House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 57

Edit & Beta: DK

Trận sinh tử kiếp này, thật ra vẫn có kẽ hở. Kẽ hở lớn nhất chính là mọi việc diễn ra quá nhanh chóng, cho nên kẽ hở nằm ở con người.

Hứa Hàng nghĩ có hai việc phải quan tâm. Một là động thái của quân thống, hai là trợ giúp Đoạn Diệp Lâm.

Cho nên nơi cậu tới đầu tiên chính là Lãnh sự quán Nhật Bản, vừa đến đã điểm danh muốn gặp Keimiya Keiko.

Hôm nay trời âm u, tựa như muốn mưa, gió thổi hướng tây nam.

Keimiya Keiko dường như thật sự rất thích màu đen, mặc một thân sườn xám đen như mực, thời điểm nhìn thấy Hứa Hàng, điếu thuốc lá trong tay khẽ run, khói bụi rơi vào trong gạt tàn, chậm rãi đi xuống: “Nha, vị này chính là khách quý ít gặp~ “

Phun một vòng khói, trí mạng tao nhã.

Hứa Hàng gật đầu, hai tay ôm quyền: “Keimiya tiểu thư, lời khách sáo tôi xin phép không nói, hôm nay tới đây là có chuyện muốn xin tiểu thư giúp một tay.”

Động tác ngồi xuống của Keimiya Keiko hơi khựng lại, sau đó lộ ra nụ cười kiều mị, chuẩn bị cầm lấy bộ dụng cụ pha trà trên bàn. Nhưng lại bị Hứa Hàng ngăn cản, Hứa Hàng lấy túi trà bản thân mang đến: “Nếu tôi có việc xin tiểu thư giúp đỡ, việc pha trà vẫn nên để tôi làm.”

Keimiya Keiko nở nụ cười, để cậu làm.

Động tác pha trà của Hứa Hàng rất thành thạo, nước vừa rót vào bình, liền vội vàng đun, chờ khi nổi bọt, mở nắp, kiểm tra độ sôi của nước. Rửa chén, ngâm trà, cho trà vào bình, châm trà, dâng trà. Khi lá trà còn đang chìm nổi trong ấm, giọng nói Hứa Hàng như nước chè xanh từ từ cất lên, nói rõ ý đồ đến đây.

Tới khi một chén trà hương cao vị thuần đặt ở trước mặt Keimiya Keiko, Hứa Hàng cũng nói hết. Nhưng chén trà kia, Keimiya Keiko lại không có cầm lên uống.

Nàng thay đổi chân, một bộ mỹ nhân dựa vào ghế, ngửi hương trà, thoải mái híp híp mắt, lười biếng hỏi: “Ý đồ đến đây của Hứa tiên sinh tôi đã nghe rõ, nhưng tôi đâu có lý do gì để trợ giúp tiên sinh?”

“Tuy rằng tiểu thư dùng tên của Nhật Bản đặt, nhưng tên thật của tiểu thư là Ái Tân Giác La Văn Huệ, tiểu thư là người Trung quốc, cho nên tôi nghĩ tiểu thư sẽ nhiệt tình giúp đỡ.”

Lời khách sáo không có đầu có cuối.

“Ha ha… Người Trung quốc? Hứa tiên sinh cũng đừng cùng tôi pha trò.” Keimiya Keiko che miệng ngoài cười nhưng trong không cười, lần thứ hai nâng mắt lên, hết thảy ý cười đều bị thay thế bởi một loại lệ khí, “Ngay cả Hoàng Đế cũng bị người Trung quốc đuổi ra khỏi Tử Cấm thành, những người Mãn tộc còn sót lại, đã sớm bị giày xéo. Cuối cùng, vẫn là người Nhật Bản thu lưu chúng tôi. Nhiệt tình giúp đỡ? Nếu tôi còn là món đồ chơi năm đó, đã sớm chết cả ngàn lần rồi.”

