House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 59

Edit & Beta: DK

Đoạn Chiến Chu một người một ngựa lên núi, chỉ mất nửa ngày đã hội họp với Đoạn Diệp Lâm ở sườn núi phía đông.

“Thế nào?” Đoạn Chiến Chu còn mang theo một túi rượu cho Đoạn Diệp Lâm, để hắn uống cho đã nghiền.

Đoạn Diệp Lâm dùng miệng mở nắp túi da bò: “Cũng may phía sau không có tay chân, trong núi chỉ là một đám cặn bã, không đáng lo.”

Đoạn Chiến Chu nhìn quanh, Đoạn Diệp Lâm, Kiều Tùng và binh lính tổn hại không tính là quá lớn, tuy rằng tác chiến ở núi rừng không phải dễ, nhưng vẫn thua kinh nghiệm sa trường của Đoạn Diệp Lâm.

“Anh, có câu này em nói ra sợ anh không thích. Hứa Hàng kia, từ khi bắt đầu em đã nhìn ra rồi, là một tên thực sự rất thông minh, anh chớ thấy cậu ta ngày ngày ở trong dược phòng, bề ngoài làm bộ không để ý mọi chuyện, nhưng nhìn cậu ta xuống dưới núi xử lý mọi chuyện quyết đoán, quả thực không đơn giản!”

Giết người phải giết tâm, vạch trần ý đồ phải dùng nơi trí mạng nhất. Nhưng lời nói này của hắn, là lời Đoạn Diệp Lâm không muốn nghe nhất. Hắn nhíu nhíu mày: “Chú cả nghĩ quá rồi.”

“Hai ta là người thân, khác với những người còn lại, em là vì muốn tốt cho anh mới nói. Anh muốn chiều cậu ta, giữ cậu ta lại cũng được, chỉ là nên để ý một chút, thuyền dùng cẩn thận giữ được vạn năm.”

“Chú đó…” Đoạn Diệp Lâm lắc đầu, cũng không biết nghe có lọt tai không, “Trước tiên quản tốt chuyện của mình đi.”

Bỗng nhiên trở thành kẻ bao đồng, lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ thú, Đoạn Chiến Chu bĩu môi, nhìn đồng hồ bỏ túi, hỏi: “Đám người kia đều trốn đi đâu rồi?”

Kiều Tùng thay Đoạn Diệp Lâm trả lời, chỉ chỉ đằng trước: “Ở sơn cốc kia. Đừng thấy đám thổ phỉ này trốn trong đó mà coi thường, tâm kế lại không ít, hạ độc, phóng hỏa, cơ quan… Trò gian rất nhiều! Mọi người đánh thì không sợ, nhưng chúng lại dùng quá nhiều thủ đoạn hạ lưu, tư lệnh thấy vậy mới cho chúng tôi nghỉ ngơi chốc lát!”

Nghĩ đến tình hình trận chiến mấy ngày trước đó, Đoạn Diệp Lâm không nhịn được cười lạnh, ngẩng đầu trêu ghẹo Đoạn Chiến Chu: “Quả thật người dưới chướng của chú, có chút bản lĩnh, rất nhiều năm rồi anh không gặp được kẻ nào khó giải quyết như thế.”

“Đừng nhắc đến tên đó nữa!” Đoạn Chiến Chu tàn bạo oán trách, rút súng từ trong người ra, “Hiện tại em sẽ bắn chết! Xem cậu ta còn hại người làm sao!”

“Chiến Chu.” Đoạn Diệp Lâm kéo hắn lại, thở dài một hơi, muốn nói gì đó, lại biết tính hắn chưa đến tường nam chưa quay đầu.

Cuối cùng chỉ vỗ vỗ cánh tay hắn, nói: “Đừng quá kích động, bình tĩnh một chút, cứ như vậy sẽ dễ phạm sai lầm.”

Quả nhiên Đoạn Chiến Chu không nghe lọt chút nào, tự mình lên ngựa, một bộ thề phải tiêu diệt kẻ địch: “Được rồi, em không phải trẻ con ba tuổi, mặc kệ là kẻ địch hay người của mình, em sẽ xử lý tốt.”

Để Đoạn Diệp Lâm liên tiếp tác chiến mấy ngày nay nghỉ ngơi, Đoạn Chiến Chu vung roi, dẫn theo binh lính đi lên trước dò đường.

Móng ngựa cuốn theo bụi đất rất lâu không tiêu tan, làm mờ tầm mắt lo lắng phía sau.

