Chương 85

Edit & Beta: DK

Tiểu Tỉnh đến gần: “Thiếu gia, đây là cái gì?”

“Diễn bào, trang phục diễn  ‘Tỏa lân nang’, hung thủ kia hóa trang thành con hát, nhân lúc hỗn loạn cùng gánh hát đi ra ngoài! Khi hắn rời đi tôi có chạm mặt với hắn, tuy nhiên bị lẫn trong đám người, tôi không nhìn kỹ hắn!” Viên Dã xiết chặt mảnh vải, ngữ khí hối hận không thôi.

“Làm sao cậu biết là hắn? Đoàn hát nhiều người như vậy!”

Lông mày Viên Dã nhíu chặt: “Hôm nay những gánh hát mời tới, đều cạnh tranh nhau, điểm tương đồng là bọn họ đều dùng những người giỏi nhất… Ba đoàn hát, thời điểm rời đi khác nhau, nhưng người đóng vai Tiết Tương Linh kia, là người của Trình đoàn, lúc đi ra ngoài lại đi cùng với Mai đoàn. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, mới để cho hắn chạy ra ngoài!”

Tiểu Tỉnh bị sự tỉ mỉ của Viên Dã khiến cho sợ hết hồn: “Kia, kia nhỡ đâu do hắn nhớ nhầm giờ, mới cùng đoàn khác đi ra ngoài?”

“Có thể vào vai Tiêt Tương Linh nhất định phải là người tài giỏi, đoàn nào lại có thể để mặc người như thế đi trước? Nhất định là vì hắn không phải người trong đó! Huống chi, quần áo bị đốt ở đây nhất định do hung thủ muốn hủy diệt chứng cứ!”

Viên Dã mắt sáng như đuốc, nhìn chằm chằm ngõ hẻm trước mặt. Tiểu Tỉnh vỗ đùi, vội hỏi: “Ai nha, y phục này còn chưa có đốt xong, khẳng định chưa chạy xa, chúng ta mau đuổi theo!”

Hắn đang định chạy đi, liền bị Viên Dã kéo lại: “Em đừng vội, tôi còn có chuyện cần em đi làm. Hiện tại em lấy xe, lập tức đến Hạc Minh dược đường, nếu Hứa đại phu không ở trong dược đường, vậy hơn nửa hắn là hung thủ.”

“Thiếu gia đây là hoài nghi hắn?”

“Mặc dù tôi không có chứng cứ, nhưng tôi vẫn muốn xác nhận để yên tâm.”

Tiểu Tỉnh suy nghĩ một chút: “Nếu như thực sự là hắn, đi trước chúng ta một bước, bắt xe trở lại, sợ rằng sẽ về sớm hơn chúng ta.”

Viên Dã vung tay: “Trong thành Hạ Châu không có mấy nhà có xe cả, bất kể là ai lén lút giết người, cũng sẽ không dùng cách trắng trợn tìm xe để đào tẩu.”

“Em hiểu rồi.” Tiểu Tỉnh chạy từ ngõ hẻm hướng ra đường lớn, chạy vài bước liền dừng lại, thân thiết nói vọng lại, “Thiếu gia, vậy cậu mau chóng tới bệnh viện đi, việc này giao cho em là được!”

Viên Dã hơi gật đầu, thế nhưng không có mảy may động tĩnh.

Chờ trong ngõ hẻm chỉ còn lại một mình hắn, quay đầu định đi, liền nghe thấy góc khuất trong ngõ hẻm có tiếng động.

Hắn đột nhiên giật mình, bước nhanh chạy về phía trước. Mà nơi phát ra tiếng động, vọng lại tiếng bước chân!

Là hung thủ?!

Giống như con chuột ăn vụng bị người ta phát hiện, một màn người truy ta đuổi bắt đầu.

Càng đi về phía trước, Viên Dã càng cảm thấy có chút mừng rỡ, bởi vì hắn biết nếu người đằng trước cứ đi như vậy, chính là ngõ cụt, nếu thật là hung thủ, nhất định có chạy đằng trời.

Đến tột cùng vì lý do gì, muốn giết phụ thân hắn?

Mang theo nghi vấn cùng phẫn nộ, Viên Dã cúi đầu chạy về phía trước, mắt thấy sắp nhìn được người, lại đột nhiên bị một đám lính bắt lại, giữ chặt lấy.

“Đứng lại! Không được nhúc nhích! Ai cho chạy?”

Hắn bị cản trở không kịp phản ứng, cả người ngã xuống đất, mấy gã binh lính đè lên hắn bắt chéo hai tay ra sau lưng, một người trong đó đứng chắn ở đằng trước, nắm lấy tóc hắn.

“Tiên sư nó, dám chạy án? Làm hại ông đây bị đô đốc quở trách! Mang về!”

Viên Dã biết giãy dụa vô dụng, mạnh miệng hô to: “Tôi không muốn chạy trốn, tôi nhìn thấy hung thủ, các ngươi mau theo tôi đi bắt hắn!”

Sĩ binh nhìn chung quanh một chút: “Tên nhãi nhà ngươi định lừa gạt bọn tao sao, hung thủ ở nơi nào?”

“Tôi không lừa anh! Ngay ở ngõ đằng trước, đó là ngõ cụt, hắn trốn không thoát!”

Viên Dã nói tới đỏ cả mặt, một bộ dạng chắc như đinh đóng cột, khiến cho sĩ binh cũng không nhịn được tin hắn mấy phần.

“Được rồi, tôi đi xem thử xem, nếu đùa giỡn chúng tôi, cậu chết chắc rồi!”