Năm đó một trận tiếng súng vang trời, long ỷ của đế vương vốn tồn tại ngàn năm bị người đập nát, mà dòng họ Ái Tân Giác La tôn quý, trong nháy mắt liền biến thành một loại trào phúng.

Nàng thân là nữ nhi khuê các, bị phụ mẫu đẩy cho gia tộc Keimiya ở Nhật Bản làm con gái nuôi, để bảo trì sinh hoạt cao quý, áo đến thì đưa tay, cơm đến há mồm của họ.

Chỉ vì muốn có được sự che trở của người Nhật Bản, người nhà coi nàng như lễ vật, đưa đến bên giường Keimiya gia chủ đã ngoài bốn mươi tuổi, mà nàng dù cho gào khóc, dù cho cầu xin, đổi lấy cũng chỉ có mệnh lệnh lạnh lùng của phụ mẫu.

Sau ngày đó, nàng đốt trụi hết y phục sặc sỡ thường ngày của mình, từ đây chỉ mặc màu đen.

Ai là người thân? Ai là cừu nhân? Nàng sớm đã không nhận rõ.

Hứa Hàng nhìn nàng nửa ngày, nói: “Cho nên, tiểu thư không dự định ra tay.”

“Loại chuyện làm ơn mắc oán này, tôi không muốn làm.”

“Keiko tiểu thư cảm thấy tôi chỉ mang tay không đến đây nhờ vả?”

Keimiya Keiko càng cười càng độc, nhìn móng tay, một bộ lạnh nhạt: “Tiền tài, quân đội Nhật Bản không thiếu. Huống hồ, quân thống có ý định giao hảo với chúng tôi, hôm nay tiên sinh tới đây ngược lại nhắc tôi nên sớm liên lạc với quân thống, không còn Đoạn tư lệnh, quân đội Nhật Bản chúng tôi nhất định sẽ thật cao hứng.”

“Keimiya tiểu thư, những lời này của tiểu thư nói tôi đều đã lường trước, nhưng cho dù có thế nào tôi vẫn phải tới đây. Bởi vì tôi tự tin có thể nhờ được tiểu thư giúp tôi ngăn cản quân thống.”

Khinh thường lắc đầu, Keimiya Keiko giống như mèo lười biếng nhắm hai mắt lại: “Tôi? Thế thì sợ rằng Hứa tiên sinh phải thất vọng mà về rồi.”

Trần trụi từ chối, không nghĩ tới Hứa Hàng không có chút bất ngờ nào, trái lại còn thay đổi sang chủ để tưởng chừng như không liên quan: “Keimiya tiểu thư có muốn nếm thử trà tôi mang đến hay không?”

“Tôi uống quen trà kiểu Nhật rồi, không thích loại trà trồng trên đất này.” Đôi mắt Keimiya Keiko tinh tường cỡ nào cơ chứ, vừa nhìn đã biết đây không phải là trà hiếm. Nàng thân là nữ nhi Vương tộc, khẩu vị xoi mói vô cùng, không phải trà ngon nàng sẽ không uống.

“Trà tôi mang đến không phải ngon ở chủng loại, mà là ở người làm ra trà.”

Đối thoại vô vị, khiến cho Keimiya Keiko hơi mất kiên nhẫn, vì vậy đứng dậy: “Hứa tiên sinh, đạo bất đồng bất tương vi mưu(1), tiễn khách.”

(1) Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được

Tức thì phía sau có hạ nhân đi lên muốn thu dọn đồ đạc mời người ra ngoài, Hứa Hàng khẽ thở dài, giọng nói thì thầm nhưng mang theo mười phần sát thương: “Quả thực đáng tiếc, đây chính là trà mà Trường Lăng đại sư tự mình phơi nắng, tổng cộng cũng chỉ có một bình này thôi.”

Bỗng dưng, Keimiya Keiko dừng bước, từ từ xoay người lại, nàng mẫn cảm bắt được tên người trong lời nói.

“Anh nói cái gì?”

