House Of Cards

Em đứng nương mình dưới gốc mai, Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi, Cười nâng tà áo đưa lên gió, Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 84

Chương 84

Edit & Beta: DK

Một tiếng gọi của Viên Dã, như gọi sống dậy toàn bộ người trong phủ.

Viên lão thái thái và Viên phu nhân như người chết đi sống lại, Đoạn Diệp Lâm cũng xông lên, kiểm tra tâm mạch của lão, quả nhiên còn sống.

Thực sự là người tốt sống không lâu, kẻ xấu lại gieo họa ngàn năm.

Vì vậy hạ lệnh cho cấp dưới: “Mau đưa đến bệnh viện! Dùng xe của tôi.”

Mọi người vội vội vàng vàng đỡ Viên Sâm ra khỏi phủ Quân Thống, trong khoảng thời gian đó, Đoạn Diệp Lâm ghé vào bên tai Kiều Tùng nói: “Dẫn theo hai đội theo dõi cho tôi, đừng để lão gây ra chuyện gì, cũng đừng để cho người khác động tay chân. Ngay cả khi bác sĩ làm giải phẫu, cậu cũng phải ở bên cạnh theo dõi!”

“Rõ!” Kiều Tùng nhận thức rõ tầm quan trọng của chuyện này, không dám lơi lỏng.

Đám người lập tức tách ra, để cho đoàn lính hành quân đi.

Mắt thấy xe sắp rời đi, bên tai bỗng nghe thấy một người lính chạy đến nói: “Không xong rồi tư lệnh!”

Đoạn Diệp Lâm cảm thấy có chút nổi nóng: “Như thế nào? Lại thêm người khác chết?”

“Không phải không phải… Viên thiếu gia điên rồi, đả thương người của chúng ta, dẫn theo người muốn đi ra ngoài! Nói là, muốn bắt hung thủ!”

“Hắn biết hung thủ là ai? !”

“Tôi không biết…”

Đoạn Chiến Chu cho người đến báo một cái tát, khiến cho binh sĩ kia xoay nửa vòng: “Ngu xuẩn! Nếu hắn trốn thoát được tôi sẽ trừng trị cậu đầu tiên! Các người sững sờ ở đó làm gì, còn không mau đuổi theo!”

Các binh sĩ nhìn thấy Đoạn Chiến Chu tức giận như vậy, ai nấy đều sợ vội vàng ghìm súng nhanh chân chạy đi, chỉ lo chậm một bước, thật sự sẽ bị trách phạt.

Nhiều người ra vào phủ Quân Thống như vậy, vải đỏ treo bên trên sớm đã rơi xuống đất từ lúc nào, bị giẫm đến nát bét.

Vải đỏ và biển hiệu, cái thì bị xô lệch, cái thì rớt xuống đất, phủ Quân Thống lúc này lộ ra vài phần tiêu điều.

Nữ quyến Viên gia đều cùng đi bệnh viện, khách mời cũng tự giác được chuyện chẳng lành, sớm bỏ đi, đám hạ nhân thừa dịp nhiễu loạn, trộm tài vật trong phủ chạy trốn, chỉ còn lại một vài hạ nhân coi như trung thành trốn về phòng đóng cửa không lên tiếng.

Sau yến hội mọi thứ đều tàn tạ, bàn ghế cái đổ cái gẫy, mảnh sứ vỡ đầy đất. Chân thực giống như vừa tỉnh dậy sau giấc mơ, từ thiên đường rơi xuống địa ngục, nơi nào còn nhìn thấy cửa son hiển quý?

Sáng sớm hôm nay còn cỡ nào tưng bừng, hiện tại chỉ còn lại cảnh tiêu điều thống khổ. Cửa cổng tĩnh lặng đến mức có thể giăng lưới bắt chim.

Đoạn Diệp Lâm quay đầu liếc mắt nhìn, chợt cảm thấy có chút trào phúng: “Tình hình này, anh có bỗng có cảm giác hoảng hốt như trở lại mấy tháng trước, nhìn thấy kết cục của Uông Vinh Hỏa.”

Biểu tình của Đoạn Chiến Chu không vững vàng giống như Đoạn Diệp Lâm, cả tháng này hắn vất vả tới mức gò mà lồi cả ra, viền mắt hơi lõm vào, thế nhưng ánh nhìn vẫn cực kỳ sắc bén.

Khóe miệng hắn khẽ nhếch: “Viên Sâm còn thảm hại hơn cả Uông Vinh Hỏa, chỉ mong lão không tỉnh lại ở trong bệnh viện!”

