House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 60

Edit & Beta: DK

Tùng Lâm vốn muốn nghĩ lại chuyện trước đây, không ngờ trở lại về trước đó rất lâu.

Tùng Vi và Tùng Lâm được tham mưu trưởng mua về trong đám ăn mày, năm ấy, Tùng Vi sáu tuổi, Tùng Lâm năm tuổi.

Cậu vẫn nhớ, a tỷ nói với cậu, bà lão kia bán kẹo mạch nha, vì thế cậu liền cùng nàng đi, nhưng đi đã lâu mà không tìm được, a tỷ cũng đuổi theo, hai người đồng thời bị bắt cóc.

Tham mưu trưởng ném bọn họ vào trong tổ chức gọi là Huyết Chu Tước, ngày thứ nhất, bọn họ đã bị đánh cho không nhúc nhích nổi, đây là đang nói cho bọn họ biết, điều đầu tiên phải học ở đây chính là quen thuộc với đau đớn.

Trải qua nhiều năm sống chung với đao kiếm máu tanh, mưa giông gió cuốn, ăn thịt nuốt đất mà sống. Lần đầu tiên Tùng Lâm giết người, là khi cậu tám tuổi, một đao giết chết tên tử tù đang hôn mê, máu phun ra ngoài, người nằm trên đất co giật, sau đó bất động.

Cậu sợ đến nỗi tiểu ra quần, đương nhiên cũng bị phạt quỳ cả đêm.

Vào lúc ấy cậu liền biết, đời này của mình, sống chung với giết chóc như hình với bóng, chia lìa không được.

Mặt ngoài, Tùng Vi và cậu là nghĩa nữ nghĩa tử của tham mưu trưởng.

Tùng Vi từng ôm cậu nói: “Tiểu đệ, mẹ nói, giết nhiều người, không vào được luân hồi. Sau này a tỷ đi giết người, đệ không cần tiếp tục giết người nữa.”

Tùng Lâm âm thầm cười, cười a tỷ mình vẫn còn quá ngây thơ.

Gặp phải Đoạn Chiến Chu, là một chuyện ngoài ý muốn.

Tiệc sinh nhật mười tuổi của con trai tham mưu trưởng ngày ấy, cũng là sinh nhật Tùng Lâm.

Nhưng ngày ấy, cậu vẫn trải qua giống như thường ngày, đeo bao cát chạy cự li dài mười km, đánh lộn, ám sát, nghiên cứu độc dược, mãi đến khi một thân bụi bặm ngã xuống giường, cậu nghe thấy quý phủ của tham mưu trưởng cách vách đang hát ca, cậu mới nhớ tới.

Một sát thủ sống trong bóng tối không cần trải qua ngày lễ tẻ nhạt này, giáo quan sát thủ nhất định sẽ nói như vậy. Nhưng lúc đó đã là nửa đêm, cậu vẫn không nhịn được hiếu kỳ leo lên đầu tường —— cậu thề, lúc đó chỉ là hiếu kỳ muốn liếc mắt nhìn.

Cũng chính khi đó, sai lầm bắt đầu.

“Cậu là ai?” Đoạn Chiến Chu với gương mặt non nớt đứng ở góc tường, hắn thoạt nhìn lớn hơn Tùng Lâm năm, sáu tuổi, trong tiệc rượu có không ít tiểu cô nương nhà giàu quấn lấy hắn, hắn đi ra hóng mát một chút, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy một tiểu tử da đen đang bò trên tường.

Tùng Lâm kinh sợ rụt cổ, sốt sắng mà nhìn Đoạn Chiến Chu.

Đoạn Chiến Chu ngoẹo cổ: “Tôi hỏi cậu đấy! Cậu là trộm?”

Tùng Lâm lắc đầu. Kỳ thực cậu đang nghĩ, nếu như tên này dám kêu loạn, làm kinh sợ đến giáo quan, cậu sẽ một đao giết hắn.

Đoạn Chiến Chu nhìn yến hội phía sau, liền quay đầu sang, ra vẻ hiểu chuyện hỏi: “Có phải muốn đến những nơi như này để chơi? Muốn mở mang tầm mắt?”

Tùng Lâm gật gật đầu, thế nhưng tay lại âm thầm rút dao. Vì muốn dụ Đoạn Chiến Chu tới gần, cậu cố ý làm động tác tay, chỉ chỉ về yến hội, lại chỉ chỉ chính mình, trề miệng, không phát ra âm thanh.

Cậu nghĩ, Đoạn Chiến Chu không nghe rõ nhất định sẽ đến gần, như vậy cậu có thể từ đầu tường xuống tay, đâm thủng cổ họng hắn.

Ai biết Đoạn Chiến Chu phản ứng, ồ một tiếng, cư nhiên chạy trở về yến hội. Tùng Lâm tò mò nghĩ hắn đến tột cùng muốn làm gì, nên không có rời đi, mãi đến khi Đoạn Chiến Chu bưng đĩa nhỏ đi ra, trên đĩa là một miếng bánh ngọt, còn cắm một cây nến rất tinh xảo của người phương tây, trông như cây thông.

Thật đẹp. Mọi thứ trong Huyết Chu Tước đều là màu đen, ngay cả cửa sổ cũng bị bôi đen, trong sân không có bất cứ hoa cỏ gì, nghiêm ngặt khủng bố, xưa nay cậu chưa từng thấy thứ gì đẹp như vậy.

Đầu tường rất cao, Đoạn Chiến Chu nhón chân giơ lên cây nến, vừa vặn ngang tầm cằm Tùng Lâm, lúc này cậu mới nhìn thấy rõ ràng.

Thứ trắng như sợi bông, mềm mại như đám mây kia, thật sự có thể ăn sao? Thật là mùi vị mĩ diệu cỡ nào.

“Ầy, chỉ còn dư lại một miếng, cho cậu. Vừa nãy cậu ra hiệu với tôi, tôi vừa nhìn liền hiểu, cậu bảo hôm nay cũng là sinh nhật của mình đúng không? Như thế nào, có phải tôi rất thông minh.”

Tùng Lâm ngốc tại chỗ, nửa ngày không dám nhận, Đoạn Chiến Chu nâng đến  tê cả tay, nhíu mày lại: “Này! Sao không nói chuyện, cậu bị câm hả?”

Tùng Lâm hoàn hồn, đao trong tay buông ra rơi trong bụi cỏ, cậu nhanh chóng đưa tay đón, lúc này liền nghe thấy xa xa có người gọi: “Chiến Chu! Chúng ta phải đi về, mau trở lại!”

Đoạn Chiến Chu quay đầu đáp: “Vâng! Chờ một lát!”

Nhưng khi hắn lại quay đầu, người trên tường đã không thấy đâu, bánh ngọt cũng không lấy đi.

“Này? Này? Người đâu? Đi rồi?” Thật là không lễ phép…… Hắn không vui hừ một tiếng liền rời đi.

Bên kia bức tường, Tùng Lâm bởi vì sợ người phát hiện, vội vã nắm một cái liền rút tay về, giang hai tay ra nhìn, chỉ kịp cầm lấy cây nến cắm trên bánh ngọt.

Bởi vì tình thế cấp bách cậu phải lấy tay tắt lửa, lòng bàn tay bị bỏng, nổi lên mụn nước, đầu ngón tay cũng dính bơ.

Cậu để vào trong miệng nếm thử, mân mê thật lâu.

Đêm đó cậu trở về phòng, nằm ở trên gối, một đêm không chợp mắt, thời điểm trời sắp sáng, cậu hỏi Tùng Vi: “A tỷ, tỷ biết… Bơ có mùi vị gì không?”

Tùng Vi mơ mơ màng màng ngủ, trở mình, lầm bầm nói: “Đó là mùi vị cả đời này chúng ta không nếm được.”

Từ đó về sau, cậu thường xuyên trộm trèo tường, nhìn xem thiếu niên kia có xuất hiện không.

Mãi đến tận mấy năm sau đó, cậu và Tùng Vi rốt cục được ra khỏi tổ chức, dùng thân phận chính diện để tham mưu trưởng giới thiệu với xã hội thượng lưu, cậu rốt cục có thể đường đường chính chính đối diện Đoạn Chiến Chu.

Lúc đó Đoạn Chiến Chu đã trở thành quân nhân, không còn thấy dáng vẻ non nớt ngày xưa, thân hình cao lớn đứng ở đâu, đều thu hút sự chú ý của người khác.

Không ai biết được, khi Tùng Lâm bắt tay Đoạn Chiến Chu, bên ngoài bình tĩnh phẳng lặng, bên trong tim đập như trống bỏi. Ngón tay nhẹ nhàng tiếp xúc lên da thịt, giống như bị điện giật tê dại.

“Đoàn tiên sinh, chào ngài, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.” Tỉ mỉ nghe, kỳ thực khí tức đã loạn.

“Ừm, chào cậu.” Nhưng Đoạn Chiến Chu chỉ khách sáo bắt tay qua loa một cái liền đi.

Hắn không nhớ rõ cậu. Cũng đúng, một cây cỏ dại làm nhạc đệm, không ai nhớ tới.

Có đôi khi sự tình là như vậy, khi Đoạn Chiến Chu tới cửa cầu hôn Tùng Vi, tâm tình Tùng Lâm giống như đêm đó không lấy được bánh ngọt, trống vắng.

Nếu như, không cho cậu nếm vị bơ, cậu cũng sẽ không nhớ cả miếng bánh ngọt, thật sự. Cố tình vận mệnh chỉ cho ngươi chút ngon ngọt, cho ngươi mong mà không được.

Còn lại, tất cả đều là đắng.

Next: Chương 61

Gửi phản hồi