Đoạn Diệp Lâm uống một hớp rượu, lau miệng, Kiều Tùng ở sau lưng hắn hỏi: “Tư lệnh, cứ để ngài ấy như vậy, thực không có chuyện gì?”

Ném túi rượu sang một bên, Đoạn Diệp Lâm dựa vào thân cây nghỉ ngơi, đáp: “Nếu cậu hỏi xử lý đám tặc kia, tôi tin nó; nếu là hỏi xử lý việc tư…”

Gió thổi qua thái dương, có chút ngứa, Đoạn Diệp Lâm ép mũ lính thấp xuống, che khuất tầm nhìn của mình, nhắm mắt dưỡng thần.

“… Nhân sinh chung quy phải ăn chút đắng, tính tình nó vốn không nghe người khác khuyên bảo, chỉ có thể mặc nó làm thôi.”

Đoạn Diệp Lâm thở dài một hơi, trong lòng chỉ mong Đoạn Chiến Chu sẽ không phải hối tiếc chuyện mình làm.

————

Sơn cốc mà thổ phỉ trốn rất yên tĩnh, thật giống như không có dấu vết của người ở đây, không ít cây cối xanh um tươi tốt, đan xen chằng chịt.

Càng yên tĩnh lại càng dễ có cạm bẫy.

Đoạn Chiến Chu ngồi trên lưng ngựa, cẩn thận nhìn chung quanh, bàn tay đang nắm súng càng trở nên khẩn trương.

Xì xì, xì xì, xì xì.

Có âm thanh cực khó phát hiện chui vào trong tai Đoạn Chiến Chu, nhưng hắn không nghe được nơi phát ra tiếng, hét lớn ra lệnh: “Dừng —— xuống ngựa!”

Hết thảy binh sĩ nghe lệnh xuống ngựa, cùng Đoạn Chiến Chu bước từng bước một lên phía trước thăm dò.

Mỗi một bước đi Đoạn Chiến Chu đều cảm giác như đạp trên dây cung, chỉ lo không cẩn thận trúng bẫy. Kinh nghiệm từ xưa nói cho hắn biết, thanh âm này tất có chuyện xảy ra.

Hắn không biết, cách ba bước chân về phía trước, là một cái hào ăn thịt người.

Bên trong mỗi con rắn đều đang tức giận đến đỏ mắt, đói bụng phải mở miệng lớn, thè lưỡi, dùng cái đuôi chắc khỏe đập vào vách hố. Đám bọ cạp trong đó cũng không nhịn được bò tới bò lui, càng giương lên chờ đợi, thậm chí còn kẹp cả đám rắn.

Bọn chúng đều đang chờ đợi, có người rơi vào, nuốt trọn cơ thể còn đang tươi sống.

Một bước, lại một bước.

Xì xì, xì xì, xì xì… Thanh âm kia càng lúc càng gần, càng ngày càng nóng nảy, khiến cho Đoạn Chiến Chu nghe vào cũng cảm thấy buồn bực, không biết có gì đang chờ đợi ở phía trước mới là uy hiếp lớn nhất, đến tột cùng có nguy hiểm gì?

“Quân đoàn trưởng, hay để chúng tôi đi lên phía trước thăm dò!” Lính trinh sát phía sau đi lên nói.

“Không cần, đều đi theo tôi! Cẩn thận xung quanh chút!” Đoạn Chiến Chu là một trưởng quan tốt, xưa nay không lấy thủ hạ ra làm mồi nhử.

“Vậy…chúng ta nổ súng cảnh báo thử xem?”

“Ngàn vạn không thể, như vậy sẽ làm bại lộ tọa độ, địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, trước tiên cẩn thận chút.”

Hắn tiến lên phía trước, chậm rãi, trọng tâm thân thể chuyển về phía chân trước, đi lên trước một bước…

Dưới chân, là tử vong!

Trong một giây ngay khi hắn định bước lên, đàng xa đột nhiên xuất hiện một thân ảnh nho nhỏ, dùng hết toàn lực lao ra, dùng hết sức cơ hồ muốn xé lồng ngực gào lên một câu ——

“Đoạn Chiến Chu!”

Gào lên tiếng này, Tùng Lâm cảm thấy, cổ họng từng bị lửa than hủy hoại không thể phát ra âm thanh vang vọng, không truyền được đến bên tai người ở đằng xa, thậm chí trong nháy mắt tiêu tán trong gió.

Giống như một chiếc loa đã bị phá hỏng, chẳng hề có tác dụng.