Trong lời nói tất cả đều là sát ý.

“Chiến Chu, bây giờ vẫn chưa phải thời điểm để lão chết.”

Nếu như không xảy ra vụ việc giết người này, bọn họ chiếu theo quy trình làm, Viên Sâm hơn nửa không có kết quả tốt; việc xảy ra hôm nay, nhất định có liên quan đến mấy vụ án trước, thật khiến người ta lưu tâm.

Đoạn Chiến Chu lạnh lùng trả lời: “Em đi làm chuyện mình nên làm, còn lại, là việc của anh.”

Áo choàng khẽ tung bay, hắn dẫn theo người của mình rời đi.

Đứa em trai này, đã trải qua quá nhiều chuyện, ngay cả hắn cũng không quản được nữa rồi.

Nơi này không thích hợp ở lâu thêm, Đoạn Diệp Lâm phân chia nhiệm vụ cho những người còn lại: “Đội này, lục soát lại lần nữa trong phủ, tìm được manh mối nào khả nghi đều thu lại, gọi cảnh vệ đến kiểm chứng, phong tỏa phủ; đội còn lại, đi vào thành lục soát, Viên Dã không phải loại người làm việc kích động mà không có lí do, có thể hung thủ kia thật sự chưa chạy xa.”

“Rõ!” Tiếng hô trung khí mười phần, tất cả mọi người nhận nhiệm vụ chia ra làm việc.

Nghĩ đến Viên Sâm đang ở bệnh viện cấp cứu, Đoạn Diệp Lâm dự định đi bệnh viện một chuyến, mới vừa bước chân ra khỏi cửa lớn, chỉ thấy trên bậc cửa một bóng lưng cô quạnh đang ngồi ở đó.

Bên cạnh nàng là những bậc trưởng bối đang tận tình khuyên nhủ chuyện gì, nói mãi mà người kia vẫn lắc đầu, liền tức giận xoay người bỏ đi.

Bây giờ đã là là canh năm, tiếng gõ mõ cầm canh từ xa truyền tới, nhưng lại đặc biệt rõ ràng. Ở trong đêm tối khiến lòng người nguội lạnh, cảm thấy được có chút sa sút.

Đoạn Diệp Lâm thả chậm bước chân, cởi áo choàng, từ phía sau phủ lên bóng lưng cô đơn ấy: “Cố tiểu thư sao chưa cùng lệnh tôn lệnh đường trở về nhà?”

Sắc mặt Cố Phương Phỉ ảm đạm, thế nhưng không rơi một giọt nước mắt, nàng chỉ cúi đầu, nhìn ngọn đèn lồng trước mặt, giống như đã hoảng hồn lại giống như đang chìm vào suy nghĩ.

Theo như quy củ của thành Hạ Châu, người chưa xuất giá, nhà chồng có chuyện, đều là do nàng dâu khắc phu. Dù cho hai nhà Viên Cố không kiêng kỵ, thế nhưng sau ngày hôm nay, nàng nhất định trở thành trò cười của thành Hạ Châu.

Một thiên kim tiểu như, chưa từng trải qua biến cố như vậy.

Phía sau là phủ đệ trống không hoang tàn, phía trước là đèn lồng heo hắt, con đường phía trước của nàng cũng tựa như ánh nến trong gió, không biết khi nào sẽ bị thổi tắt.

“Đoạn tư lệnh…” Cố Phương Phỉ vừa mở miệng, khiến cho Đoạn Diệp Lâm giật mình, giọng nói kia uể oải, khiến người nghe không đành lòng chua xót, “Tôi chỉ hỏi anh một câu, chuyện hôm nay, là trăm phương ngàn kế hãm hại hay là quang minh chính đại xử trí?”

Đoạn Diệp Lâm đón nhận ánh mắt của nàng, một chút né tránh cũng không có, khảng khái đáp lại: “Quả thật là trăm phương ngàn kế, nhưng không phải hãm hại.”

“A… Cho nên các người mới cố ý chọn hôm nay?”

“Xin lỗi.”

Cố Phương Phỉ đứng lên, thân thể loạng choạng, thế nhưng nàng vẫn đứng vững vàng, cằm khẽ nâng, trong mắt tuy có tơ máu, thế nhưng vẫn thấy được sự kiên cường tận trong xương tủy.