“Thật sự nếu như một chút lợi thế đều không có, sao tôi có thể không biết xấu hổ tới đây nhờ vả chứ?” Nâng lên chén trà, Hứa Hàng ngửi một hơi, hưởng thụ uống vào.

“Anh…Anh có ý gì?”

Nhìn thấy sự dao động của Keimiya Keiko, Hứa Hàng đi tới trước mặt nàng, hạ thấp giọng, tiếng nói giống như quỷ mị vang lên bên tai nàng: ” Thế gian này sao có được cách gì vẹn cả đôi đường, để không phụ như lai không phụ nàng. Đáng tiếc phật tâm vô ý, tiểu thư đa tình, có phải thế không?”

Keimiya Keiko nghe vậy thì cứng đờ, thân thể nhịn không được run rẩy, ngay cả gân xanh trên trán cũng nảy lên, khuôn mặt bỗng chốc trở nên thảm bại, cánh tay run run đuổi hạ nhân ra ngoài, nói: “Anh… Anh ngậm miệng…”

“Nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm. Keiko tiểu thư nếu đã dám động tâm, sao còn phải sợ người khác vạch trần?”

Tình thế bỗng nhiên xoay chuyển, quyền chủ động nháy mắt thay đổi.

“Anh sao lại biết được! Quản chặt miệng lại cho tôi!”

Hứa Hàng đứng ở nơi đó, gương mặt thanh tú nhìn như vô hại, nhưng lại giống như đồ tể, cầm lấy cổ con vật còn sống, chém trúng điểm chí mạng nói: “Keimiya tiểu thư, cô đơn giản chỉ là một nhân vật mà người Nhật Bản đặt ở Trung Quốc để làm gián điệp thôi, sắc đẹp và thủ đoạn là vũ khí của cô. Cho nên, gián điệp không thể có tình cảm, nếu như người Nhật Bản biết cô đã thay lòng đổi dạ, không biết bọn họ sẽ làm thế nào nhỉ?”

Xưa nay mật thám đều phải tâm lạnh mặt lạnh, một khi động tâm, mật thám chỉ như quân bài bỏ đi.

Người Nhật Bản bỏ ra nhiều tâm huyết bồi dưỡng được một Keimiya Keiko, nếu như chuyện nàng ái mộ một tên hòa thượng bị phát hiện, Trường Lăng chắc chắn phải chết, hơn nữa nhất định không được chết tử tế.

Nói cho cùng, trên tay nàng nhìn như nắm quyền lực rất lớn, thực chất đều là sự bố thí của Nhật Bản, nàng là đao, không phải người cầm đao.

Cổ họng nghẹn lại, nhìn Hứa Hàng gần trong gang tấc, không biết tại sao, trong lòng lại có một loại cảm giác sợ hãi: “Anh dám tổn thương chàng? Có tin tôi lấy mạng của anh!”

Hứa Hàng không mảy may khoan nhượng, trực diện phản kích trở lại: “Bây giờ sau lưng tôi có người dí súng, mệnh treo trên dây cung, không thể không bí quá hóa liều. Chỉ có Keimiya tiểu thư giúp tôi thu cây súng kia, tôi mới có thể thay tiểu thư bảo vệ vị đại sư trong chùa Pháp Hỉ kia.”

“Hiện tại tôi sẽ giết anh! Cắt đầu lưỡi của anh, xem anh làm sao lắm miệng!”

Keimiya Keiko quay người muốn nã súng, Hứa Hàng liền nhấn giữ cổ tay nàng, lực đạo mạnh đến nỗi còn thấy cả ngấn đỏ.

“Chỉ cần ngày hôm nay tôi không bước ra khỏi nơi này, ngày mai, toàn bộ thành Hạ Châu sẽ biết người trong lòng cô là ai. Tôi cam đoan với cô, người đầu tiên biết đến, chính là người Nhật Bản!”

Những lời này vừa nói ra, chẳng khác nào một phát phát đạn, bắn xuyên qua người Keimiya Keiko, máu chảy đầm đìa, khiến cho nàng không thể làm gì được.