Dưới tình thế cấp bách, cậu móc súng ra, bắn liền ba phát súng lên sườn núi bên cạnh!

Sườn núi yếu ớt, lúc này sụp đổ, đá vụn nện xuống, nghe thấy tiếng súng, Đoạn Chiến Chu vội vàng lui về phía sau vài bước tránh né đá rơi, những tảng đá kia toàn bộ rơi xuống đất, mặt đất lập tức lõm xuống, hiện ra một cái hố lớn!

Sau khi tro bụi tản đi, thứ ở trong hố mới dần dần nhìn rõ.

“A! Đây, đây là cái gì!” Binh lính nhìn thấy bên dưới những tảng đá là máu thịt be bét của đám rắn và bọ cạp đang bò loạn xạ, phát ra những âm thanh quái dị.

Không ít con rắn bị đá đè miệng còn đang mở ra đóng vào, đuôi rắn mất đầu quậy loạn, hỗn hợp máu thịt trộn với nhau, đám bọ cạp ngửi được mùi máu bò tới gặm cắn, khiến người buồn nôn.

Đoạn Chiến Chu đổ mồ hôi lạnh, nếu chậm một giây thôi, hiện tại hắn đã chôn thây trong bụng rắn rồi! Thật là tâm tư ác độc!

Tùng Lâm ở đàng xa vẫn còn giữ nguyên tư thế cầm súng, họng súng đen ngòm từ xa nhìn lại, giống như đang ngắm vào trên người mình, Đoạn Chiến Chu tức giận, khẽ chống tay đứng dậy, dứt khoát nã một phát súng về phía Tùng Lâm!

Đoàng!

Vai Tùng Lâm bị trúng đạn, bàn tay vô lực thả lỏng, súng rơi xuống, ngã rầm xuống đất.

Máu còn bắn trên mặt, là ấm áp, là mặn.

May quá, may quá, đuổi kịp rồi. Cậu đã nghĩ như vậy.

Nếu như chậm một giây thôi, Đoạn Chiến Chu sẽ ngã xuống từ nơi đó… Cậu thật sự không dám nghĩ đến sau đó. Một hơi chạy tới đây, mồ hôi nhễ nhại, nhưng bởi vì sợ mà tất cả đều nguội lạnh.

“Khụ khụ… Khục…” Tùng Lâm nhìn lên bầu trời, ho ra máu, lần này, cậu thất bại triệt để.

Hứa Hàng nói rất đúng, chỉ sợ cậu thất bại quá khó nhìn, hiện tại nhìn bản thân mình, thật sự là chật vật tới cực điểm.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân lộc cộc, hẳn là Đoạn Chiến Chu đang tới, cuộc gặp gỡ vừa lúng túng lại thống khổ, nên dùng biểu tình gì mới thích hợp đây?

Tùng Lâm cảm thấy tình cảnh này rất quen thuộc, khi cơn đau đớn đầu tiên truyền đến bả vai, cậu liền nhớ lại.

Đúng, phát súng đầu tiên mà cậu nhận, cũng là do Đoạn Chiến Chu ra tay.

Next: Chương 60

4 thoughts on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 59

  1. Đôi này ngược quá :((( vừa thương vừa giận Tùng Lâm. Thủ đoạn độc ác nhưng lại thật nặng tình. Thế mới thấy, như Hứa Hàng mới là mũi dao nhọn nhất. Cảm giác đến h chưa gì có thể là Hứa Hàng sơ hở ý, Diệp Lâm cũng mới chỉ xíu xíu tác động thôi, Hứa Hàng vẫn tỉnh và lạnh lắm.

    1. Hic, tôi thương Tùng Lâm lắm luôn, cảm giác em nó sinh ra đã là một sai lầm rồi. Mấy chương này không muốn edit chút nào. Cảnh cáo là mấy chương sau không khí của truyện còn u ám nữa. Mà cô nói tôi mới để ý, là sao Hứa Hàng kêu Tùng Lâm non, bởi vì dù nó có ác độc đến đâu cũng bại dưới tay của Đoạn Chiến Chu. Chung quy cũng bởi chữ tình, ai yêu trước kẻ đó thua.

      1. Hic, vừa đọc vừa mong 1 cái kết đẹp cho Tùng Lâm :((( Thật sự là quá nặng tình, chỉ nghe đến tên Đoạn Chiến Chu thôi đã biết mình thua rồi. Buồn nhất là ông Chu cứ giày vò ẻm đủ đường. Mà kết HE chứ cô ơi :(((

Gửi phản hồi