Nàng nói: “Tôi hẳn là nên trách ngài, phàm là bất kỳ nữ nhân nào trên cõi đời này trải qua hôm nay đều sẽ hận ngài. Tôi bây giờ muốn đánh ngài, mắng chửi ngài, đem tất cả những oan ức của mình phát tiết trên người ngài, tôi biết, ngài nhất định sẽ không đánh trả, mặc tôi đánh chửi. Nhưng tôi có tư cách sao? Tôi biết rõ, ngài không làm sai, thậm chí đúng đến không thể đúng hơn. Huống chi, tôi đã từng thiếu nợ ân tình của ngài… Tính thế nào, cũng đều không thể trách lên đầu ngài được.”

Tuy nói không trách, nhưng giọng điệu lại sâu sắc oán giận.

Gió đêm nguội lạnh, nàng ôm cánh tay, cắn răng nhẫn nhịn không lộ ra bộ dạng rét run, ngồi lại xuống bậc thang.

“Cha mẹ sao lại để cô một mình ở đây?”

“Là tôi không muốn đi cùng họ, bọn họ muốn tôi hủy hôn ước này.”

Thì ra tình cảm Cố Phương Phỉ dành cho Viên Dã lại sâu nặng như vậy.

Đoạn Diệp Lâm nhặt áo khoác rơi xuống dưới đất muốn phủ lên cho nàng, lại bị nàng dùng tay chặn lại.

“Đoạn tư lệnh, ý tốt này tôi xin nhận, chỉ là ngài ban cho tôi tình cảnh như vậy, lại tới thương xót cho kết cục của tôi, khó tránh khỏi có chút buồn cười.”

Nàng cắn môi dưới, quật cường, không chịu tiếp thu ý tốt của Đoạn Diệp Lâm.

Đoạn Diệp Lâm thu lại áo khoác, nói: “Tuy rằng trời sắp sáng, thế nhưng một mình cô ở lại đây, không an toàn.”

“Tôi sẽ ở đây chờ chàng trở về,” Cố Phương Phỉ tựa cằm lên đầu gối mình, thu mình lại, trông coi ngọn đèn lồng, “Chàng trở lại, nhìn thấy ở đây chẳng còn gì, sẽ khổ sở.”

Càng nói giọng càng nhỏ.

————

Viên Dã đả thương binh sĩ dẫn theo người ra ngoài, ở một hẻm nhỏ trong thành tìm người, chạy đến đầu đầy mồ hôi.

Tiểu Tỉnh đi theo bên cạnh hắn, nửa bước cũng không dám rời.

Chỉ là Viên Dã lo tìm người, không nói lời nào, Tiểu Tỉnh không thể không lắm miệng hỏi một câu: “Thiếu gia, chúng ta không thể như con ruồi không đầu mù quáng tìm người như vậy, cậu phải nói rõ cho em, người kia dáng dấp thế ra sao, đi hướng nào?”

Viên Dã vừa chạy, vừa nhanh chóng trả lời: “Dáng dấp thế nào tôi không biết, chỉ là người kia nhất định chưa đi xa, tôi nhìn thấy hắn ra ngoài phủ!”

“Cái gì?!”

Tiểu Tỉnh nâng cao giọng, thấy Viên Dã không trả lời, lại quẹo phải vào một hẻm nhỏ, chạy vài bước rồi dừng lại.

Nơi hắn ngồi xuống cạnh một bàn thờ ngoài trời thờ đầu chó, bên cạnh còn có một chậu than nhỏ, đây là cách người xưa xua đuổi xui xẻo vào những ngày này.

Hắn nhìn chăm chú một chút, sau đó đổ toàn bộ chậu than ra, dùng chân dập lửa, bới trong đám tàn tích, bên trong còn chút vải vóc còn chưa cháy hết.

“Quả nhiên là người kia!” Viên Dã đấm mạnh tay xuống đất.

Tên hung thủ kia, cách hắn gần như vậy, hắn lại trơ mắt thả người đi!

Chương 85

2 Comments

  1. Ôiii lâu lắm rồi mới thấy cô gái quay lại. Mọi thứ vẫn ổn chứ cô?

    • Direct Kill

      Tháng Tám 30, 2021 at 3:44 sáng

      Cảm ơn cô đã nhớ tới tui. Chỉ là một thời gian cảm thấy chán edit. Định từ bỏ nhưng lại không muốn đem con bỏ chợ nên thôi :)). Chắc vẫn edit tiếp nhưng thời gian sẽ lâu hơn

Gửi phản hồi

© 2021 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: