House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 61

Edit & Beta: DK

Chắc hẳn do là đệ đệ của hôn phu, Đoạn Chiến Chu đối xử với Tùng Lâm rất tốt. Hắn thấy Tùng Lâm có hứng thú với súng ống, liền dẫn cậu tới sân tập bắn bia.

Chuyện này khiến cho Tùng Lâm dở khóc dở cười.

Cậu sáu tuổi đã cầm súng, kỹ thuật so với Đoạn Chiến Chu chắc cũng cách nhau cả một ngọn núi, thế nhưng giờ khắc này lại phải giả bộ như mình không biết cách dùng.

“Ngón tay đặt ở đây, sau đó nhìn nơi này… Đúng… Hướng cái này về phía trước…”

Sai rồi. Tùng Lâm nghĩ thầm. Phương pháp bắn súng của Đoạn Chiến Chu vẫn còn theo cảm tính rất nhiều, mà thói quen này giáo quan sát thủ thường xuyên nhắc nhở cậu, tuyệt đối không thể phạm sai lầm.

Nhưng nghe Đoạn Chiến Chu chỉ đạo, cậu vẫn cố ý bày ra dáng vẻ khiêm tốn thỉnh giáo.

Sau khi viên đạn đầu tiên được bắn ra, còn làm bộ bị lực phản lại khiến cánh tay bị thương, buông súng, đỡ cánh tay kêu đau.

“Không sao chứ?” Đoạn Chiến Chu lại gần, cầm lấy cánh tay của cậu, không nhẹ không nặng khẽ ấn lên, lực đạo khiến người cảm thấy cơ bắp như được thả lỏng. Khoảng cách gần nhìn nhau, lông mi hắn không dài, thế nhưng rất dày, cứ như vậy nhìm chăm chú một vật, đặc biệt mê người.

Một chút ôn nhu này, đã có thể khiến cho Tùng Lâm giống như các khuê nữ cất giữ đồ vật quý báu nhất trước khi về nhà chồng, đặt ở đáy hòm vụng trộm vuốt ve ngắm nhìn.

“Xin lỗi, em tương đối dốt nát, anh dạy em vất vả rồi.” Tùng Lâm nhìn hắn nói.

Đoạn Chiến Chu cười cười, cởi bao tay: “Lần đầu mà bắn được như vậy, đã rất tốt rồi. Em luyện thêm chút nữa, tôi dẫn chị em ra ngoài dạo chơi một lát.”

Quay người lại, chỉ thấy Tùng Vi đứng tựa cửa, như một chú chim nhỏ ngoan ngoãn chờ người dắt đi, nhìn Đoạn Chiến Chu cười ngọt ngào.

Bọn họ đi rồi, Tùng Lâm đuổi tới cạnh cửa, trốn đằng sau nhìn bóng lưng của hai người. Thời điểm hai người lên xe, Tùng Vi còn quàng tay lên cổ Đoạn Chiến Chu, khẽ hôn má hắn.

Không khác gì một cặp kim đồng ngọc nữ. Nhìn rất chói mắt.

Tùng Lâm trở lại bên trong sân bắn, cầm súng, tư thế chuẩn xác mà bén nhọn bắn xuyên qua bia ngắm, ánh sáng lóe lên liên tục.

Nếu như chuyện tình cảm, cũng giống như bắn súng thì tốt rồi, ít nhất cậu rất am hiểu.

Lễ cưới, chuyện không mong chờ nhất trong lòng một người, cuối cùng vẫn phải tới.

Mà quyết định giết Tùng Vi, giống như khi bị bỏng, đều đau.

Tùng Vi, a tỷ của cậu, chết trong đêm tân hôn, một cây chủy thủ đâm xuyên qua ngực cắm thẳng vào tim nàng, vừa tinh chuẩn lại tàn nhẫn.

Người chấp đao chính đệ đệ ruột của nàng.

Đã từng giết qua rất nhiều người, chỉ có lần này, giết người mình quen biết, lại là người thân.

Đoạn Chiến Chu ôm Tùng Vi đang không ngừng chảy máu, cầm súng bắn xuyên qua vai Tùng Lâm, nếu như không phải Tùng Vi sắp chết kéo tay hắn, viên đạn kia vốn nhắm vào đầu Tùng Lâm.

Nàng trước khi tắt thở còn nói: “… Xin đừng thương tổn nó.”

Ánh mắt cuối cùng mà a tỷ nhìn cậu, sáng rõ lại sạch sẽ, tâm tư của cậu, a tỷ đều hiểu toàn bộ.

Tất cả mọi người nói Tùng Lâm điên rồi, cậu bị ma quỷ ám ảnh, là đại nghịch bất đạo, chỉ có Tùng Lâm tự mình biết, thế giới của cậu, một giây kể từ khi a tỷ chết đi giống như thủy tinh vỡ vụn, tất cả đều là máu thịt trộn mảnh vỡ.

Đoạn Chiến Chu dằn vặt cậu là đúng, bởi vì cậu giết người phụ nữ hắn yêu nhất, giết thê tử của hắn. Giống như câu nói của hắn khi ép cậu nuốt than đền tội cho Tùng Vi——

“Tùng Lâm, chỉ cần cậu còn ở trước mắt tôi một giây, tôi sẽ khiến cho cậu đau một giây, sâu tận xương tủy, để cậu ân hận mà không làm được gì!”

Câu nói này, từ đầu đến giờ, hắn vẫn luôn thực hiện.