Sĩ binh ghìm súng, từng bước từng bước cẩn thận đi vào trong ngõ thăm dò.

Viên Dã không nhìn thấy bóng người của hắn, chỉ có thể nhìn chằm chằm chỗ ngoặt, chờ kết quả kiểm tra. Nhưng một lúc lâu sau, trong ngõ hẻm không có tiếng đánh nhau truyền ra, cũng không có tiếng nổ súng, thậm chí ngay cả tiếng nói chuyện cũng không.

Một lát sau, sĩ binh đi ra, súng không cầm ở trên tay, mà khiêng trên vai, vừa ra tới liền dùng súng đập vào bụng Viên Dã: “Biết ngay tiểu tử này nói láo! Nơi đó nào có người? Ông đây ngay cả đống rác cũng lục tìm, quỷ còn không thấy!”

Viên Dã đau đến cúi gập người, lại bị binh sĩ dựng lên, hắn vẫn không dám tin: “Không có ai? Không thể… Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân…”

Biến mất không còn tăm hơi? Lẽ nào thật sự là tà ma quấy phá?

“Coi tôi mù sao ? Được, có lời gì, cậu giữ lấy trở lại nói với tư lệnh!” Binh sĩ không muốn cùng hắn nhiều lời, đi về đi phục mệnh quan trọng hơn, vung tay lên, đám người không tình không nguyện áp giải Viên Dã trở về.

Ủng chiến đồng loạt giẫm xuống ngõ hẻm, hất lên rất nhiều tro bụi.

————

Bọn họ một đường áp giải Viên Dã thẳng đến chỗ Đoạn Diệp Lâm lúc này đang ở bệnh viện, thời điểm đến đây, tất cả mọi người đang ở ngoài phòng chờ.

Viên phu nhân vẫn còn khóc sướt mướt, Viên lão thái thái chỉ thành kính niệm phật, Đoạn Diệp Lâm dựa vào tường suy tư. Khi Viên Dã đến nơi, giải phẫu vừa mới kết thúc.

Bác sĩ từ trong đi ra bị mọi người vây lại, Viên phu nhân cầm lấy ống tay áo của ông: “Thế nào? Vẫn khỏe đúng không? Lão gia nhà tôi không có chuyện gì đúng không?”

Bác sĩ thu ống tay áo về, khuôn mặt bình thản không lộ vẻ gì, chỉ nhìn Đoạn Diệp Lâm báo cáo: “Tư lệnh, tính mạng có thể giữ được, nhưng tứ chi đều bị phế bỏ, đầu lưỡi cũng bị người cắt mất, về sau không nói được. Bây giờ ông ta bị mất máu quá nhiều thêm vào đó còn trải qua sự căng thẳng sợ hãi tột độ, cho nên phải ở bệnh viện theo dõi thời gian dài.”

“Chuyện này… Đây là muốn mạng của tôi mà!” Viên phu nhân nâng cao cổ họng gào thét, khiến lỗ tai mọi người ở đó đều bị dằn vặt.

Đoạn Diệp Lâm nhìn Viên Dã sắc mặt trắng bệch bên cạnh, liền nói: “Vậy trước ở lại theo dõi.”

Hung thủ lần này lưu lại người sống, nhưng cũng thật sự tuyệt tình, miệng không thể nói, tay không thể viết, dù cho hắn có thoải mái đứng ở trước mặt Viên Sâm, cũng không sao cả.

Mà Viên Sâm… Sống như phế nhân, gia sản sợ là mất hết, tư vị này chỉ có thể giấu ở trong lòng chậm rãi thưởng thức.

Nhớ đến một chuyện, Đoạn Diệp Lâm vỗ vỗ vai Viên Dã: “Chuyện này bên trên quyết định, tôi không biết cha cậu có phải vào tù không, cả nhà cậu tạm thời ở trong bệnh viện, nếu thiếu thứ gì, nói cho Kiều Tùng, hắn sẽ tận lực giúp cậu chuẩn bị, đừng chạy loạn khiến tôi khó xử lý.”

Dù cho Viên Dã không nói lời nào, Đoạn Diệp Lâm biết hắn nghe được những lời này.

“Còn có một chuyện…” Đoạn Diệp Lâm tay nắm chặt, dần dần dùng sức, “Cậu có một người chân tâm đang đợi, cho nên đừng làm chuyện gì điên rồ để cho nàng lo lắng.”

Khuôn mặt Viên Dã rốt cục có chút biến hóa, ánh mắt cũng hấp háy, mím môi một cái, khẽ gật đầu.

Sau khi niêm phong Viên gia, còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, Đoạn Diệp Lâm muốn về Tiểu Đồng Quan trước, hắn vừa mới xoay người, đã bị Viên Dã gọi lại.

“Đoạn tư lệnh, anh thật sự không biết hung thủ là người nào sao?”

Đôi mắt Viên Dã, nhìn chằm chằm vào hắn như muốn thẩm vấn, tuy rằng tối tăm, lại gấp bách muốn loại bỏ hắc ám.

Đoạn Diệp Lâm đầu óc mơ hồ.

Viên Dã biết tính hắn xem thường nói dối, vẻ mặt này, không phải giả vờ, liền bình tĩnh nhìn hắn, gằn từng chữ: “Tôi càng ngày càng cảm thấy, cây trâm cài kia, cách chúng ta rất gần. Hoặc là… Cách tư lệnh ngài rất gần, chỉ là tư lệnh không nhìn thấu mà thôi.”