Chương 42

Edit & Beta: DK

Tiệc tối ở lãnh sứ quán Nhật Bản còn đang bận rộn chuẩn bị, trong khi đó ở Cố gia có một vị khách bất ngờ tới thăm.

Mặc dù Viên Dã đột nhiên tới bái phỏng, nhưng Cố Phương Phỉ lại vui mừng không thôi, thậm chí đem cả rượu ngon Cố Nhạc Thiện cất giấu lấy ra tiếp đãi.

“Viên Dã, hoan nghênh anh tới chơi.” Tửu lượng Cố Phương Phỉ khá tốt, phẩm rượu cũng vậy.

Viên Dã không nhịn được nói: “Nếu biết Cố gia có đạo đãi khách chu đáo như thế, tôi đã sớm đến bái phỏng rồi.”

Hai người uống một hồi rượu, rồi lại hàn huyên trong phút chốc. Viên Dã là người hào sảng, trực tiếp nói những chuyện phiền não mình đang gặp phải, Cố Phương Phỉ không đưa ra kiến nghị thì cũng trấn an một, hai câu, hiểu gì thì nói nấy.

Đang khi hai người trò chuyện hăng say, nha hoàn từ trên lầu vội vã chạy xuống, gọi: “Ai nha tiểu thư, tiểu thiếu gia lại chạy ra ngoài chơi rồi!”

Cố Phương Phỉ vừa nghe thế liền đặt chén rượu xuống, đứng lên, chỉ tiếc mài sắt không thành kim: “Tên nhãi ham chơi này! Các em nhanh chia người tìm đi!”

Vì vậy không ít hạ nhân liền nhanh chóng ra khỏi cửa chia làm nhiều ngả đi tìm.

Viên Dã thấy thế, quan tâm một chút: “Làm sao vậy?”

Cố Phương Phỉ chỉ đành tiếc nuối giải thích: “Haiz, là đệ đệ tôi. Bây giờ vẫn còn đang nhỏ, tính tình giống như tiểu quỷ ham chơi! Lúc nào cũng lén lút chạy ra ngoài chơi, đã sớm làm bài tập xong, lại gạt tôi nói muốn ở trong phòng ôn bài, nhân lúc chúng tôi không chú ý chuồn đi từ cửa sổ. Rồi khi trở về sẽ giao bài tập cho tôi kiểm tra, định thừa dịp chúng tôi không biết chơi trò kim thiền thoát xác đây mà. Tính ra, hôm nay đã là lần thứ ba nó làm trò hề này rồi!”

Viên Dã không nhịn được cười ha ha: “Đệ đệ cô quả là một nhân tài, chớ mắng em ấy, hài tử thông minh như vậy có thể từ từ bồi dưỡng.”

“Không nói nó nữa, chúng ta tiếp tục tán gẫu.”

Hai người lại ngồi trở lại bàn, khi cầm chén rượu lên cạn chén với nhau, tiếng thủy tinh chạm vào nhau như tiếng chuông bạc vang lên trong đầu, đại não Viên Dã trong nháy mắt rung động, cả người đơ ra trong phút chốc.

“Đã sớm làm hết bài tập rồi…” Hắn lẩm bẩm câu nói này, ánh mắt cũng có chút tan rã.

Cố Phương Phỉ thấy hắn đột nhiên xuất thần, kinh ngạc quơ quơ tay trước mặt hắn: “Viên Dã? Viên Dã?”

“A… Nha! Thật không tiện, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.” Viên Dã vội vã uống xong ly rượu trong tay, sau đó đôi mắt chuyển động, hỏi, “Đúng rồi, lần trước cô nói Hứa Hàng giúp cô tìm thợ thủ công sửa dây chuyền có đúng không?”

“Đúng thế.”

“Vậy, có thể cho tôi xem thử sợi giây chuyền đó không?”

Đúng lúc hôm nay có mang theo, Cố Phương Phỉ cởi sợi dây chuyền từ trên cổ xuống, đặt vào lòng bàn tay: “Đương nhiên, chỉ là không biết anh muốn…. ?”

Viên Dã nhận lấy quan sát trong phút chốc: “Nghe nói dây chuyền của công ty này là giới hạn, bây giờ sợ có tiền cũng không mua được, sinh nhật mẫu thân sắp đến rồi, nếu như đẹp tôi sẽ tìm người làm giống một cái như vậy.”

Nói xong hắn cúi đầu, tỉ mỉ lật xem sợi dây chuyền, bộ dáng nghiêm túc, Cố Phương Phỉ nhìn đến vui vẻ: “Nếu anh thật sự coi trọng, thì anh mang về phác họa một bản giống vậy, tôi cũng không vội đeo nó.”