Như khi cùng nhau trên núi Thượng Cửu, vào giờ phút này, Tùng Lâm nằm thở thoi thóp, đôi mắt tối sầm lại, Đoạn Chiến Chu đi tới trước mặt, đạp lên miệng vết thương của cậu.

“Ah!”

Tùng Lâm đau đến rụt người lại, Đoạn Chiến Chu ngồi xuống bên cạnh, nắm cằm của cậu, ánh mắt như muốn bốc hỏa: “Tôi thực sự là có mắt không tròng, mối họa lớn như vậy vẫn luôn lưu ở bên cạnh, mà chưa bao giờ nhìn rõ được cậu!”

Tốt, ánh mắt chán ghét đến tận xương tủy kia, nhìn cậu giống như nhìn một đống rác thải, Tùng Lâm muốn cười, nhưng lại cảm thấy không cười nổi.

Tay Đoạn Chiến Chu đặt ở vết sẹo trên miệng cậu, niết mạnh một cái: “Làm sao, nuốt than một lần còn chưa đủ hả? Cậu còn muốn hại chết bao nhiêu người bên cạnh tôi nữa đây!”

“Khụ khục… Khụ khụ khục…”

Đoạn Chiến Chu đã tức giận đến mất đi lý trí, mạnh mẽ kéo Tùng Lâm dậy, bóp lấy cổ cậu: “Chẳng trách, dù tôi có dằn vặt như thế nào cậu cũng chịu được! Thì ra, thì ra cậu là mật thám!”

“Vì nể mặt mũi của a tỷ cậu, tôi mới tha cho cậu một mạng! Kết quả cậu lại thông đồng với quân thống đến hại tôi? Làm sao, lão ta cho cậu thứ gì tốt? Vinh hoa phú quý sao? Cậu thật giỏi nhẫn nhịn, cũng thật chỉ cần hót một tiếng khiến cho người ta kinh hãi.”

“Hiện tại tôi có chút hối hận để cho cậu nuốt than phá hủy giọng nói, bởi vì tôi rất muốn nghe, cậu sẽ dùng chuyện gì để ngụy biện đây!”

Nội tâm hắn đang tràn ngập cảm giác bị phản bội cùng thất vọng, thứ cảm giác lúc này, ngay cả khi Tùng Vi chết đều chưa từng có.

Thời gian dài như vậy, hắn đều thông qua dằn vặt Tùng Lâm để cho bản thân hả giận, đáng sợ chính là, loại tra tấn này có thể áp chế được nội có chút biến hóa của hắn.

Đến tột cùng hắn đã dùng những phương pháp gì? Hắn từng phạt Tùng Lâm quỳ gối trên tuyết suốt cả một đêm trong mùa đông lạnh nhất, khiến cậu sốt cao mấy ngày không lui, hắn từng vất Tùng Lâm trên một chiếc thuyền nhỏ mặc cho cậu sống chết trong một chuyến đi biển, để cậu bị phơi nắng, gió biển thổi đến tàn tạ, hắn từng nhốt cậu trong phòng chứa củi không cho ăn uống bắt cậu làm việc nặng, mãi đến khi chân tay cậu nứt nẻ do lạnh và làm việc quá sức … Những việc người thường không chịu được, Tùng Lâm đều chịu đựng.

Chỉ là sau mỗi lần trừng phạt, Tùng Lâm đứng ở nơi đó, trên mặt giống như không có cảm xúc vui buồn, chỉ là trong mắt lại như lo được lo mất, thê lương hoảng sợ, giống như một người đáng thương bị bỏ mặc.

Mỗi lần như vậy, tim Đoạn Chiến Chu như bị gai đâm. Hắn cứng rắn biến điều đó thành sự hổ thẹn với Tùng Vi, tiện đà càng thêm dằn vặt Tùng Lâm.

Người này, tên khốn kiếp này, sao cậu ta có thể là mật thám?!

Đến bước này, Tùng Lâm biết mình đã thua triệt để, chỉ có thể giống như buông tha mà nhắm mắt lại, vươn ngón tay chỉ hắn, lại chỉ chỉ chính mình, bàn tay mò mẫm trên cổ. Đây là đang nói ——

“Anh có thể, giết tôi.”

Trong lòng chẳng khác nào bị kiến gặm cắn khẽ run lên đau đớn, Đoạn Chiến Chu buông tay ra, sắc mặt cứng đờ, Tùng Lâm mất máu quá nhiều hôn mê bất tỉnh.

Nhìn Tùng Lâm nằm trong vũng máu, ngoại trừ lồng ngực phập phồng, thì không khác nào người đã chết, thế nhưng lại khiến người có cảm giác muốn ôm vào lòng.

Đoạn Chiến Chu cắn cắn môi dưới, cuối cùng khó khăn quay người lại, ra lệnh: “Băng bó cho cậu ta, rồi mang trở về…”

“Quân đoàn trưởng, người như thế nên trực tiếp giết đi thì hơn.”

“Không được!” Đoạn Chiến Chu một tiếng cự tuyệt, “… Tôi… Tôi còn muốn thẩm tra, xem cậu ta còn đồng đảng không!”

Cậu vẫn không thể chết, bởi vì hắn vẫn chưa… Chưa có dằn vặt đủ. Đoạn Chiến Chu tự giải thích với mình như thế.

Đúng, cậu còn nợ hắn, nợ nhiều lắm.

Chương 62

2 thoughts on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 61

Gửi phản hồi