại ngồi ngay ngắn trở lại.

Đoạn Diệp Lâm nghĩ đến câu nói của cậu bạn cũ, tiểu biệt thắng tân hôn, quả nhiên không sai.

Chỉ là hắn hi vọng, thời gian tân hôn này có thể lâu một chút, càng lâu càng tốt.

Next: Chương 41