Thứ tình cảm khiến nàng xấu hổ, nơi mềm mại mà nàng không dám chạm vào, cứ thế bị người trước mắt nắm ở trong lòng bàn tay uy hiếp.

Quanh năm chơi đùa bên cạnh nam nhân, nàng đã sớm nghĩ đời này mình sẽ chán ghét tất cả sinh vật đòi áp đảo trên người nữ nhân. Ai biết, một thoáng kinh hồng, tâm hồn tưởng như đã chết từ lâu lại được đôi bàn tay phổ độ chúng sinh phủi bụi mạng nhện.

Trường Lăng, Trường Lăng, Tịnh Thổ(2) trong lòng nàng.

(2) Thế giới tây phương cực lạc của Phật A Di Đà

Chung quy là chàng vô tội, nàng không thể để tội lỗi của mình liên lụy đến chàng.

Tức giận trừng mắt nhìn thiếu niên trước mặt, mười ngón mảnh khảnh nắm chặt vạt áo sườn xám, qua hồi lâu mới buông ra, Keimiya Keiko cho Hứa Hàng một viên thuốc an thần: “… Được. Xem như anh lợi hại.”

Giao dịch thành công, Hứa Hàng vội vã rời khỏi Lãnh sự quán Nhật Bản.

Sau khi Hứa Hàng đi, Keimiya Keiko giống như suy kiệt tinh thần ngã ngồi trên ghế, phẫn nộ đập nát chén trà, ngũ quan tinh xảo trên mặt dúm dó lại, cuối cùng vùi mặt vào lòng bàn tay.

Bị người phát hiện.

Bị người phát hiện.

Bị người phát hiện.

Trong đầu nàng bây giờ chỉ toàn là âm thanh này, là thứ tình cảm hèn mọn bị nhìn thấu vừa xấu hổ lại sợ hãi.

Đã rất lâu rồi, không có cảm giác vô lực như vậy.

Ở sau lưng nàng, Kenji chậm rãi đi ra, sắc mặt trầm thấp, âm thanh khàn khàn: “Tôi đã sớm nói, Keiko, hòa thượng kia sẽ hại chết cô.”

Keimiya Keiko kinh sợ đứng lên: “Anh ở đây khi nào?!”

“Vừa bắt đầu đã ở đây rồi,” Kenji đi lên trước, trong đôi mắt viết đầy lo lắng, “Tên hòa thượng trời đánh kia! Không thể để cho hắn ngáng chân trái tim của cô! Hiểu không?” Nghĩ tới đây giọng nói của gã càng trở nên tàn nhẫn, “Nếu như cô không làm được, vậy để tôi đi giết hắn!”

Bốp!

Dụng hết toàn lực tát vào mặt Kenji, Keimiya Keiko chỉ vào gã uy hiếp: “Anh dám giết chàng, thì trước tiên hãy giết tôi trước!”

Nàng phẫn nộ quay người, vội vã đi ra cửa, sự tình Hứa Hàng yêu cầu rất khẩn cấp, nàng nhất định phải nhanh chóng nghĩ biện pháp ngăn cản quân thống.

“Keiko! Cô thanh tỉnh chút đi!” Kenji ở đằng sau gào lên như một con thú hoang.

Keimiya Keiko chợt dừng bước trước ngưỡng cửa, bóng lưng nàng vừa cô đơn lại yếu đuối.

Nàng không quay đầu lại, chỉ là trong giọng nói mang theo sự cầu xin: “Tôi vĩnh viễn sẽ không phản bội đế quốc Nhật Bản, tôi xin thề. Tôi sẽ đặt chàng ở trong lòng, cũng chỉ là để ở trong lòng mà thôi. Kenji, anh biết tôi không thể rời đi. Như vậy có được không? Coi như, để tôi tùy hứng nốt lần này, có thể sao?”

Kenji không nói gì, gã luôn nghe lời của nàng, yêu cầu của nàng, gã chưa bao giờ từ chối.

Next: Chương 58

Next: chương 58

Gửi phản hồi