Viên Dã lại nhìn một lát, mới nói: “Thật sự không cần, kỳ thực mẫu thân tôi thích trân châu, vẫn nên chọn kiểu khác thì tốt hơn. Tôi cảm thấy sợi dây chuyền này cô đeo là đẹp nhất.”

Hắn đi lên trước, rất tri kỷ đeo lên cho Cố Phương Phỉ. Cố Phương Phỉ nhẹ nhàng vén tóc đằng sau gáy ra, bỗng cảm nhận được hơi thở của Viên Dã rất gần, gần đến nỗi như sắp chạm đến da thịt mình, khiến Cố Phương Phỉ không nhịn được đỏ ửng mặt.

Bởi vì khóa của sợi dây chuyền rất nhỏ, ngón tay Viên Dã lại có chút vụng về, nên loay hoay hồi lâu vẫn chưa đeo được, đầu ngón tay chạm vào làn da Cố Phương Phỉ, nàng giật mình quay đầu, chóp mũi đụng nhẹ vào mũi Viên Dã.

Mùi nước hoa mộc Nam Kinh xông vào mũi Viên Dã, thanh nhã lại cao quý, không giống với những loại nước hoa dung tục chỉ muốn đem toàn bộ hoa viên phun vào trên người của các thiếu nữ nhà giàu. Tựa như hai viên đá cọ vào nhau phát ra tia lửa, hai người đều đột nhiên căng cứng thân thể, cấp tốc tách ra.

Cố Phương Phỉ cúi đầu, âm thầm hít một hơi dài, để cho mình thoạt nhìn bình thường chút: “Tạ ơn… Cảm ơn.”

Viên Dã cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng: “Khụ khụ… Không có gì.”

Cũng may hai người không cần lúng túng quá lâu, hạ nhân đã tìm được cậu chủ nhỏ trở về, thì ra là trốn bên chuồng ngựa, một hơi bị tóm gọn, toàn thân đều là bùn đất, bẩn không sót chỗ nào.

“Em đó, nói xem mình có chỗ nào tốt?” Cố Phương Phỉ bước lên phía trước, đầu ngón tay chọc chọc trán của đệ đệ, “Nghe đây! Bắt đầu ngày mai sau bảy giờ tối không cho phép ra ngoài!”

“Hừ! Dựa vào cái gì dựa vào cái gì!” Đứa nhỏ không phục, nhảy nhót phản đối, “Tiểu Phong lớp chúng em mỗi ngày cùng cha cậu ấy đi ra ngoài gõ trúc bán mì vằn thắn đến tận canh ba đó!”

“Là do em ấy hiểu chuyện, làm việc đỡ đần gia đình, còn em chỉ có nghịch ngợm thôi.” Cố Phương Phỉ nhẹ nhàng nắm khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc, sau đó ra hiệu cho nha hoàn bế về phòng. Tiểu hài tử giãy giụa không chịu, nhưng sức mỏng chỉ có thể lòng không cam tình không nguyện mà đi.

Xử lý xong, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Viên Dã chống cằm, lại bắt đầu ngẩn người. Không chỉ có ngẩn người, trong miệng còn nói lẩm bẩm, đầu ngón tay vuốt ve cánh môi dưới, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Cố Phương Phỉ cho rằng hắn đang nghĩ chuyện vụ án, vừa muốn lên tiếng, đã nghe Viên Dã vỗ bàn cái rầm: “Tôi biết rồi, là che dấu!”

“Cái gì là cái gì?!”

Viên Dã không trả lời nàng, có chút hưng phấn đi tới, lập tức cầm tay Cố Phương Phỉ: “Cô nương thật sự là sao mai hạ phàm của tôi. Bây giờ tôi có chút chuyện muốn đi nghiệm chứng, ngày khác chúng ta uống tiếp.”

Tỉnh tỉnh mê mê, đợi khi Cố Phương Phỉ gật đầu, Viên Dã đã sắp bước ra khỏi cổng lớn. Tiểu Tỉnh ngồi ở buồng lái nhìn Viên Dã từ xa đi tới, trở mình một cái thẳng người, mở cửa xe.

Viên Dã tiến vào xe, cậu liền đạp chân ga, phóng đi.

“Thiếu gia, nhìn ngài kích động như thế, nghĩ đến chuyện gì?”

“Tôi nghĩ ra được thời gian gây án.”

Trước khi đến Cố gia, bởi vì không chịu được Tiểu Tỉnh hỏi đông hỏi tây, Viên Dã đã kể hết chuyện về vụ án đô đốc cho cậu nghe, cậu cũng cảm thấy rất tò mò, vừa nghe lời này của Viên Dã, máu cũng nóng lên: “Có thật không? Ngài mau nói cho em nghe, em nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ thấu đây!”

“Là che dấu!”

Next: Chương 43